Hoa Thôn Khó Gả [phần 15] - Chương 289
Cập nhật lúc: 19/06/2026 17:04
Kỷ Đào vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy một phụ nhân trẻ tuổi đang bế đứa trẻ trong lòng.
Quần áo trên người rách rưới, vá chằng vá đụp nhiều chỗ. Tóc khô vàng, xơ xác, có lẽ cũng vì vậy mà tóc tai càng thêm rối bời. Đôi mắt nhìn Kỷ Đào, nước mắt như mất kiểm soát, từng giọt từng giọt rơi xuống.
Với bộ dạng này, cho dù giữa đám dân chạy nạn ngoài thành, nàng ta cũng thuộc nhóm nghèo khổ nhất.
Kỷ Đào chớp mắt, rồi nhận ra mình không nhìn nhầm, người đứng ở phía xa nhìn nàng khóc kia, quả thật là...
Liễu Hương Hương.
Nàng vội bước tới vài bước, lo lắng hỏi:
- Biểu tỷ, sao tỷ lại tới đây?
Trong lúc nói chuyện, ánh mắt Kỷ Đào lướt qua đứa trẻ trong lòng nàng ta. Nàng đột nhiên đưa tay sờ thử, một mảng nóng bỏng.
- Đứa bé bị bệnh rồi… - Giọng Liễu Hương Hương nghẹn ngào, còn mang theo vẻ tuyệt vọng.
Thấy mưa bắt đầu nặng hạt hơn, Kỷ Đào kéo nàng ta vào trong lều rồi lại bắt mạch cho đứa bé.
Đứa trẻ gầy gò nhỏ bé, nhìn chừng tuổi tác cũng xấp xỉ Hiên nhi, nậy mà trong thời tiết thế này trên người chỉ mặc một chiếc áo đơn, bảo sao lại đổ bệnh. Thật sự đáng thương vô cùng.
Thấy Liễu Hương Hương lo lắng đến vậy, Kỷ Đào lấy ngân châm ra châm cho đứa bé vài kim rồi hỏi:
- Biểu tỷ, sao tỷ lại tới đây? Đường xa như vậy, tỷ tới bằng cách nào?
Nghe vậy, Liễu Hương Hương càng khóc dữ dội hơn:
- Đại Ngưu ca bị bệnh rồi. Chúng ta không có tiền mời đại phu. Bây giờ huynh ấy vẫn đang nằm trong lều ngoài thành. Biểu muội, muội có thể cứu huynh ấy được không?
Kỷ Đào nhướng mày.
Liễu Hương Hương từ xa như vậy tới tận kinh thành, cho dù muốn chờ Viên T.ử Uyên tới đón thì cũng không thể nhanh đến thế. Cứu người đương nhiên phải cứu, nhưng Đại Ngưu ca là ai?
Nhìn bộ dạng của Liễu Hương Hương, rõ ràng nàng ấy rất quen thuộc với người được gọi là Đại Ngưu ca ấy.
Kỷ Đào suy nghĩ một lát rồi hỏi:
- Tỷ đã tìm được biểu tỷ phu chưa?
Liễu Hương Hương lắc đầu:
- Ta vừa tới đây được mấy ngày. Vừa đến kinh thành thì Đại Ngưu ca đã đổ bệnh, ta không biết phải nhờ ai giúp đỡ. Sau đó nghe nói ở đây ngày nào cũng có thể lĩnh t.h.u.ố.c, vốn dĩ chỉ định mang một ít về cho Đại Ngưu ca uống. Nhưng sau một thời gian, nghe nói vị đại phu sắc t.h.u.ố.c họ Kỷ, ta mới đoán có thể là muội, thế nên ngày nào ta cũng tới...
Kỷ Đào vừa đi theo nàng vừa suy nghĩ, rồi nói:
- Hình như muội biết hiện giờ biểu tỷ phu đang ở đâu. Tỷ có muốn để huynh ấy tới đây không?
Liễu Hương Hương đưa tay sờ lên mặt mình, rồi cúi đầu nhìn bộ quần áo đầy những mảnh vá trên người, khẽ nói:
- Để hôm khác đi. Hôm nay thế này... ta không muốn để T.ử Uyên nhìn thấy.
Trong giọng nói của nàng tràn đầy sự mong đợi mà chính nàng cũng không nhận ra.
Thấy nàng như vậy, ý định muốn trực tiếp nói cho nàng biết tình cảnh hiện giờ của Viên T.ử Uyên trong lòng Kỷ Đào lập tức mềm xuống.
Theo chân Liễu Hương Hương đi càng lúc càng vào nơi hẻo lánh. Khoảng hai khắc sau, họ tới trước một căn lều thấp bé.
Lúc này, cơn sốt cao của đứa trẻ trong lòng Liễu Hương Hương cũng đã thuyên giảm khá nhiều.
Kỷ Đào cúi người bước vào trong. Bên trong tối tăm, không có cửa sổ, trên chiếc giường ghép tạm bằng những tấm ván gỗ, có một người đang nằm với hơi thở yếu ớt.
Kỷ Đào tiến lên bắt mạch, trầm ngâm hỏi:
- Biểu tỷ, tỷ định thế nào?
Liễu Hương Hương đáp:
- Đại Ngưu ca biết ta muốn tới kinh thành nên nói huynh ấy cũng muốn tới đây làm ăn. Hai người bọn ta cùng đường. Dọc đường huynh ấy chăm sóc ta rất nhiều. Vốn dĩ ta định sau khi tìm được T.ử Uyên sẽ tách ra với huynh ấy. Ai ngờ vừa mới tới nơi thì huynh ấy lại đổ bệnh. Hai người bọn ta đều không còn tiền, mấy ngày nay huynh ấy cũng chỉ uống t.h.u.ố.c mang từ chỗ muội về thôi.
Nghe vậy, Kỷ Đào lại nhìn người nằm trên giường thêm lần nữa. Nàng cảm thấy hơi quen mặt nhưng không nhớ đã gặp ở đâu. Chắc hẳn là người cùng thôn với Liễu Hương Hương.
Người này đang bị bệnh. Kỷ Đào suy nghĩ một chút rồi bảo Dương ma ma đi thuê xe ngựa, sau đó quay lại nói:
- Biểu tỷ, trước tiên muội tìm cho hai người một khách điếm để ở, rồi chúng ta tính tiếp, được không?
Liễu Hương Hương thoáng sững người, rõ ràng là vì Kỷ Đào không hề mời nàng và Đại Ngưu tới ở nhà họ Lâm.
Nàng ấy nghiêm túc nhìn sắc mặt Kỷ Đào, dường như không hề có chỗ để thương lượng.
Liễu Hương Hương cũng thật sự không nghĩ ra lý do gì để từ chối việc tới khách điếm, chỉ lẩm bẩm:
- Khách điếm... không phải là sẽ tốn nhiều bạc lắm sao?
Kỷ Đào thu tay lại.
Người nằm trên giường chỉ bị nhiễm phong hàn, lại thêm lao lực quá độ, hẳn không có gì đáng ngại.
Nàng thuận miệng đáp:
- Không đâu. Hiện giờ biểu tỷ phu cũng chẳng thiếu bạc, hắn đã làm quan rồi.
Hai mắt Liễu Hương Hương sáng lên:
- Thật sao? Thuận lợi đến vậy ư?
Kỷ Đào chỉ gật đầu.
Dương ma ma đã thuê được xe ngựa, đang đi đỡ Đại Ngưu trên giường dậy.
Một mình bà chắc chắn không đỡ nổi, thấy vậy, Liễu Hương Hương đưa đứa trẻ cho Kỷ Đào:
- Đào nhi, muội bế giúp ta một lát, ta đi phụ ma ma.
Kỷ Đào đưa tay đón lấy. Nhưng vừa bế lên đã giật mình vì trọng lượng của đứa bé. So với Hiên nhi, đứa trẻ này còn nhẹ hơn nhiều.
Nàng cúi đầu nhìn những ngón tay gầy guộc khô quắt lộ ra bên ngoài của đứa bé, trong lòng không khỏi thấy xót xa.
Sau khi lên xe ngựa, rất nhiều người đứng nhìn theo đoàn người rời đi.
