Hoa Thôn Khó Gả [phần 15] - Chương 292
Cập nhật lúc: 19/06/2026 17:04
Trong phòng ấm áp dễ chịu, Hiên nhi lăn qua lăn lại trên giường, thỉnh thoảng lại ê a gào lên vài tiếng, Kỷ Đào cầm kim chỉ trong tay.
Cách đó không xa, Lâm Thiên Dược cầm một quyển sách, nhưng dường như đang thất thần.
- Thiên Dược, chàng đang nghĩ gì vậy? - Kỷ Đào không nhịn được hỏi.
Lâm Thiên Dược ngẩng đầu nhìn nàng, rồi lại nhìn Hiên nhi trên giường, nói:
- Đào nhi, mọi người nhất định phải bình an đấy.
- Chúng ta sẽ bình an. - Kỷ Đào nghiêm túc đáp.
Ngay khi Kỷ Đào nghĩ rằng cuộc sống sẽ cứ bình lặng như vậy, chờ dịch bệnh lần này qua đi, thì có quan binh tới gõ cửa nhà họ Lâm.
Người dẫn đầu mặc giáp trụ kín người, ánh mắt lạnh lẽo, nghiêm nghị đứng trước cửa. Bên cạnh hắn là một nam nhân trung niên da trắng, không râu, mặt luôn mang nụ cười, hơi khom người, ánh mắt đầy vẻ khôn khéo. Phía sau hai người là một đội binh sĩ nghiêm trang.
Vừa hay lúc ấy Kỷ Đào đang bế con ra mở cửa, nhìn thấy những người trước mặt, nàng lùi lại một bước, hạ mắt xuống rồi bình thản hỏi:
- Các vị có việc gì sao?
- Xin hỏi có phải Kỷ đại phu không? - Người mặc giáp chắp tay, trầm giọng hỏi. Khi hắn cử động, có thể nghe thấy tiếng giáp trụ va chạm vào nhau.
Kỷ Đào đứng thẳng người:
- Có chuyện gì?
Người kia lại chắp tay lần nữa:
- Xin hỏi có phải Kỷ đại phu mỗi ngày đều phát t.h.u.ố.c ở ngoại thành?
Kỷ Đào khẽ động lòng:
- Đúng vậy, nhưng đã mấy ngày nay ta không tới nữa. Thời tiết không được tốt.
- Kỷ đại phu, Hoàng thượng cho mời. - Giọng nói the thé vang lên, mang theo chút ý cười.
Kỷ Đào ngẩn người, vẻ kinh ngạc của nàng rơi vào mắt hai người trước mặt.
Người có giọng nói the thé kia lại cười nói:
- Phu nhân không cần sợ. Nô tài tuy không biết vì sao, nhưng hẳn là chuyện tốt.
- Có thể cho ta về thay một bộ y phục được không? - Kỷ Đào hỏi.
- Đương nhiên.
Kỷ Đào đóng cửa lại, chân mày hơi nhíu. Nàng thật sự không ngờ chuyện phát t.h.u.ố.c của mình lại kinh động tới tận trong cung.
Xem ra bài t.h.u.ố.c kia có tác dụng?
Nàng cẩn thận nhớ lại các vị t.h.u.ố.c trong đó. Rõ ràng đều chỉ là những vị t.h.u.ố.c rất bình thường dùng trị phong hàn.
Thay y phục xong, nhìn Hiên nhi trên giường, Kỷ Đào dứt khoát bế con giao cho Liễu thị. Liễu thị và Điền thị đang ngồi cùng nhau, vẻ mặt đầy lo lắng.
Kỷ Đào nhẹ giọng trấn an:
- Nương, hai người không cần lo. Chắc sẽ không có chuyện gì đâu. Hẳn chỉ là hỏi về chuyện phát t.h.u.ố.c ngoài thành thôi ạ.
Kỷ Đào quay lại cửa chính, mở cửa ra liền thấy những người bên ngoài vẫn đứng nguyên vị trí cũ, không hề nhúc nhích.
Nhà bên cạnh và nhà đối diện đều có người đang lén quan sát.
Kỷ Đào chỉnh lại ống tay áo:
- Đi thôi.
- Chờ đã. - Nam nhân lạnh lùng kia lại lên tiếng. - Xin hỏi phu nhân, phương t.h.u.ố.c nấu nước t.h.u.ố.c ở ngoại thành là của phu nhân sao?
Nghe vậy, Kỷ Đào càng yên tâm hơn vài phần, xem ra quả nhiên là phương t.h.u.ố.c kia có tác dụng. Nghĩ tới Phó đại phu đang ở trong phòng bên, nàng bình thản đáp:
- Là sư phụ ta truyền lại.
- Phiền phu nhân mời lệnh sư cùng đi. - Người kia nghiêm nghị nói.
Kỷ Đào đã đoán trước được điều này:
- Chờ một chút.
Nàng quay người đi gọi Phó đại phu. Phó đại phu đang giã t.h.u.ố.c, thấy nàng bước vào, ông thuận miệng hỏi:
- Mấy ngày nay con không ra ngoại thành phát t.h.u.ố.c nữa à? Sao không đi?
Nghe vậy, trong đầu Kỷ Đào chợt lóe lên một ý nghĩ, nàng hỏi:
- Sư phụ, chẳng lẽ người lại tự ý cho thêm các vị t.h.u.ố.c khác vào rồi?
Phó đại phu trừng mắt nhìn nàng:
- Thế nào gọi là tự ý? Ta thấy nhiều người bệnh như vậy, rõ ràng là dịch bệnh. Ta chỉ thử xem có hiệu quả hay không thôi.
Kỷ Đào cạn lời, nàng dang tay:
- Sư phụ, có lẽ chính vì t.h.u.ố.c của người mà hai chúng ta gặp chuyện lớn rồi. Trong cung có người tới, muốn đưa chúng ta vào diện kiến Hoàng thượng.
- Diện thánh? - Phó đại phu nghi hoặc, tay ông vẫn không ngừng giã t.h.u.ố.c.
Một lúc sau mới chợt hiểu ra:
- Đám t.h.u.ố.c đó có tác dụng à?
Kỷ Đào thản nhiên đáp:
- Không biết. Nhưng chắc là có chút tác dụng.
- Đi thôi. - Phó đại phu rửa tay qua loa rồi đi ra ngoài trước.
Kỷ Đào đuổi theo:
- Sư phụ, người không sợ à?
Phó đại phu sải bước về phía cổng:
- Sợ cái gì? Chẳng phải chỉ là chữa bệnh cứu người thôi sao?
Kỷ Đào nhất thời không biết nói gì. Những lời ấy của Phó đại phu quả thực không sai.
Lần nữa mở cửa ra, những người bên ngoài vẫn đứng nguyên như lúc trước, không ai di chuyển dù chỉ một bước.
Chưa đợi người ở cửa lên tiếng, Phó đại phu đã đảo mắt nhìn quanh:
- Xe ngựa đâu?
Người trông như một vị tướng quân bước tới:
- Lão đại phu, xe ngựa ở bên này.
Phó đại phu chẳng buồn nhìn hắn, tự mình bước lên xe ngựa:
- Đi thôi.
Kỷ Đào cũng theo lên xe.
Xe ngựa rời khỏi khu quan xá, Kỷ Đào nhìn Phó đại phu một cái, rồi vén rèm nhìn ra ngoài. Con đường bên ngoài vô cùng xa lạ.
Nàng hạ rèm xuống, nói:
- Sư phụ, người thêm t.h.u.ố.c vào thì cũng nên nói với con một tiếng. Lúc nãy nếu vị tiểu tướng quân kia không hỏi thêm một câu, một mình con đã đi rồi. Mà nếu chỉ mình con đi thì cũng chẳng có tác dụng gì.
Phó đại phu mở mắt nhìn nàng:
- Chẳng qua chỉ là nước t.h.u.ố.c xua hàn thôi, có thể có tác dụng lớn đến mức nào? Có hiệu quả rồi nói cũng chưa muộn.
Cho nên, vì Kỷ Đào không tiếp tục sắc t.h.u.ố.c nữa, Phó đại phu cũng chẳng nhắc tới chuyện ấy.
Xe ngựa chạy rất nhanh, nửa canh giờ sau, xe dừng trước cổng hoàng cung.
Kỷ Đào và Phó đại phu bước xuống.
Tường cung màu đỏ thẫm sừng sững cao v.út, uy nghiêm đến mức khiến người ta cảm thấy như giữa mình và thế giới bên trong có một vực sâu không thể vượt qua.
