Hoa Thôn Khó Gả [phần 20] - Chương 381
Cập nhật lúc: 28/06/2026 17:05
Tháng tám năm ấy mưa thường xuyên. Mỗi lần mưa xong đều dịu mát hơn một chút, so với năm ngoái thì dễ chịu hơn nhiều, mà bên phố Hằng Đức quả thật cũng không nóng bằng khu nhà quan. Kỷ Đào ở đó cùng Hiên Nhi cũng coi như sống khá thoải mái.
Tề T.ử Cầm trở về, Kỷ Vận đặc biệt mời Kỷ Đào sang phủ. Dù Kỷ Đào đã chuyển đến phố Hằng Đức, nàng vẫn giống như trước đây khi còn ở khu nhà quan, sai xe ngựa đến tận cửa đón.
Khi Kỷ Đào bế Hiên Nhi tới nơi, mọi người đang dùng bữa.
Hôm nay Tề T.ử Kiệt cũng có mặt. Bên cạnh còn có một nam t.ử trẻ tuổi mà Kỷ Đào chưa từng gặp, đang trò chuyện rất vui vẻ với Tề T.ử Kiệt. Trong khi đó, Kỷ Vận và Tề T.ử Cầm lại khá trầm lặng.
Vừa nhìn thấy Kỷ Đào bước vào, Kỷ Vận lập tức đứng dậy, một tay đỡ lấy eo, bước ra đón. Dường như lo cho thân thể của chị dâu, Tề T.ử Cầm cũng đi theo ra ngoài.
Kỷ Vận nắm lấy cổ tay Kỷ Đào.
- Đào Nhi, muội đến rồi. Chúng ta ra vườn dạo một lát. - Không đợi Kỷ Đào đồng ý, nàng đã kéo Kỷ Đào đi ngay.
Kỷ Đào ngoái đầu nhìn Tề T.ử Kiệt và nam t.ử lạ mặt trong phòng rồi cùng Kỷ Vận đi ra.
Người kia hẳn chính là Ninh Phong, phu quân của Tề T.ử Cầm.
Nói một cách nghiêm túc, việc Kỷ Vận không giới thiệu hai bên với Kỷ Đào như vậy, chẳng khác nào coi thường cả Kỷ Đào lẫn Ninh Phong, thực sự là một hành động rất thất lễ.
Ra khỏi tiền viện, Kỷ Vận dẫn hai người đi về phía hậu viện.
Hiên Nhi vô cùng hào hứng. Tề T.ử Cầm thì sắc mặt vàng vọt, cả người như mất hết sức sống, cô nương từng hoạt bát, nhanh nhẹn ngày nào giờ đã không còn nữa.
Kỷ Đào chỉ liếc nhìn nàng ấy một cái, không hỏi nhiều. Dù sao hai người cũng không thân thiết.
Vào trong phòng, Kỷ Vận đưa tay ra:
- Đào Nhi, xem giúp ta đi.
Kỷ Đào đặt Hiên Nhi xuống đất. Bây giờ thằng bé đã tự đi được, từ lâu đã muốn xuống chạy nhảy.
Nàng đưa tay bắt mạch cho Kỷ Vận. Một lúc sau, Kỷ Đào mỉm cười:
- Mọi thứ đều bình thường.
Kỷ Vận khẽ thở phào nhẹ nhõm:
- Vậy thì tốt. - Sau đó nàng chỉ sang Tề T.ử Cầm. - Đây là T.ử Cầm. Trước đây hai người từng gặp rồi. Muội ấy lớn hơn muội, cứ gọi một tiếng tỷ tỷ là được.
Đó mới là lễ nghi đúng mực.
Kỷ Đào mỉm cười:
- Tỷ tỷ.
Tề T.ử Cầm dường như không có hứng nói chuyện, miễn cưỡng nở một nụ cười:
- Đào Nhi phải không? Năm đó ta từng gặp muội. Không ngờ con của muội giờ đã lớn thế này rồi.
Lúc ấy Kỷ Đào mới phát hiện ánh mắt nàng đang dừng trên người Hiên Nhi, trong đó tràn đầy vẻ ngưỡng mộ.
Kỷ Đào khiêm tốn đáp:
- Thằng bé gan lớn, tính khí cũng lớn lắm.
Kỷ Vận nhìn Hiên Nhi một lúc rồi nói:
- Hiên Nhi nhìn thì gầy, nhưng tinh thần rất tốt.
Trong phòng nhất thời rơi vào im lặng.
Kỷ Đào cảm thấy hôm nay Kỷ Vận mời mình đến hẳn là có việc cần nhờ, chỉ có điều chuyện ấy dường như rất khó mở lời. Kỷ Vận không nói, nàng cũng không vội.
Nếu lát nữa vẫn không nhắc đến, nàng sẽ về nhà. Có lẽ Lâm Thiên Dược cũng sắp tan làm trở về rồi.
Cuối cùng Kỷ Vận vẫn không nhịn được nữa, nàng nắm lấy tay Kỷ Đào, nghiêm túc nói:
- Đào Nhi, T.ử Cầm thành thân đã hai năm mà vẫn chưa có tin vui. Muội có thể khám giúp muội ấy được không?
Kỷ Đào hơi ngạc nhiên, nàng cẩn thận quan sát sắc mặt Tề T.ử Cầm, phát hiện đối phương chỉ là tinh thần uể oải chứ không giống người đang mắc bệnh.
Tề T.ử Cầm sững người, rõ ràng nàng hoàn toàn không biết mục đích Kỷ Vận mời Kỷ Đào tới hôm nay, nàng lập tức từ chối:
- Không cần đâu.
Kỷ Đào cũng không miễn cưỡng, chỉ thong thả nhấp trà.
Kỷ Vận ở bên kia lại nắm lấy tay Tề T.ử Cầm, chân thành nói:
- T.ử Cầm, ta không chỉ là tẩu t.ử của muội, chúng ta còn là tỷ muội. Ta thật sự lo cho muội.
Nghe vậy, Tề T.ử Cầm im lặng một lúc rồi đưa tay ra:
- Đào Nhi, vậy muội khám giúp ta đi.
Kỷ Đào đưa tay bắt mạch”
- Không có vấn đề gì.
Kỷ Vận vừa mừng vừa lo:
- Vậy... vì sao lại như thế?
Kỷ Đào không trả lời.
Nguyên nhân khiến một cặp phu thê không có con thì quá nhiều, đâu thể khẳng định đều là do cơ thể có vấn đề.
Lúc nãy, khi Kỷ Vận dẫn Tề T.ử Cầm ra ngoài, Tề T.ử Kiệt còn đặc biệt nhìn theo các nàng một cái. Ánh mắt hắn dừng trên người Kỷ Vận, mãi đến khi nàng đã bước qua ngưỡng cửa mới thu lại.
Còn Ninh Phong thì từ đầu đến cuối, ngay cả mí mắt cũng không buồn nhấc lên một lần.
Thông thường, với cái bụng đã lớn như của Kỷ Vận mà còn ra ngoài, người bình thường ít nhiều cũng sẽ lo lắng. Phản ứng như của Tề T.ử Kiệt mới là điều bình thường.
Ninh Phong không để ý đến Kỷ Vận thì còn có thể bỏ qua, nhưng ngay cả khi Tề T.ử Cầm đi ra ngoài, hắn cũng chẳng hề có ý kiến. Không hỏi lấy một câu thì thôi, đến cả liếc nhìn một cái cũng không.
Rõ ràng, tình cảm giữa hai người này đã xảy ra vấn đề, mà Kỷ Vận lại là người khá chậm hiểu.
Tề T.ử Cầm chần chừ, rất lâu sau mới khẽ nói:
- Muội... căn bản sẽ không thể mang thai.
Kỷ Vận kinh ngạc, quay sang nhìn Kỷ Đào. Nàng vô cùng tin tưởng y thuật của Kỷ Đào. Nếu Kỷ Đào nói không có vấn đề thì nhất định là không có vấn đề. Nhưng Tề T.ử Cầm lại nói như vậy...
Đột nhiên, nàng đập mạnh xuống bàn một cái "bộp" rồi cười lạnh:
- Hay cho Ninh Phong! Lá gan cũng không nhỏ. Hắn coi Tề phủ là nơi để hắn muốn ức h.i.ế.p thế nào thì ức h.i.ế.p sao? - Vừa nói nàng vừa đứng bật dậy: - T.ử Cầm, muội đừng bận tâm nữa. Ta sẽ bảo ca ca muội đi nói chuyện với hắn. Nếu không được thì vẫn còn cha. Nhất định phải bắt hắn đưa ra lời giải thích.”
