Hoa Thôn Khó Gả [phần 18] - Chương 351
Cập nhật lúc: 26/06/2026 11:04
Nửa tháng sau, Cố thị nhà bên cạnh cũng mẫu t.ử bình an. Mọi người đối với Kỷ Đào lại càng nhiệt tình hơn.
Hiện giờ Kỷ Đào đã là Cáo mệnh phu nhân, ngày thường cũng chẳng có ai nhờ nàng chữa bệnh. Lạc phu nhân và Phương phu nhân hoàn toàn là vì có quan hệ thân thiết với nàng nên mới được nàng ra tay giúp.
Thực ra từ sau khi đến kinh thành, ngoại trừ nhà họ Kha ở ngõ Phúc Viên, Kỷ Đào chỉ từng chữa bệnh cho người nhà Hà Nhiên và Cù Vĩ, sau đó mới đến Lạc phu nhân
Còn Cố thị thì căn bản chẳng nhờ Kỷ Đào chữa trị. Người ta vốn tự nhiên mang thai, chỉ là tình cờ được Kỷ Đào bắt mạch phát hiện mà thôi. Sau đó cũng chỉ thỉnh thoảng nhờ nàng bắt mạch nhưng thật sự không thể xem đó là công lao của Kỷ Đào.
Hơn nữa, khi nhà họ Lạc và nhà họ Phương sinh con, vẫn đều mời bà đỡ ngoài phố đến đỡ đẻ. Đối với những lời tâng bốc của mọi người, Kỷ Đào luôn khiêm tốn, không nhận đó là công lao của mình. Phần lớn mọi người chỉ cho rằng nàng không muốn tiếp tục chữa bệnh nữa nên mới nói vậy.
Nhưng vẫn luôn có người không nhịn được, ví dụ như Tô Lâm Nương.
- Lâm phu nhân, hai nhà chúng ta là hàng xóm, mà tỷ còn là biểu tỷ của tẩu t.ử ta. Nói ra thì mọi người đều là người một nhà. Xin tỷ xem giúp ta. Nếu thật sự không chữa được, ta tuyệt đối sẽ không làm khó tỷ.
Một lần Kỷ Đào tình cờ ra ngoài thì gặp Tô Lâm Nương ngay trước cửa. Nàng cúi mình thành khẩn, thái độ vô cùng khiêm nhường.
Kỷ Đào ngạc nhiên hỏi:
- Con ngươi còn nhỏ như vậy, vội cái gì?
Tô Lâm Nương có phần chán nản. Lúc ấy Kỷ Đào mới nhận ra gần đây nàng gầy rộc, tiều tụy đi nhiều.
- Nhưng nó không phải nhi t.ử. Tỷ cũng thấy thái độ của bà mẫu ta đối với đại tẩu rồi đấy. Nếu ta không nhanh ch.óng sinh được nhi t.ử thì trong cái nhà này sẽ chẳng còn chỗ đứng nữa.
Gần đây cha nương Phương Nghị gần như chiều theo mọi yêu cầu của Cố thị. Bất kể chuyện gì, không cần Cố thị mở lời cũng đã lo chu toàn. Đến cả người nhà nương của Cố thị sang chơi, họ cũng tiếp đãi rất khách sáo. Những chuyện này Kỷ Đào đều biết.
- Đưa tay đây. - Kỷ Đào bình thản nói.
Tô Lâm Nương lập tức mừng rỡ, đưa tay ra:
- Ta từng tìm đại phu điều dưỡng cơ thể, đến giờ vẫn còn uống t.h.u.ố.c. Từ sau khi phu quân ta bị thương, ta không đến tái khám nữa, nhưng t.h.u.ố.c thì vẫn uống...
Kỷ Đào thu tay về:
- Cơ thể đã bị tổn thương rồi, chỉ có thể từ từ điều dưỡng.
Ánh mắt Tô Lâm Nương tối đi:
- Không còn cách nào khác sao?
Kỷ Đào lắc đầu, trường hợp này khác với Kỷ Vận. Kỷ Vận là do t.h.u.ố.c làm tổn thương cơ thể, còn Tô Lâm Nương là tổn thương để lại sau khi sinh con. Hoàn toàn không giống nhau.
Quả nhiên, đúng như nàng đã nói, Tô Lâm Nương không tiếp tục dây dưa nữa. Sau khi cảm tạ, nàng quay người trở về nhà, có lẽ bản thân nàng đã chuẩn bị tâm lý từ trước. Cũng có thể nàng hiểu rõ rằng chuyện của Lạc phu nhân và Cố thị vốn không giống như lời đồn bên ngoài, cũng không hoàn toàn là công lao của Kỷ Đào. Nàng đến tìm Kỷ Đào chỉ ôm một tia hy vọng mong manh mà thôi, biết là không được thì cũng không quá thất vọng.
Kỷ Đào ra ngoài là định đến tìm Kỷ Vận. Kỷ Vận đã trở về từ sau khi thời tiết dịu mát, chỉ sau Liễu thị và mọi người khoảng một hai ngày.
Nàng đã đến nhà Kỷ Đào vài lần, hôm nay chính Kỷ Vận sai xe ngựa đến đón Kỷ Đào sang phủ.
Hiện giờ phủ họ Tề do Kỷ Vận quản gia, thấy xe ngựa dừng trước cổng, người giữ cổng cười tươi bước tới:
- Lâm phu nhân, Xuân Hỷ cô nương bên cạnh phu nhân đã chờ người từ lâu rồi.
Kỷ Đào xuống xe ngựa, khẽ mỉm cười gật đầu.
Xuân Hỷ này không phải Xuân Hỷ năm xưa, người cũ từ lâu đã được thay thế. Chỉ là nha hoàn thân cận hầu hạ Kỷ Vận hiện giờ vẫn mang tên Xuân Hỷ mà thôi.
- Lâm phu nhân, xin mời đi theo nô tỳ. - Xuân Hỷ đứng trước cổng lớn, cúi người hành lễ với Kỷ Đào, vừa dẫn nàng đi vào vừa cười nói: - Phu nhân đã dặn nô tỳ đứng đây chờ từ sớm.
Kỷ Đào theo nàng đi vào trong phủ. Hai người xuyên qua hoa viên, men theo hành lang có mái che tiến về viện của Kỷ Vận.
Suốt dọc đường, hễ gặp gia nhân thì tất cả đều quy củ đứng nép sang một bên, hơi cúi mình hành lễ. So với trước kia, dường như ai nấy đều cung kính hơn vài phần.
Khóe mắt Kỷ Đào khẽ liếc qua, nàng biết Kỷ Vận quả thật đang sống rất tốt, những người này kính trọng nàng, cũng là vì nể mặt Kỷ Vận. Khi Bùi thị còn ở đây, người trong phủ họ Tề đối với nàng đâu phải ai cũng như vậy. Ý nghĩ ấy chỉ thoáng lướt qua trong đầu.
Kỷ Đào theo Xuân Hỷ bước vào sân, Kỷ Vận đang ngồi trong phòng. Bên tay nàng đặt mấy đóa hoa rực rỡ với kích thước khác nhau, nàng đang chăm chú cắt tỉa.
Nghe thấy tiếng bước chân, nàng quay đầu lại, khóe môi đã nở nụ cười:
- Đào Nhi.
Xuân Hỷ cúi người hành lễ rồi lặng lẽ lui ra.
Kỷ Đào bước lên hai bước đến cạnh bàn. Nàng nhìn chiếc bình sứ trắng cổ cao thanh nhã trước mặt Kỷ Vận, ánh mắt lướt qua chiếc kéo nhỏ tinh xảo trong tay nàng.
- Rảnh rỗi thế mà cũng không chịu đến nhà muội, còn bắt muội phải sang đây, tỷ lười thật đấy.
Kỷ Vận bật cười:
- Chẳng phải nhà muội đông người quá sao? Làm gì yên tĩnh được như ở đây.
Nhà Kỷ Đào quả thực có hơi đông người nhưng nàng lại cảm thấy rất ấm áp, chẳng hề thấy phiền.
Nghe vậy, Kỷ Đào hơi ngạc nhiên:
- Gọi muội sang đây, thật sự không có việc gì chứ?
