Hoa Thôn Khó Gả [phần 15] - Chương 283

Cập nhật lúc: 19/06/2026 17:03

Kỷ Đào nghe vậy liền nhíu mày:

- Cho dù nàng ta có t.h.a.i đi nữa thì người nàng ta hại c.h.ế.t cũng là trưởng tôn của nhà họ Tề. Nói cho cùng, hành vi như vậy chính là làm loạn gia tộc. Sao có thể dễ dàng bỏ qua như thế được?

Kỷ Vận thở dài.

Ai bảo không phải chứ? Nói khó nghe một chút, cho nàng ta một tờ hưu thư cũng không quá đáng. Lý do đã có sẵn rồi: mưu hại con cháu Tề gia.

Nếu nói người bất mãn nhất, thì chính là Kỷ Vận. Người bị tổn thương nhiều nhất trong chuyện này cũng là nàng. Mất con, tổn hại thân thể, mắt thấy ngay cả phu quân cũng sắp bị chia sẻ cho người khác.

Đối với nhà họ Tề mà nói, đây cũng là một đòn không nhỏ. Trưởng tôn nhà họ Tề mất rồi.

Cho dù không phải trưởng tôn, chỉ là đích trưởng nữ thôi thì trong thời đại này, địa vị của đích nữ cũng không hề thua kém đích t.ử. Huống chi lại là trưởng nữ. Điều đó ảnh hưởng rất lớn tới các nữ t.ử trong cả gia tộc, tuyệt đối không thể tùy tiện xem nhẹ.

- Ta không biết.

Nhắc tới chuyện này, trong lòng Kỷ Vận cũng rất bất mãn với Tề T.ử Kiệt và Tề Lịch, người từ nhỏ đã đối xử với nàng như nữ nhi ruột.

Kỷ Đào thở dài. Ngay cả Kỷ Vận cũng không hiểu rõ nguyên nhân, một người ngoài như nàng lại càng không tiện bình luận.

Nhìn thái độ quan tâm của Tề T.ử Kiệt đối với Kỷ Vận, đáng lẽ hắn không nên để nàng chịu uất ức mới phải.

- Có phải trong chuyện này còn điều gì tỷ không biết không? - Kỷ Đào tò mò hỏi.

Thực sự chuyện này quá bất thường. Ngay cả nương của Kỷ Vận năm đó là gả thấp hơn nhà phu quân, cũng không đến mức làm ra chuyện như thế. Con thứ của Kỷ Quân cũng đâu có ít.

Kỷ Vận suy nghĩ một lát rồi lắc đầu:

- Không có gì khác thường cả.

Nghĩ một chút lại tức giận nói:

- Ta sẽ không động tới trẻ con. Nếu không thì ta đã sớm...

Đúng vậy.

Thân phận của Kỷ Vận không hề thấp. Nàng và Tề T.ử Kiệt có thể xem là môn đăng hộ đối, hai người lại có tình cảm với nhau.

Nếu thật sự muốn ra tay, nhìn thái độ Tề T.ử Kiệt đối với Kỷ Vận, Kỷ Đào cảm thấy chưa biết chừng hắn thật sự sẽ trở mặt với kế mẫu.

Kỷ Đào vỗ nhẹ lên tay nàng.

Kỷ Vận giống nàng, có những nguyên tắc tuyệt đối không vượt qua. Một trong số đó chính là không động tới trẻ con.

Phó đại phu cũng vậy, dù hận Phùng Uyển Phù và Dương Đại Thành vì đã giam giữ mình, nhưng khi thấy đứa trẻ bị thương, ông vẫn không nhịn được mà ra tay cứu giúp.

Cho đến hiện tại, từ lúc rời trấn Cổ Kỳ cho tới tận kinh thành, Kỷ Đào vẫn chưa thấy loại t.h.u.ố.c trị sẹo nào hiệu quả hơn t.h.u.ố.c của Phó đại phu.

Nói cho cùng, những người như họ rất dễ chịu thiệt, mà còn phải nuốt cục tức ấy xuống.

- Đào nhi, đi cùng ta nhé. - Kỷ Vận đột nhiên nói.

Kỷ Đào ngẩn người một chút mới hiểu nàng đang nói tới chuyện phát cháo.

- Được thôi. - Nàng lập tức đồng ý.

Nghĩ một chút rồi nói thêm:

- Nếu là hai chúng ta cùng làm thì không thể để một mình tỷ bỏ bạc được. Muội cũng góp chút bạc mua gạo.

- Không cần, ta không thiếu chút bạc ấy của muội. - Kỷ Vận không cần suy nghĩ đã từ chối.

Kỷ Đào suy nghĩ rồi cười:

- Vậy thì muội sẽ nấu một thùng t.h.u.ố.c. Có bệnh thì chữa bệnh, không bệnh thì phòng thân.

Theo Kỷ Vận thấy, Kỷ Đào vốn là đại phu, mấy thùng t.h.u.ố.c ấy cũng chẳng tốn bao nhiêu bạc.

- Vậy cứ quyết định như thế đi.

Kỷ Vận làm việc rất nhanh, chỉ hai ngày sau đã báo cho Kỷ Đào biết.

Lều cháo đã dựng xong, gạo cũng đã chuyển tới, bếp núc đều chuẩn bị đầy đủ, chỉ còn đợi hai người tới.

Kỷ Đào vốn cho rằng cái gọi là phát cháo của Kỷ Vận chắc cũng giống như những tiểu thư khuê các hay phu nhân quý tộc trong truyền thuyết. Đích thân múc cháo phát cho dân chạy nạn. Thật lòng mà nói, nàng còn không muốn đi.

Ai ngờ việc phát cháo đúng là chỉ phát cháo mà thôi. Hai người ngồi trong một gian nhỏ dựng riêng phía sau, chỉ việc chỉ huy các bà t.ử làm việc.

Bên ngoài từ sớm đã có người truyền tin cho đám dân chạy nạn, chưa đến giờ mà nơi đó đã chật kín người.

Kỷ Đào vô tình nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài huyên náo hỗn loạn, nàng lo lắng nói:

- Đông người như thế này, lỡ xảy ra chuyện thì...

Kỷ Vận vội ngắt lời:

- Đừng nói bậy, nhà nào cũng làm như vậy cả, sẽ không có chuyện gì đâu.

Kỷ Đào đành phải nén lại nỗi lo.

Thuốc nàng nấu ra, phần lớn mọi người vẫn nể mặt mà lấy một bát nhưng nàng cũng nhìn thấy có người đổ đi.

Nàng không quá để tâm, đổ thì cứ đổ thôi. Kỷ Đào cũng không ép tất cả mọi người phải tin mình, ngoan ngoãn uống bát t.h.u.ố.c đắng ấy.

Chuyện phát cháo của Kỷ Vận vốn không có gì đặc biệt, không phải chỉ mình nàng phát cháo, cũng không phải nàng là người đầu tiên làm việc này.

Ngược lại, thùng t.h.u.ố.c của Kỷ Đào lại khá hiếm lạ. Trong ngoài kinh thành chỉ có duy nhất một nơi như vậy.

Sau này tuy cũng có người bắt chước làm theo, nhưng chỗ Kỷ Đào vẫn là nơi có nhiều người uống nhất.

Có người uống xong cảm thấy ban đêm không còn lạnh đến vậy nên ban ngày lại tiếp tục đến uống. Những người đổ t.h.u.ố.c đi cũng dần ít hơn, vốn dĩ số đó cũng không nhiều.

Đến tháng Mười, thời tiết dường như đột ngột trở lạnh. Người trong và ngoài thành rất nhanh đã cảm nhận được hơi lạnh.

Trong khoảng thời gian ấy, Kỷ Đào thường xuyên cùng Kỷ Vận tới nhà họ Tề. Đôi khi còn gặp người phụ nhân đã ra tay hãm hại trưởng tức phụ nhà họ Tề kia.

Thấy nàng ta chẳng hề có chút áy náy hay chột dạ nào, ngay cả với Kỷ Đào cũng kiêu căng vô cùng.

Kỷ Đào hoàn toàn không để ý tới nàng ta. Đối với vị Tề phu nhân trẻ tuổi hơn cả Kỷ Vận này, nàng chỉ coi như một người xa lạ quen mặt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoa Thôn Khó Gả [phần 15] - Chương 3: Chương 283 | MonkeyD