Hoa Thôn Khó Gả [phần 17] - Chương 331
Cập nhật lúc: 25/06/2026 13:04
Kỷ Đào sợ làm Hiên Nhi thức giấc, đến lúc đó lại khó dỗ. Nàng nhẹ nhàng đứng dậy đóng cửa sổ lại, lúc ấy mới cảm thấy tiếng động nhỏ đi một chút.
Nhà họ Phương cũng thật là chỉ có hai anh em mà lại có thể ầm ĩ tới mức này. Nếu là nhà họ Triệu ở thôn Đào Nguyên, có nhiều huynh đệ như vậy mà ngày nào cũng làm loạn như thế thì còn sống thế nào nổi.
Nghĩ lại, Cố thị và Phương Nghị đều không phải người vô lý, thế mà cuộc sống vẫn không yên ổn được.
Tiếng động bên ngoài càng lúc càng lớn, ngay cả Hiên Nhi trên giường cũng mở mắt. Kỷ Đào không nhúc nhích, có những lúc Hiên Nhi thức giấc như thế rồi vẫn ngủ tiếp được. Thấy Hiên Nhi lại nhắm mắt, Kỷ Đào khẽ thở phào.
Nhưng còn chưa kịp bước đến bên giường thì từ xa bỗng vang lên tiếng đồ sứ rơi xuống đất, vỡ tan giòn giã. Cùng lúc đó, Hiên Nhi mở bừng mắt, đảo mắt nhìn quanh.
Kỷ Đào vội vàng tiến lên bế cậu bé vào lòng. Hiên Nhi không khóc nhưng rõ ràng cũng không vui vẻ gì.
Kỷ Đào dứt khoát bế con ra ngoài, chỉ cần ra ngoài, Hiên Nhi thường sẽ không khóc. Quả nhiên, vừa ra đến sân là cậu bé lại phấn chấn hẳn lên. Kỷ Đào bế con đi dọc hành lang về phía tiền viện.
Liễu thị và Điền thị đều đang đứng trong sân. Kỷ Duy chắp tay sau lưng đứng dưới gốc cây lớn.
Thấy Kỷ Đào bế con tới, ông vui vẻ bước tới đón lấy. Hiên Nhi vừa nhìn thấy Kỷ Duy liền bất chấp tất cả lao về phía ông.
- Đào Nhi, bị đ.á.n.h thức rồi à? - Điền thị mỉm cười hỏi.
Kỷ Đào tùy ý gật đầu.
- Nương, có chuyện gì vậy?
Liễu thị kéo nàng lại gần:
- Vừa rồi hình như có nhắc đến con, là chuyện gì thế?
Kỷ Đào hơi ngạc nhiên, sau đó chợt nhớ tới chuyện hôm qua nàng bảo Tô Lâm Nương mời đại phu và thuê nhũ mẫu. Nàng liền nhỏ giọng kể lại cho Liễu thị nghe.
Liễu thị không trách nàng, chỉ nói:
- Đứa bé đáng thương như vậy, sao lại nỡ lòng nào? Nếu không phải nương ruột thì còn có người tin được, chứ thế này...
Rồi bà lại tự an ủi:
- Không sao đâu, chắc chỉ là muốn tiền thôi.
Kỷ Đào đương nhiên hiểu rõ. Nếu thật sự vì chuyện này mà cãi nhau thì chắc chắn không liên quan tới nàng, cho dù nhà họ Phương thật sự tìm tới cửa, nàng cũng chẳng sợ.
Nhà họ Phương dù sao vẫn là những người biết lý lẽ, nửa canh giờ sau, tiếng ồn ào dần dần lắng xuống.
Cố thị mang theo điểm tâm cùng nương của Phương Nghị tới chơi.
Lúc ấy Kỷ Đào đang ngồi trong đình viện thêu thùa. Nghĩ tới chiếc quạt thêu Du hôm trước, nàng cảm thấy nhìn qua chẳng có vẻ quá khó, nên cố chấp muốn thử một lần.
Từ xa nàng đã thấy Dương ma ma dẫn hai mẫu t.ử nhà họ Phương tới. Nàng cất khăn thêu đi, mỉm cười nhìn họ bước vào đình.
Cố thị thân quen với Kỷ Đào nên vừa đỡ bụng vừa cười nói:
- Hôm nay buổi chiều làm ồn đến nhà các người rồi phải không?
Kỷ Đào chỉ cười mà không đáp.
Cố thị đương nhiên biết, động tĩnh lớn như vậy, nếu không làm phiền nhà họ Lâm bên cạnh mới là lạ.
- Lâm phu nhân, thật sự xin lỗi, gia môn bất hạnh. - Nương của Phương Nghị là Lý thị áy náy nói.
- Không sao đâu, hàng xóm láng giềng cả mà. Nhà bọn ta cũng từng có lúc làm ồn, mọi người thông cảm cho nhau là được. - Kỷ Đào cười đáp.
Ngày thôi nôi của Hiên Nhi, nhà họ Lâm đông người như vậy, chắc chắn cũng làm phiền nhà họ Cố bên cạnh.
- Lâm phu nhân thật thấu tình đạt lý. - Lý thị khen.
Kỷ Đào cũng không để tâm.
Lý thị vốn không định nói chuyện này, bà nhanh đổi đề tài:
- Thật là gia môn bất hạnh mà. Thê t.ử của Lập Nhi nhà ta, ca ca nó còn là quan trong triều, sao lại thành ra như thế này chứ?
Cố thị rất quen thuộc nhà họ Lâm, nàng đưa tay rót trà cho Lý thị:
- Nương, đừng tức giận nữa.
Lý thị ôm n.g.ự.c:
- Ta không tức, chỉ là Lập Nhi nhà ta gặp phải người đàn bà chua ngoa như thế, sau này biết sống thế nào đây?
Kỷ Đào nhìn sang Cố thị, chỉ thấy trên mặt nàng ấy đầy vẻ bất đắc dĩ.
- Nương, đã cưới rồi thì còn biết làm sao? Ban đầu chính nhị đệ thích người ta, hơn nữa... nàng ấy cũng mới vào cửa thôi mà.
- Nghiệp chướng. - Lý thị kiêng dè đây là nhà Kỷ Đào nên không thật sự khóc lóc, chỉ lộ vẻ cay đắng đầy mặt. - Hôm qua đa tạ Lâm phu nhân. Nếu không nhờ phu nhân nói, nó vẫn còn chẳng để ý cái gì, đứa bé e là còn phải chịu khổ thêm.
Kỷ Đào kinh ngạc nhìn bà:
- Phương phu nhân không chê ta nhiều chuyện là tốt rồi.
Lý thị xua tay:
- Là thế này, nhà phu nhân gần nhà ta nên tôi định bế đứa bé sang đây, nhờ Lâm phu nhân xem giúp rồi kê ít t.h.u.ố.c để mang về tắm được không?
Nghe vậy, Kỷ Đào gật đầu:
- Được chứ.
Lý thị đứng dậy đi ra ngoài. Cố thị nhìn theo bóng bà rồi thở dài:
- Rõ ràng chỉ là muốn tiền thôi. Nói nào là phải thuê nhũ mẫu với ma ma.
Kỷ Đào chỉ lặng lẽ uống trà, những chuyện thế này nàng không tiện xen vào.
- Chẳng phải chỉ là nhắm vào chút bạc trong tay người già thôi sao. - Cố thị tức giận nói.
Mà chuyện này cũng chẳng còn cách nào khác. Đừng nhìn hiện giờ Tô Cát An sống sung túc mà tưởng thật. Đó đều là nhờ của hồi môn của Hồ Vũ La phong phú.
Phương Nghị sống thuận lợi cũng là nhờ của hồi môn của Cố thị. Phương Lập thì kém hơn nhiều. Vốn dĩ nền tảng nhà họ Phương không dày mà nhà nương của Tô Lâm Nương trước khi Hồ Vũ La gả vào còn chẳng bằng nhà họ Phương.
Kết quả là hiện giờ cuộc sống của Phương Lập và Tô Lâm Nương vô cùng túng thiếu. Phương Lập lại chưa có công việc, chỉ có chi mà không có thu. Nếu cứ tiếp tục như vậy, tương lai chỉ càng khó khăn hơn.
