Hoa Thôn Khó Gả [phần 16] - Chương 310
Cập nhật lúc: 21/06/2026 19:01
Hồ thị không vui:
- Ta không được tới sao? Về nhà mẹ đẻ rồi chỉ biết ru rú trong viện, cũng chẳng tới trò chuyện với ta.
- Nương, con thường xuyên về mà. Nhưng con với Đào Nhi chẳng gặp nhau được mấy lần, nên muốn nói chuyện với muội ấy một chút.
Kỷ Vận nhẹ giọng dỗ dành.
Hồ thị liếc nàng:
- Đừng tưởng ta không biết. Nửa năm nay, thời gian hai đứa gặp nhau còn nhiều hơn gặp ta. Con còn ở cùng Đào Nhi lâu như thế nữa...
- Đại bá mẫu, người không phải là đang ghen đấy chứ? - Kỷ Đào kinh ngạc mở to mắt.
Mấy người trong phòng đều bật cười.
- Đào Nhi, con thật sự không cần thêm vài người hầu hạ sao? Bây giờ trời lạnh thế này, nấu cơm giặt giũ đều rất rét. Nương con và bà mẫu con đều đã có tuổi, thời tiết như vậy, lỡ ngã một cái thì phải làm sao? - Hồ thị nghiêm mặt nói.
Kỷ Đào đã sớm nghĩ tới chuyện này.
Từ lúc vào đông năm ngoái, nàng đã thuê hai bà t.ử, một người nấu cơm, một người giặt giũ. Còn việc quét dọn, Liễu thị và Điền thị đều kiên quyết từ chối, nhất định tự mình làm. Trong dịp Tết, nàng còn cho hai bà t.ử nghỉ phép về nhà ăn Tết.
- Con đã thuê người rồi...
Kỷ Đào còn chưa nói hết, Hồ thị đã khoát tay ngắt lời:
- Đào Nhi, con vẫn còn quá trẻ. Không thể xem thường lòng tham của con người. Con có biết vì sao những gia tộc có chút nền tảng đều bắt người hầu ký khế ước bán thân không?
Kỷ Đào như hiểu ra điều gì đó.
Thấy nàng dường như đã hiểu, Hồ thị hài lòng nói:
- Đừng xem nhẹ thân phận hiện nay của Thiên Dược. Dù sao nó cũng là Thám hoa lang được chính tay hoàng thượng chấm chọn. Nếu không có gì ngoài ý muốn, ba năm nữa... không, hai năm nữa thôi, chỉ cần Thiên Dược cẩn thận một chút thì con đường quan lộ nhất định thuận lợi. Chỉ sợ có người sinh lòng tham, đến lúc đó mọi chuyện sẽ không nói rõ được nữa.
Kỷ Đào gật đầu:
- Đa tạ đại bá mẫu.
Hồ thị không để ý:
- Con là đứa thông minh. Chỉ cần chỉ điểm vài câu là hiểu. Không giống tỷ tỷ con. Từ nhỏ ta đã ngày ngày dạy bảo. Năm đó còn tốn không ít tâm tư đưa nó tới thôn Đào Nguyên các con. Kết quả thì sao?
Hồ thị dang tay:
- Thay đổi thì có thay đổi, nhưng bản chất bên trong vẫn không đổi. Bị người ta tính kế đến mức cuộc sống suýt nữa không thể tiếp tục được.
- Nương, chẳng phải con vẫn ổn sao? - Kỷ Vận phản bác.
Hồ thị trừng mắt nhìn nàng:
- Nếu không nhờ Đào Nhi bảo sư phụ nó chữa bệnh cho con, con thử xem bây giờ thiếp thất đã vào cửa chưa? - Kỷ Vận cúi đầu, không nói gì nữa.
Kỷ Đào cũng không tiện tiếp lời. Nói thật, nếu thân thể Kỷ Vận thật sự bị hủy hoại, cho dù Tề T.ử Kiệt có tốt với nàng đến đâu, cuối cùng vẫn sẽ nạp thiếp.
Nói không chừng còn là quý thiếp, bởi thân phận người kế thừa không thể quá thấp.
- Không phải ta cố tình nhắc tới những chuyện này vào lúc đang sống yên ổn. Nhưng ta là nương con. Nếu ta không nhắc nhở con, sẽ chẳng còn ai quản con nữa.
Hồ thị nói đầy thấm thía, rồi hỏi:
- Dạo này sống khá tốt, đúng không?
Kỷ Vận cúi đầu.
Hồ thị đưa tay chọc nàng một cái:
- Đừng chủ quan. Đợi cha của T.ử Kiệt trở về, ta nhất định sẽ đến tận cửa đòi một lời giải thích. Dám bắt nạt Kỷ phủ chúng ta đến mức ấy, đừng tưởng kéo dài hơn nửa năm, con cũng đã khỏi bệnh rồi thì coi như không có chuyện gì. Những đau khổ đã chịu, những lo lắng đã trải qua...
Hồ thị cười lạnh:
- Bây giờ càng tốt. Nữ nhân đó đã mất đứa con trong bụng. Ta muốn xem còn thứ gì có thể bảo vệ bà ta nữa. Hầu phủ họ Bùi tuy thế lực lớn, nhưng Kỷ phủ chúng ta cũng chẳng kém. Thực sự không được thì còn có ngoại tổ phụ của con nữa.
Hầu phủ Bùi gia quả thật rất có thế lực. Đó còn là một trong số ít hầu phủ hiện nay vẫn nắm giữ binh quyền.
Bùi thị thực chất chỉ là thứ nữ, gả cho Tề Lịch làm kế thất, xét ra cũng coi như môn đăng hộ đối. Nhưng chuyện Bùi thị ra tay với Kỷ Vận cũng chưa đến mức không dám tới tận cửa đòi công đạo.
Sau khi Hồ thị nói những lời ấy, bầu không khí trở nên hơi nặng nề. Một lúc lâu sau, Hồ thị thở dài:
- Đào Nhi, đừng trách đại bá mẫu vào đúng ngày con tới chơi lại nói những chuyện không vui này. Thật sự là tỷ tỷ con quá đơn thuần, quá thẳng tính. Nếu ta không thường xuyên nhắc nhở, quay lưng một cái là nó quên sạch.
Kỷ Đào không biết nên nói gì, chỉ mỉm cười.
Rời khỏi Kỷ phủ, Kỷ Vận thở dài:
- Cũng không biết cha bao giờ mới trở về, nương ta ở nhà một mình, thật ra cũng cô đơn lắm.
- Tỷ nên thường xuyên về thăm bà ấy hơn. - Kỷ Đào đề nghị.
Kỷ Vận lắc đầu:
- Chỉ cần ta vừa trở về, những lời như hôm nay nương sẽ nói đi nói lại mấy lần. Ta biết bà là vì muốn tốt cho ta, nhưng thật sự cũng không chịu nổi.
Nhìn dáng vẻ phiền não của nàng, Kỷ Đào không nhịn được bật cười.
Kỷ Vận thấy nàng cười thì thở dài:
- Muội thì tốt rồi, nhị thẩm trước giờ chẳng bao giờ quản muội.
Điều này quả thật là sự thật.
Liễu thị chưa từng chỉ bảo Kỷ Đào cách đối nhân xử thế hay những chuyện phải cẩn trọng trong cuộc sống. Tất cả đều do Kỷ Đào tự mình tìm tòi, học hỏi.
Có điều Liễu thị từ nhỏ sống ở Hạ Ngư thôn rồi Đào Nguyên thôn. Nếu nói đến quan hệ láng giềng, chuyện lớn chuyện nhỏ trong thôn xóm thì bà còn biết đôi chút. Nhưng bảo bà hiểu những chuyện này, thực sự là làm khó bà. Bản thân bà còn không hiểu, làm sao chỉ điểm cho Kỷ Đào được?
- Nương ta ấy mà...
Xe ngựa đột nhiên dừng lại. Hai người nhìn nhau, đều có chút ngạc nhiên.
