Hoa Thôn Khó Gả [phần 18] - Chương 356
Cập nhật lúc: 26/06/2026 11:05
Nghe vậy, chút thấp thỏm trong mắt Kỷ Vận hoàn toàn biến mất. Niềm vui trên gương mặt càng đậm hơn, giọng nói cũng nhẹ nhàng:
- Lúc nãy đại phu nói mà ta vẫn chưa dám tin. Giờ nghe muội nói vậy, cuối cùng ta cũng yên tâm rồi.
- Đúng là chuyện vui.
Kỷ Đào đứng dậy, đi tới đi lui trong phòng hai vòng. Nàng cũng vui mừng khôn xiết, không chỉ vui thay Kỷ Vận, mà còn vui cho chính mình.
Năm đó cơ thể Kỷ Vận bị hủy hoại đến mức ấy, dùng phương pháp của Phó đại phu tuy đau đớn hơn một chút, nhưng quả thực có hiệu quả.
- T.ử Kiệt vui lắm. Không kịp về chuẩn bị lễ nên chỉ tiện tay mua ít đồ ngoài phố. Đợi ta về, nhất định sẽ chuẩn bị một phần lễ thật hậu hĩnh mang sang cho muội. - Thấy Kỷ Đào vui đến mức đi vòng quanh phòng, Kỷ Vận cười tươi nói.
Nghe vậy, Kỷ Đào quay đầu từ chối:
- Không cần đâu. Ta đã nhận tiền khám bệnh của tỷ vốn đã không ổn rồi, sao còn có thể nhận thêm quà nữa?
Nàng dừng một chút rồi nói tiếp:
- Tỷ cũng biết mà, ta cũng chỉ mới học nghề. Để tỷ phải chịu không ít đau khổ. Người nên cảm ơn phải là ta mới đúng.
Hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười.
Hồ thị biết Kỷ Vận có t.h.a.i cũng vô cùng vui mừng. Bà chuẩn bị cả một đống t.h.u.ố.c bổ và vải mềm, còn không quên chia cho Kỷ Đào một nửa.
Kỷ Đào đương nhiên không chịu nhận. Sau cùng, vì từ chối mãi không được, nàng mới tùy ý lấy một ít.
Kỷ Quân hôm ấy cũng ở nhà, Lâm Thiên Dược và Tề T.ử Kiệt đều ở bên cạnh trò chuyện với ông. Ông chỉ điểm cho Tề T.ử Kiệt một hồi.
Đúng lúc Kỷ Đào và Kỷ Vận bước vào thì nghe thấy ông đang hỏi Lâm Thiên Dược về dự định sau này. Ý của câu hỏi ấy đại khái là muốn giúp đỡ.
- Đa tạ đại bá. - Lâm Thiên Dược chắp tay thi lễ với Kỷ Quân, nghiêm túc nói: - Con cảm thấy ở đâu cũng như nhau cả. Con còn trẻ, hiện giờ chính là lúc cần học hỏi thêm, không vội.
Kỷ Quân trầm ngâm một lát rồi gật đầu:
- Con đã có suy nghĩ của riêng mình, rất tốt.
Thấy Kỷ Đào và Kỷ Vận bước vào, sắc mặt Kỷ Quân dịu đi đôi chút.
- Nếu không còn việc gì thì về đi, sống cho tốt.
Mấy người cùng ra cửa. Đúng lúc chuẩn bị lên xe ngựa thì thấy một cỗ xe khác tiến đến, mọi người đều không mấy để ý. Ngày như hôm nay, chuyện ấy vốn rất bình thường.
Kỷ Vận đã lên xe, đang nói lời tạm biệt với Kỷ Đào.
Xe ngựa dừng lại, Kỷ Đào tò mò nhìn sang, chỉ thấy Kỷ Huyên Huyên cùng một nam t.ử nho nhã bước xuống xe. Nhìn dáng vẻ, nam t.ử ấy hẳn chính là Thi Thành.
- Đào Nhi, muội chuẩn bị về rồi sao? - Thấy Kỷ Đào, Kỷ Huyên Huyên vẫn rất vui vẻ.
Kỷ Đào mỉm cười:
- Muội đến đây đã lâu rồi, trong nhà còn có con nhỏ, phải về thôi.
Kỷ Huyên Huyên có chút thất vọng. Ánh mắt lướt qua Thi Thành, nàng tiến lại gần Kỷ Đào, nhỏ giọng nói:
- Bây giờ mỗi sáng thức dậy ta đều phải cầu phúc trước, nên mới đến muộn như vậy. Buổi chiều về còn phải chép kinh cầu phúc nữa. Hôm nay chắc cũng không thể mang cháo sang cho muội được, muội đừng giận ta nhé.
Bên kia, Thi Thành đã đến chào hỏi Tề T.ử Kiệt, lúc này đang trò chuyện với Lâm Thiên Dược.
Kỷ Đào liếc nhìn một cái rồi quay lại cười nói:
- Ta không giận đâu.
Kỷ Huyên Huyên thở phào nhẹ nhõm:
- Ta cũng muốn đến thăm mọi người, nhưng không tiện. Trên người ta còn mang tang, không thích hợp đến nhà các muội.
- Muội hiểu mà. - Kỷ Đào thuận miệng đáp.
Đợi hai người họ đi vào phủ, Kỷ Đào tạm biệt Kỷ Vận rồi cùng Lâm Thiên Dược trở về nhà.
Kỷ Đào dựa vào thành xe ngựa, nhìn Lâm Thiên Dược ngồi đối diện, mỉm cười hỏi:
- Chàng thật sự không hối hận sao?
Lâm Thiên Dược ngước mắt nhìn nàng, ngay lập tức hiểu điều nàng đang nói chính là câu hỏi của Kỷ Quân lúc nãy. Ý trong lời Kỷ Quân rõ ràng là muốn hỏi xem Lâm Thiên Dược có nơi nào muốn đến hay không.
Kỷ Đào tin rằng, chỉ cần Lâm Thiên Dược nói ra, dù Kỷ Quân không làm được hoàn toàn thì ít nhiều cũng sẽ cố gắng giúp một phen.
Lâm Thiên Dược đưa tay nắm lấy bàn tay nàng, giữ trong lòng bàn tay mình rồi nhẹ nhàng vuốt ve, chàng nói:
- Hiện giờ ta còn trẻ, mới bước chân vào quan trường. Đại bá tuy có quan hệ, nhưng những mối quan hệ ấy đâu thể dùng một cách vô điều kiện. Cả ta và đại bá đều không cần phải gánh thêm nhiều như vậy.
Thấy giọng điệu của Lâm Thiên Dược nghiêm túc như thế, hiển nhiên đây là điều chàng đã suy nghĩ rất kỹ từ trước.
Trong xe ngựa, bầu không khí có phần trầm lắng.
Kỷ Đào nghĩ ngợi rồi bật cười:
- Chỉ sợ đến lúc ấy người ta điều chàng đến một nơi khỉ ho cò gáy, làm một vị tri huyện ở huyện nghèo thôi.
Lâm Thiên Dược lúc này đã là quan thất phẩm, nếu được điều ra ngoài nhậm chức thì chức vị sẽ còn được thăng thêm. Chuyện như vậy, chỉ cần không phạm lỗi hay đắc tội với ai thì gần như không thể xảy ra, rõ ràng nàng chỉ đang nói đùa.
Nghe vậy, vẻ mặt Lâm Thiên Dược quả nhiên giãn ra. Chàng đưa tay khẽ vuốt gò má Kỷ Đào, cười nói:
- Nếu ta làm tri huyện, thì nàng sẽ là tri huyện phu nhân.
Hai người trở về nhà, trên gương mặt đều mang theo ý cười. Liễu thị và Điền thị thấy vậy liền nhìn nhau rồi cùng bật cười.
Kỷ Đào chẳng hiểu ra sao, liếc nhìn Lâm Thiên Dược một cái nhưng cũng không hỏi.
Bây giờ mọi người sống với nhau ngày càng hòa thuận. Trước khi đến chùa Hộ An, Điền thị đối xử với người khác có phần lạnh nhạt, tuy không thân thiết với Liễu thị nhưng cũng chưa từng cãi vã.
Nay Điền thị quả thực đã thay đổi rất nhiều, càng không còn tranh chấp nữa. Ngoài lúc ngủ, hầu như ngày nào hai người cũng cùng ra cùng vào, cùng nhau nghiên cứu làm các loại bánh điểm tâm, cuộc sống trôi qua khá vui vẻ.
