Hoa Thôn Khó Gả [phần 17] - Chương 336

Cập nhật lúc: 25/06/2026 13:05

Lâm Thiên Dược lại là quan viên trong triều. Nếu lúc này bỏ đi, bất kể người trong xe ngựa hôm nay có xảy ra chuyện hay không, e rằng chàng cũng khó mà toàn thân thoát khỏi.

Bị bãi chức hồi hương đã là kết quả tốt nhất. Nếu bị tùy tiện gán cho một tội danh nào đó, thì việc cả nhà không được c.h.ế.t yên ổn cũng hoàn toàn có thể xảy ra.

Lâm Thiên Dược siết nhẹ tay Kỷ Đào như một sự an ủi. Sau đó chàng nhảy xuống xe ngựa, bước lên hai bước rồi cao giọng:

- Giữa thanh thiên bạch nhật, dưới trời đất sáng rõ thế này mà lại có kẻ dám công khai cướp bóc? Còn không mau buông binh khí xuống, lập tức đến nha môn chịu trói!

Nếu không phải tình huống lúc này không thích hợp, Kỷ Đào thật sự muốn bật cười thành tiếng.

Đám người bên kia căn bản không thèm nhìn sang đây. Dù có nghe thấy lời Lâm Thiên Dược nói thì cũng chỉ liếc qua một cái rồi tiếp tục động tác trong tay.

Tình cảnh có chút ngượng ngùng.

Kỷ Đào lấy khăn tay ra, quấn lại rồi che mắt Hiên Nhi. Hiên Nhi ngủ rất say, động tĩnh lớn như vậy mà thằng bé vẫn chẳng có chút phản ứng nào.

Bên kia, tên quan binh cuối cùng cũng ngã xuống. Từ trong xe ngựa bước ra một vị công công, giọng the thé:

- Hỗn xược! Các ngươi có biết người trong xe là ai không? Chán sống rồi sao? Mau để chúng ta rời đi, chủ t.ử sẽ không truy cứu các ngươi.

Đám thổ phỉ cười ha hả:

- Bảo chủ t.ử của ngươi tự mình bước ra đây.

Rèm xe được vén lên, một nam t.ử khoảng hơn hai mươi tuổi bước xuống. Thân hình cao ráo, nét mặt nghiêm nghị lạnh lùng, khí chất tôn quý. Hắn bình thản nói:

- Chẳng phải các ngươi muốn bắt ta sao? Ta đi theo các ngươi là được. Thả những người không liên quan ra. - Giọng nói vững vàng, không hề e sợ trước đám người cầm binh khí trước mặt.

Kỷ Đào mơ hồ nhìn thấy trong xe dường như còn có một nữ t.ử. Nàng đã nhìn thấy vạt váy màu xanh nhạt.

- Không được đâu. Đại đương gia nhà chúng ta đang thiếu một vị áp trại phu nhân đấy. Ra đây, ra đây nào… - Giọng điệu cợt nhả, đầy ác ý.

Sắc mặt nam t.ử kia càng thêm lạnh lẽo.

Nữ t.ử trong xe dường như cũng không nhịn nổi nữa, lập tức vén rèm lên, nghẹn ngào nói:

- Ta đi cùng chàng.

Rèm xe mở ra, để lộ nữ t.ử đang m.a.n.g t.h.a.i bên trong. Y phục trên người nàng tinh xảo quý giá, làn da trắng mịn, dung mạo thanh tú xinh đẹp. Lúc này vành mắt đỏ hoe, ngấn lệ, dáng vẻ đáng thương khiến người ta động lòng.

- Được lắm… - Đám người xung quanh phá lên cười.

Phó Phong đang cố gắng quay đầu xe trong khoảng không cực hẹp. Xe mới quay được một nửa thì mắc kẹt, không thể nhúc nhích thêm.

Lâm Thiên Dược nhìn thấy, khẽ nhíu mày. Chàng lùi lại vài bước đến gần xe ngựa, thấp giọng nói:

- Nàng ôm c.h.ặ.t Hiên Nhi, đừng ra ngoài.

Kỷ Đào khẽ đáp:

- Ừm.

Nữ t.ử áo xanh đỡ bụng, được nha hoàn bên cạnh cẩn thận dìu xuống xe.

Sau khi cười lớn một trận, tên cầm đầu lạnh giọng quát:

- Đi!

Nam t.ử kia bước lên đỡ lấy nữ t.ử. Hai người bị đám người bao vây, áp giải về phía này.

Con đường phía trước đã bị xe ngựa của Phó Phong chặn kín. Hắn vẫn đang cố quay đầu xe, vừa ngẩng lên đã thấy cả đám người đi tới trước mặt.

Lâm Thiên Dược đứng phía trước nhất, nhìn đôi phu thê bị áp giải ở giữa, mở miệng:

- Các người...

- Bắt hết đi. - Tên cầm đầu liếc nhìn Lâm Thiên Dược một cái, lại nhìn xe ngựa rồi nhìn Phó Phong trên xe, cười lạnh: - Cô nương trên xe, tự mình xuống đây đi.

Một lúc lâu vẫn không thấy rèm xe động đậy, tên cầm đầu mất kiên nhẫn:

- Nếu còn không xuống, lão t.ử sẽ g.i.ế.c người đấy.

Kỷ Đào ôm con chậm rãi vén rèm rồi bước xuống xe, động tác có phần vụng về. Đám người đứng nhìn chờ đến mức bắt đầu mất kiên nhẫn.

Lâm Thiên Dược bước lên nhận lấy đứa bé. Hai người nhìn nhau một cái. Tình thế hiện giờ có thể nói là cực kỳ bất lợi với họ nhưng cũng chỉ có thể đi một bước tính một bước mà thôi.

Kỷ Đào áp sát bên cạnh Lâm Thiên Dược, theo đám người chậm rãi tiến về phía trước. Nàng không tin rằng bọn họ sẽ thật sự thuận lợi bị áp giải thẳng vào ổ cướp.

- Đại ca, bắt bọn ta đi cũng chẳng có ích gì đâu. - Lâm Thiên Dược ôm c.h.ặ.t Hiên Nhi, một tay nắm tay Kỷ Đào, lên tiếng hỏi.

Tên kia quay đầu quát:

- Tên thư sinh chua ngoa! Bớt nói nhảm đi!

Ánh mắt Kỷ Đào lạnh đi.

Mấy người hợp sức nhấc xe ngựa sang một bên, con đường phía trước lập tức hiện ra.

Phó Phong vẫn luôn bám sát bên cạnh phu thê Lâm Thiên Dược, ngay cạnh họ là đôi phu thê quyền quý kia.

Nữ t.ử áo xanh vốn đang mang thai, y phục lại tầng tầng lớp lớp kéo dài trên mặt đất. Nha hoàn cẩn thận dìu nàng. Có vẻ nàng cũng không quen đi đường núi, bước chân loạng choạng, may mà có nam t.ử bên cạnh đỡ lấy.

Đi được chừng hai khắc đồng hồ, đột nhiên từ trong rừng cây xung quanh xuất hiện một đám quan binh bao vây.

Ánh mắt Lâm Thiên Dược khẽ động. Chàng lập tức bước lên một bước, che Kỷ Đào phía sau lưng.

- Lũ tặc nhân to gan! Dám vô lễ với Tam hoàng t.ử, còn không mau chịu trói! Nếu vẫn còn không biết điều, chỉ cần Tam hoàng t.ử bị tổn hại dù chỉ một chút, g.i.ế.c không tha! - Người dẫn đầu mặc giáp trụ, gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị, giọng nói vang dội.

Trong lòng Kỷ Đào chỉ muốn c.h.ử.i người. Tên ngu xuẩn ở đâu chui ra vậy? Lại trực tiếp nói cho đám người kia biết đó là Tam hoàng t.ử.

Động đến hoàng thất vốn đã là tội c.h.ế.t. Nếu đã vậy, bọn chúng chẳng phải càng có thể làm liều, g.i.ế.c sạch tất cả sao?

Lâm Thiên Dược đang ôm Hiên Nhi trong lòng. Lúc này Hiên Nhi đã tỉnh giấc. Kỷ Đào đành nhận con lại, tháo chiếc khăn đang che mắt thằng bé xuống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoa Thôn Khó Gả [phần 17] - Chương 19: Chương 336 | MonkeyD