Hoa Thôn Khó Gả [phần 15] - Chương 298
Cập nhật lúc: 19/06/2026 17:05
Nữ t.ử dung mạo thanh tú, đôi mày lá liễu hơi nhướng lên, mang theo một vẻ anh khí sảng khoái. Thế nhưng khí chất toàn thân lại vô cùng dịu dàng, đặc biệt là ánh mắt khi nhìn đứa bé trước mặt, mềm mại và ấm áp.
Đứa bé có đôi mắt trong veo vô tội, cười đến mức hơi nheo lại. Dòng nước dãi nơi khóe môi như sắp rơi mà vẫn chưa rơi xuống.
Kỷ Đào kinh ngạc:
- Trong mắt chàng, ta là như vậy sao?
Lâm Thiên Dược mỉm cười gật đầu:
- Nàng vốn chính là như vậy.
Chuyện đó không quan trọng, Kỷ Đào đưa tay chỉ dòng nước dãi bên khóe miệng Hiên Nhi trong tranh, không nhịn được nói:
- Cái này... chàng chắc sau này nó lớn lên sẽ không giận chàng chứ?
Lâm Thiên Dược hoàn toàn không để tâm:
- Ta chỉ vẽ đúng theo cảnh thật. Nó tự chảy nước dãi, liên quan gì tới ta?
Kỷ Đào cạn lời.
Nàng cúi đầu nhìn Hiên Nhi trong lòng, vẫn đang cười và chảy nước dãi, trong lòng lập tức đầy thương yêu.
Đứa trẻ nào lúc nhỏ mà chẳng chảy nước dãi? Có ai lại đặc biệt vẽ lại chuyện đó đâu.
Kỷ Đào đưa tay lau nước dãi bên khóe miệng con, khẽ dỗ dành:
“Cha con... vẫn rất thích con đấy...” Chữ cuối cùng được kéo dài, mang theo chút không chắc chắn.
Thế nhưng Lâm Thiên Dược lại vô cùng hài lòng với bức tranh này, ngay tại chỗ đã muốn tự tay đem đi bồi rồi treo lên.
Hắn còn nói:
- Sau này có thời gian, ta sẽ vẽ thêm vài bức nữa, vẽ riêng cho từng người.
Kỷ Đào cũng mặc hắn. Nhìn hắn nhanh nhẹn bồi tranh rồi treo lên tường thư phòng, ánh mắt đầy vẻ mãn nguyện.
Hai người ra ngoài dùng bữa trưa. Hôm nay họ đều không định ra ngoài. Những ngày qua Kỷ Đào và Phó đại phu vì muốn sớm trở về nên ngày đêm không nghỉ sắc t.h.u.ố.c, thử t.h.u.ố.c, mệt mỏi vô cùng.
Cả nhà đang quây quần bên bàn ăn.
Phó Phong vẫn còn có chút câu nệ, nhưng thấy mọi người trong nhà đều rất nhiệt tình nên dần dần cũng thả lỏng hơn.
Ngoài cửa chợt vang lên tiếng gõ, Phó Phong lập tức chạy ra mở cửa.
Liễu thị nhìn theo, cười nói:
- Đứa nhỏ này chăm chỉ thật. Sáng sớm đã dậy giúp chúng ta nấu cơm, còn ra vườn nhổ cỏ nữa.
Điền thị cũng gật đầu, cười hỏi:
- Sau này nó cũng ở lại đây à?
Phó đại phu cúi đầu ăn cơm:
- Cứ ở lại đi, cũng là một đứa đáng thương.
Mọi người trên bàn đều không có ý kiến gì.
Kỷ Đào cũng không sao cả. Lai lịch của Phó Phong rất đơn giản, nhìn là biết không phải kiểu người thích gây chuyện, hơn nữa Phó đại phu lại thích hắn. Trong nhà cũng chẳng thiếu lương thực. Muốn ở lại thì cứ ở lại thôi.
Chẳng mấy chốc, Phó Phong dẫn Kỷ Vận và Hồ thị đi vào.
Kỷ Vận thường xuyên tới đây, thậm chí còn từng ở lại một thời gian. Nhưng Hồ thị thì rất ít khi đến cửa.
Kỷ Đào có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn đứng dậy:
- Đại bá mẫu, người ăn cơm chưa?
- Ăn rồi.
Dường như Hồ thị có điều gì đó không ổn. Hai mắt đỏ hoe còn hơi sưng lên, nhìn là biết đã khóc.
Kỷ Vận cũng gần như vậy.
- Tẩu t.ử, tẩu... xảy ra chuyện gì sao? - Liễu thị có chút luống cuống, Kỷ Duy cũng đứng dậy.
- Không có gì đâu, mọi người cứ ăn đi. - Hồ thị vội cười nói.
Kỷ Đào dẫn họ sang chính sảnh.
Sau khi ngồi xuống, Dương ma ma dâng trà lên, Hồ thị bưng tách trà uống một ngụm, nước mắt lại rơi xuống.
- Đào Nhi, đại bá mẫu cảm ơn con. - Ngay cả giọng nói cũng nghẹn ngào, dường như quá kích động, khóc đến mức không thành tiếng.
Kỷ Đào kinh ngạc, đứng dậy nhìn Kỷ Vận:
- Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Mắt Kỷ Vận cũng đỏ hoe, nhưng trên mặt lại đầy ý cười.
- Là cha, sáng sớm hôm nay nương nhận được thư của cha, mới biết cha và ca ca mấy ngày trước đều sốt cao. Họ vẫn luôn không nói cho chúng ta biết. Vừa đúng lúc phương t.h.u.ố.c của muội tới nơi nên mới hạ sốt được. Nếu không có muội và Phó đại phu, chỉ sợ cha và ca ca đã...
Nghe xong, trong lòng Kỷ Đào có cảm giác rất khó diễn tả.
Có phải cũng chính vì thế mà trong nguyên tác, sau khi Kỷ Duy và Liễu thị lần lượt qua đời, Kỷ Đào mới sa sút khốn đốn, sống vô cùng gian nan hay không?
Những điều đó đã không còn cách nào kiểm chứng nữa.
Trong lúc nói chuyện, Hồ thị lại muốn khóc. Nhưng vì đây là nhà của Kỷ Đào nên bà chỉ dùng khăn che mặt, không dám khóc thành tiếng.
Kỷ Vận ngồi bên cạnh nhẹ giọng an ủi.
Thấy vậy, Kỷ Đào vội khuyên:
- Đại bá mẫu, bây giờ chẳng phải đã không sao rồi sao? Đại bá và đại ca sẽ sớm trở về thôi.
Thực ra Hồ thị chỉ là nghĩ lại mà thấy sợ. Một lúc lâu sau bà mới bình tĩnh lại được, cười nói:
- Đào Nhi, con đừng trách đại bá mẫu. Sau này nếu con có chuyện gì cần giúp, cứ tới tìm ta. Chỉ cần là việc ta làm được, nhất định sẽ giúp con.
- Đại bá mẫu khách sáo rồi. - Kỷ Đào mỉm cười đáp.
Hồ thị lại chợt nhớ ra điều gì:
- Đúng rồi, sức khỏe của Vận Nhi thế nào rồi?
Kỷ Vận thở dài:
- Nương à, đâu thể nhanh như vậy được.
Hồ thị vội nói:
- Nương không phải thúc giục con, ý nương là sau này cứ để Đào Nhi và Phó đại phu chữa trị cho con. Nhất định sẽ khỏi thôi. Y thuật của họ cao minh như vậy, con phải tin tưởng họ, đừng nóng vội.
Kỷ Đào không biết nói gì.
Quả nhiên Hồ thị đã thay đổi rất nhiều.
Nàng vẫn còn nhớ, ban đầu sở dĩ Hồ thị tìm nàng chữa bệnh cho Kỷ Vận là vì quá nhiều đại phu đều nói hy vọng không lớn. Đại khái bà chỉ muốn thử lần cuối cùng, coi ngựa c.h.ế.t như ngựa sống mà chữa.
Hồ thị lau nước mắt, đứng dậy nói:
- Hôm nay ta đến quá vội, hoàn toàn không chuẩn bị quà. Ngày mai ta sẽ cho người mang ít vải vóc và d.ư.ợ.c liệu tới. Con không được từ chối đâu, coi như quà cho đứa bé. - Nói xong liền rời đi, còn để Kỷ Vận ở lại.
