Hoa Thôn Khó Gả [phần 19] - Chương 374
Cập nhật lúc: 27/06/2026 19:02
Trong lòng Kỷ Đào chợt giật mình, câu nói cuối cùng của Hồ thị... chẳng lẽ là đang ngầm chỉ điểm?
Trước khi ra về, Hồ thị lại dặn dò:
- Hôm nay tỷ tỷ con cứ đòi đến thăm con, nhưng bị ta ngăn lại. Khi nào rảnh thì sang thăm nó nhé.
Kỷ Đào mỉm cười đáp:
- Vâng.
Hiện giờ Kỷ Vận đã m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng. Bụng lớn như vậy, Tề T.ử Kiệt chắc chắn sẽ không để nàng ra ngoài.
Thời gian bận rộn ban đầu nhanh ch.óng trôi qua, đã nửa tháng kể từ ngày chuyển nhà.
Lâm Thiên Dược từ lâu đã mỗi ngày đến Đô sát viện làm việc. Nơi đó khác với Hàn Lâm viện, không cần phải ở lì cả ngày. Có những hôm, Lâm Thiên Dược còn về nhà rất sớm.
Năm nay, Kỷ Đào không đợi đến cuối tháng bảy mới đưa Liễu thị và mọi người lên núi. Vừa sang đầu tháng bảy, khi thời tiết vẫn chưa quá nóng, nàng đã cùng Hồ thị đến chùa Hộ An quyên tiền dầu nhang, đồng thời xin trước hai tiểu viện.
Sáng sớm hôm ấy, Kỷ Đào đã thức dậy. Lâm Thiên Dược cũng dậy cùng nàng. Hai người rửa mặt xong rồi bước ra sân.
Điền thị và mọi người đã dậy từ lâu, lúc này đang cùng Tú nương khuân hành lý ra ngoài. Kỷ Duy đã ngồi sẵn trên xe ngựa.
Đợi Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược bế Hiên Nhi còn đang ngái ngủ bước ra, ông liền đưa tay đón lấy đứa bé, nhíu mày nói:
- Không cần tiễn chúng ta đâu. Thiên Dược hiếm lắm mới được nghỉ một ngày, cứ ở nhà nghỉ ngơi đi. Cả Hiên Nhi nữa, còn chưa ngủ đủ đã bị bế dậy rồi...
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nhìn nhau, Kỷ Đào cười nói:
- Cha, Thiên Dược đi cùng cha. Con sang xe sau ngồi với nương.
Nói xong, nàng cười với Lâm Thiên Dược rồi xoay người bước đi. Lâm Thiên Dược khẽ cong môi, nhìn Kỷ Đào nhanh nhẹn bước lên chiếc xe ngựa phía sau.
Rồi chàng quay sang Kỷ Duy, nhẹ giọng nói:
- Cha, con không yên tâm.
Kỷ Duy không nói gì nữa, ông ôm Hiên Nhi vào lòng c.h.ặ.t hơn một chút, nụ cười nơi khóe môi vẫn luôn hiện hữu.
Kỷ Đào ngồi cùng xe với Liễu thị, Điền thị và Tú nương. Nàng cố ý để Tú nương cùng Chu An ở lại chăm sóc Kỷ Duy và mọi người. Chiếc xe ngựa cũng để lại bên đó, để bình thường Liễu thị và những người khác có việc ra ngoài sẽ tiện hơn.
Đối với việc lên chùa Hộ An, Liễu thị thì thấy thế nào cũng được, còn Điền thị thì thật sự rất vui. Suốt dọc đường đều có thể nhìn ra bà vô cùng phấn khởi.
Hai năm gần đây, Điền thị sống rất thoải mái. Làn da hồng hào trắng trẻo, mái tóc đen nhánh không hề có sợi bạc ngay cả những nếp nhăn nơi khóe mắt cũng dường như ít đi. Vốn dĩ bà đã trẻ hơn Liễu thị rất nhiều, bây giờ nhìn lại càng trẻ hơn nữa.
- Đào Nhi, con không cần phải tiễn chúng ta đâu. Lần nào cũng đưa đến rồi lại quay về, hà tất phải mất công như vậy?
Điền thị vén rèm xe nhìn ra ngoài, rồi quay lại cười nói:
- Người đ.á.n.h xe vẫn là Đồ Tam, hắn cũng đâu có ý đồ xấu gì.
Kỷ Đào mỉm cười.
- Phong cảnh chùa Hộ An đẹp như tranh vẽ. Bây giờ cũng đang là lúc mát mẻ nhất, con cũng muốn đến ngắm một chút.
Nghe vậy, Liễu thị cười nói:
- Hay là con ở lại đây luôn với chúng ta đi. Con ở đây thì Hiên Nhi cũng ở đây… - Nói đến đây, bà càng nghĩ càng thấy hay.
- Trong nhà vẫn phải có người chăm sóc Thiên Dược. - Kỷ Đào mỉm cười cắt ngang.
Liễu thị cũng chẳng để ý, bà vốn biết Kỷ Đào không thể ở lại đây, trừ khi Lâm Thiên Dược cũng rảnh rỗi, lên đây tránh nóng cùng. Nhưng điều đó là không thể, Lâm Thiên Dược vừa mới đến Đô sát viện. Dù Giám sát ngự sử có nhiều người, nhưng chức vụ này cũng không thể tùy tiện xin nghỉ.
Một năm trôi qua, lần nữa nhìn thấy chùa Hộ An, nơi đây dường như vẫn giống hệt năm ngoái, hậu sơn vẫn yên bình, tĩnh lặng.
Gần đây chùa Hộ An ít khách mà Kỷ Đào và mọi người cũng xuất phát từ rất sớm, suốt dọc đường gần như không hề bị chậm trễ.
Lúc này trời còn sớm, phía xa, núi non vẫn còn phủ một lớp sương mỏng, đầu mũi còn thoang thoảng mùi đàn hương dịu nhẹ. Kỷ Đào đứng giữa rừng cây, hít sâu hai hơi chỉ cảm thấy lòng mình thư thái vô cùng.
Sau khi mua thêm người hầu, điều tiện nhất là Kỷ Đào và mọi người không còn phải tự tay khuân vác đồ đạc nữa. Chu An và Tú nương làm việc rất nhanh.
Kỷ Duy bế Hiên Nhi trong lòng, đầy vẻ lưu luyến:
- Nơi này đúng là mát mẻ thật nhưng ta vẫn không nỡ xa Hiên Nhi của ta.
Hiên Nhi giờ đã hiểu được đôi lời của mọi người, thằng bé nhìn ngoại công rồi nhoẻn miệng cười. Ánh mắt Kỷ Duy càng thêm dịu dàng.
Vì còn sớm nên Kỷ Đào cũng không vội về, nàng cùng Liễu thị và mọi người lên vườn rau sau núi hái rau.
Liễu thị nổi hứng, tự mình xuống bếp nấu một bữa cơm chay, đến khi Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược lên đường trở về kinh thành thì đã là buổi chiều. Hai người bế Hiên Nhi, chào tạm biệt Liễu thị và mọi người, nhìn cổng chùa Hộ An ngày một xa dần.
Thấy Kỷ Đào lưu luyến buông rèm xe xuống, Lâm Thiên Dược nhẹ giọng nói:
- Sau này, khi chúng ta có thời gian, cũng tìm một nơi thanh tĩnh để ở.
Kỷ Đào có chút hào hứng:
- Ở ngay đây là được rồi, đủ yên tĩnh, lại còn có thể cầu phúc.
Lâm Thiên Dược nhìn nàng, nghiêm túc nói:
- Chùa Hộ An thì không được.
Kỷ Đào ngạc nhiên:
- Tại sao? Chẳng phải nơi này...
Lâm Thiên Dược chỉ nhìn nàng, không nói gì, nụ cười nơi khóe môi đầy vẻ hàm ý.
Kỷ Đào bỗng hiểu ra điều gì đó, nàng trừng mắt nhìn chàng:
- Đây là đất Phật thanh tịnh, chàng lại nghĩ lung tung gì thế?
Lâm Thiên Dược giơ hai tay, bất đắc dĩ nói:
- Đào Nhi, ta có nói gì đâu.
Kỷ Đào khẽ hừ một tiếng. Chàng đưa tay bế Hiên Nhi sang, cười khẽ:
- Hiên Nhi, nương con có phải hơi vô lý không?
