Hoa Thôn Khó Gả [phần 17] - Chương 334
Cập nhật lúc: 25/06/2026 13:05
Lâm Thiên Dược nghĩ ngợi rồi nói:
- Con nghe nói trong Hộ An Tự có thể thắp đèn công đức cho người đã khuất. Nếu tự mình cầu phúc thì sẽ tốt hơn.
Điền thị đang cúi đầu, bỗng ngẩng lên, đôi mắt hơi sáng:
- Thật sao?
Trong lòng Kỷ Đào âm thầm thở dài.
Sau khi đến kinh thành, Điền thị chưa từng nhắc tới cha của Lâm Thiên Dược với bất kỳ ai. Nàng vốn tưởng rằng kinh thành náo nhiệt phồn hoa, trong nhà lại đông người, ngày thường còn có Liễu thị và nàng luôn ở bên cạnh, có lẽ Điền thị đã không còn thường xuyên nhớ tới nữa.
Không ngờ bà vẫn như trước đây.
Lâm Thiên Dược kiên nhẫn giải thích:
- Thật. Nương à, đặc biệt là vào tháng bảy hằng năm, khách hành hương rất đông. Sau khi nương đến đó sẽ có người chuyên giải thích cho nương. Con chỉ nghe nói đại khái thôi, cũng không rõ cụ thể phải cầu phúc thế nào...
- Ta đi. - Khóe môi Điền thị hơi cong lên mang theo ý cười.
Đã quyết định đi, nên ngay ngày hôm sau Liễu thị và Điền thị bắt đầu chuẩn bị đồ đạc cho chuyến đi Hộ An Tự.
Kỷ Đào định tự mình đưa họ đi. Vừa hay đến ngày Lâm Thiên Dược được nghỉ phép, hai người cùng đi tiễn.
Đến ngày xuất phát, khi trời bên ngoài còn mờ sáng, xe ngựa Hồ thị phái tới đã đến nơi.
Liễu thị và Điền thị vốn vẫn nhớ mãi chuyện này nên gần như không ngủ được. Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược cũng thức dậy. Phó Phong đ.á.n.h xe đưa mọi người đi.
Đợi tất cả mang hành lý lên xe xong cũng không mất bao lâu, bởi mọi thứ đã được chuẩn bị từ trước.
Xe ngựa trực tiếp ra khỏi nội thành, hướng về phía ngoài thành. Họ xuất phát rất sớm, đến cổng thành thì hội hợp với Hồ thị và Kỷ Vận. Lúc ra khỏi thành không có nhiều xe ngựa nên cũng không chậm trễ bao nhiêu thời gian.
Hộ An Tự nằm trên núi, cách kinh thành khoảng hai mươi dặm. Đường đi bằng phẳng, không hề xóc nảy. Xung quanh cũng có rất nhiều người đi Hộ An Tự, xe ngựa không hề ít.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược ôm Hiên Nhi ngồi trên chiếc xe cuối cùng.
Sáng nay dậy quá sớm, Kỷ Đào tựa vào người Lâm Thiên Dược, buồn ngủ đến mức mí mắt díp lại.
- Ta đưa họ đi là được rồi. Trời nóng thế này, nàng ở nhà có phải tốt hơn không?
Lâm Thiên Dược một tay ôm Hiên Nhi, còn phải chừa một tay phe phẩy quạt cho mấy người. Trông có phần luống cuống, hoàn toàn không có dáng vẻ nho nhã của một thư sinh cầm quạt.
- Ta không yên tâm. - Kỷ Đào nhắm mắt, lẩm bẩm đáp.
Lâm Thiên Dược bật cười, vén rèm nhìn ra ngoài một lúc lâu rồi nói:
- Bắt đầu lên núi rồi, chắc khoảng nửa canh giờ nữa là tới.
Kỷ Đào khẽ “ừ” một tiếng.
Hiên Nhi thấy Kỷ Đào không để ý tới mình liền đưa tay chộp lấy tóc nàng. Lâm Thiên Dược vội ném chiếc quạt sang một bên rồi đưa tay ngăn lại, nhưng đã muộn.
Da đầu truyền đến một cơn đau nhói. Cơn buồn ngủ của Kỷ Đào lập tức tan biến. Vừa mở mắt ra đã thấy trong tay Hiên Nhi là một nhúm tóc bị giật xuống, còn Lâm Thiên Dược thì đang trong tư thế muốn ngăn mà không kịp.
Nhìn thêm gương mặt cười tít mắt của Hiên Nhi, cơn tức vốn có cũng tan biến. Nàng ngồi thẳng dậy, đưa tay bế Hiên Nhi sang, hung dữ nói:
- Coi chừng có ngày nương sẽ đ.á.n.h con đấy.
Hiên Nhi vẫn cười toe toét, hoàn toàn không biết nương mình đã bắt đầu tính toán phải nhịn thêm mấy lần nữa mới thích hợp ra tay.
- Sau này cứ để ta đ.á.n.h, nàng cứ làm hiền mẫu của mình là được. - Lâm Thiên Dược phe phẩy quạt cho hai mẫu t.ử, cười nói.
Kỷ Đào cúi đầu nhìn Hiên Nhi đang không ngừng quẫy đạp trong lòng mình:
- Chỉ e đến lúc đó cả hai chúng ta đều không nhịn được mà ra tay.
Đến Hộ An Tự thì vừa đúng giữa trưa, cũng là lúc nóng nhất trong ngày.
Tiểu viện của Hồ thị nằm trên hậu sơn. Nói là viện của Hộ An Tự, nhưng thực ra đã thuộc khu hậu sơn nằm ngoài phạm vi chùa. Căn bản không cần đi qua chính điện phía trước, mà chỉ cần men theo lối bên cạnh Hộ An Tự là có thể đi thẳng ra phía sau.
Vừa đến cổng chùa đã có tiểu sa di chuyên trách dẫn đường. Xe ngựa không hề dừng lại, đi thẳng lên hậu sơn.
Kỷ Đào vén rèm xe lên, chỉ cảm thấy bên ngoài gió mát hiu hiu thổi tới. Thảo nào người trong kinh thành ai nấy đều thích đến đây ở vài ngày. Nói cho cùng, chính là để tránh nóng.
Khi xe ngựa dừng lại, Kỷ Đào đã ngồi xe suốt hai canh giờ, hai chân tê cứng cả đi. Lâm Thiên Dược bế Hiên Nhi nhảy xuống xe trước, rồi quay người lại đỡ nàng.
Con đường rộng rãi trải dài dưới bóng râm mát mẻ. Hai bên đường là những cây cổ thụ cao v.út tận trời. Chỉ cần đứng trên đường thôi cũng không cảm thấy nóng bức nữa.
Trước mặt là ba tiểu viện liền kề nhau. Đi xa hơn nữa là một khu rừng. Có thể nhìn thấy một con đường nhỏ uốn lượn xuyên qua, nhưng không nhìn thấy dấu vết của nhà cửa phía bên kia.
Kỷ Đào bước tới chỗ Hồ thị:
- Đa tạ Đại bá mẫu.
Hồ thị mỉm cười nhìn Hiên Nhi một cái:
- Không cần khách sáo. Hiên Nhi thật hoạt bát, chẳng giống Nam Nhi chút nào. Thằng bé suốt ngày nghiêm túc đứng đắn, mới bé thế này mà chẳng biết ai dạy nữa.
Kỷ Đào mỉm cười nhìn sang bên cạnh bà. Tiểu Kỷ Nam đang đứng ngay ngắn quy củ, khuôn mặt nhỏ nhắn căng c.h.ặ.t.
- Muội thấy chưa? Vì sao nhất định phải xin ba tiểu viện? Đi theo con đường này vào là chỉ có đúng ba viện thôi. Nếu nhà muội không đến, chắc chắn sẽ có người khác vào ở, như vậy bất tiện biết bao. - Kỷ Vận nhìn quanh bốn phía rồi tiến lên cười nói.
Kỷ Đào cũng nhìn quanh. Quả thật nơi này chỉ có ba tiểu viện ấy mà thôi.
