Hoa Thôn Khó Gả [phần 17] - Chương 328
Cập nhật lúc: 25/06/2026 13:04
Kỷ Huyên Huyên lên kinh, Kỷ Vận liền tới rủ Kỷ Đào cùng đi thăm nàng.
Ông công của Kỷ Huyên Huyên là Thi đại nhân đã bệnh mất từ đầu năm ngoái, cũng vì chuyện đó mà Thi Thành không thể tham gia kỳ thi Hội. Kỷ Huyên Huyên mới gả vào nhà họ Thi chưa đầy một năm thì Thi đại nhân đột ngột mắc bệnh nặng qua đời.
Thi Thành tuy là con thứ nhưng lại là nhi t.ử duy nhất của Thi đại nhân. Phía trên chỉ có một người tỷ tỷ đích xuất, từ lâu đã xuất giá. Sau khi Thi đại nhân qua đời, Thi Thành cũng mất đi chỗ dựa.
Hiện giờ họ sống trong nội thành kinh thành, không phải quan xá, mà là khu vực dành cho những gia đình khá giả bình thường.
Kỷ Vận tới đón Kỷ Đào cùng đi.
- Huyên Huyên tính tình thẳng thắn, cũng không biết sau khi thành thân cuộc sống thế nào rồi?
Kỷ Đào cảm thấy, nếu Kỷ Huyên Huyên vẫn không thay đổi tính cách, cuộc sống e rằng sẽ không dễ dàng. Nhưng có Kỷ Quân ở phía sau chống đỡ, chắc cũng sẽ không quá khổ sở.
Trước cổng phủ họ Thi có phần quạnh quẽ. Lúc tới đón nàng, Kỷ Vận đã nói trước rằng hiện giờ nhà họ Thi đang để tang. Kỷ Đào cố ý thay một bộ y phục trắng nhạt giản dị, trên đầu cũng chỉ cài một cây trâm bạc.
Nghe hạ nhân bẩm báo, Kỷ Huyên Huyên gần như lao từ trong phòng ra, vừa nhìn thấy Kỷ Vận, vành mắt nàng đỏ lên, gần như sắp rơi lệ.
- Tỷ tỷ! - Nói rồi đưa tay ôm lấy cánh tay Kỷ Vận.
Kỷ Vận bật cười, đưa tay lau nước mắt cho nàng:
- Càng ngày càng không hiểu chuyện.
Kỷ Huyên Huyên tựa đầu vào người Kỷ Vận, hít sâu hai hơi.
- Muội nhớ tỷ lắm, nhớ phụ thân, nhớ mẫu thân, nhớ di nương nữa…
Đám hạ nhân đứng ở cổng đều âm thầm liếc nhìn sang bên này.
- Nhị tỷ còn nhớ ta không? - Kỷ Đào bước tới, mỉm cười hỏi.
Kỷ Đào vừa tiến lên, Kỷ Huyên Huyên cũng không tiện ôm Kỷ Vận mãi nữa. Nàng quay người cười nói:
- Ta đâu có quên Đào Nhi.
Quả nhiên Kỷ Huyên Huyên vẫn chẳng thay đổi chút nào, vẫn là người thẳng tính nghĩ gì nói nấy.
Kỷ Huyên Huyên dẫn hai người vào phủ. Trước tiên họ tới chính viện, Thi phu nhân Vu thị ngồi ở ghế trên. Thấy Kỷ Đào và Kỷ Vận bước vào, bà mỉm cười sai người dâng trà.
- Ta còn đang định đợi thu xếp ổn thỏa xong sẽ bảo Huyên Huyên tới bái phỏng. Không ngờ các vị lại tới trước, thành ra chúng ta thất lễ rồi.
Kỷ Vận mỉm cười đáp:
- Phu nhân quá lời, Huyên Huyên và ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tình cảm khác thường, không để ý những lễ nghi ấy.
Ánh mắt Thi phu nhân hơi sâu thêm vài phần, nụ cười trên mặt vẫn không đổi. Bà nhìn sang Kỷ Đào, hỏi:
- Nghe nói Lâm đại nhân là tiến sĩ khoa thi năm hai mươi sáu?
Kỷ Đào khẽ nhướng mày, nhìn Kỷ Vận một cái rồi cười đáp:
- Chỉ là may mắn thôi.
Thi phu nhân mỉm cười:
- Không đâu. Mỗi kỳ thi Hội đều có vô số cử t.ử tham gia, Lâm đại nhân có thể nổi bật giữa đám đông, lại được đích thân thánh thượng ngự b.út điểm danh, nhất định phải có chỗ hơn người.
Bà ngừng một chút rồi nói tiếp:
- Chỉ là... không biết lúc Lâm đại nhân rảnh rỗi, có thể chỉ điểm cho Thành Nhi đôi điều hay không? Chúng ta vô cùng cảm kích.
Sắc mặt Kỷ Đào không thay đổi, nàng mỉm cười đáp:
- Phu nhân quá khen rồi.
Đối với chuyện chỉ điểm gì đó, Kỷ Đào không trực tiếp đồng ý.
Theo nàng thấy, với gia cảnh nhà họ Thi, tuyệt đối không thể thiếu người dạy học. Nếu nàng nhận lời, đến lúc Thi Thành không chủ động tới, chẳng phải thành ra Lâm Thiên Dược phải tự mình chạy theo hay sao?
Đối với Kỷ Vận, Kỷ Đào có thể ít đề phòng hơn, nhưng với Kỷ Huyên Huyên, người không tính là quá thân thiết, nàng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm.
Đặc biệt là hiện giờ chỉ cần nhìn qua cũng biết người làm chủ phủ họ Thi chính là vị Thi phu nhân này.
Nghe vậy, ánh mắt Thi phu nhân càng sâu hơn vài phần nhưng nụ cười trên mặt vẫn không thay đổi. Bà quay sang Kỷ Huyên Huyên:
Huyên Huyên, đưa hai vị tỷ tỷ của con đi dạo trong phủ một vòng. Một lát nữa giữ họ lại dùng bữa trưa.
Kỷ Huyên Huyên đứng dậy, khẽ hành lễ, tư thái hào phóng tự nhiên.
- Vâng, mẫu thân. Gần đây thời tiết nóng nực, người nhớ nghỉ ngơi cho tốt.
Ba người rời khỏi chính viện, Kỷ Huyên Huyên dẫn họ tới chỗ râm mát trong hoa viên. Ở đó có một mảng lớn cây bách xanh ngắt, nhìn thôi cũng đã thấy mát mẻ, vừa bước vào khu rừng nhỏ, xung quanh có phần trống trải.
Kỷ Huyên Huyên khẽ phất tay, đám nha hoàn hầu hạ lập tức lui xuống.
Ánh mắt Kỷ Đào khẽ động. Lúc này nàng cảm thấy ngoài việc ăn nói không khéo ra, Kỷ Huyên Huyên thật ra rất ổn về quy củ lễ nghi, cũng biết tránh điều tiếng.
- Tỷ tỷ, muội nhớ tỷ lắm. - Kỷ Huyên Huyên ôm lấy cánh tay Kỷ Vận, vừa nói vừa lắc lắc.
- Vừa rồi muội nói rồi mà. - Kỷ Vận thở dài.
Kỷ Huyên Huyên lại quay sang nhìn Kỷ Đào, cười hỏi:
- Đào Nhi, muội vào kinh khi nào vậy?
- Một hai năm rồi. - Kỷ Đào thuận miệng đáp.
- Muội đã muốn vào kinh từ lâu rồi nhưng bà mẫu nhất quyết phải tiếp tục làm pháp sự. Người c.h.ế.t là lớn nhất. Hơn nữa bây giờ cả nhà đều dựa vào bà mẫu mà sống, đương nhiên phải ngoan ngoãn nghe lời. - Kỷ Huyên Huyên hạ giọng nói.
- Sống ở đời, vẫn phải biết nhường nhịn. - Kỷ Vận khuyên nhủ.
Kỷ Đào biết đôi chút về tình hình nhà họ Thi. Thi phu nhân cả đời không sinh được nhi t.ử, bà chỉ có một đích nữ, ngoài ra chỉ còn Thi Thành là con thứ.
Thi Thành cưới Kỷ Huyên Huyên, xét về gia thế thì cũng coi như môn đăng hộ đối, thứ nữ gả cho thứ t.ử.
