Hoa Thôn Khó Gả [phần 20] - Chương 391
Cập nhật lúc: 28/06/2026 17:06
Nhìn thấy đôi mắt đầy ý cười của Lâm Thiên Dược, Kỷ Đào lại tựa xuống gối, lấy tay che mắt, khẽ nói:
- Ta chỉ rời nhà chưa đến một ngày thôi... vậy mà lại có cảm giác như đã đi rất lâu. Thiên Dược... hình như ta... không thể rời khỏi ngôi nhà này nữa rồi.
Mùi hương mực quen thuộc phảng phất bên ch.óp mũi, Lâm Thiên Dược đã ôm nàng vào lòng, cúi xuống hôn nhẹ lên giữa trán nàng.
- Không rời được mới tốt. Ta chỉ muốn giữ nàng ở bên cạnh ta cả một đời. - Giọng nói mang theo sự bá đạo.
Kỷ Đào nghe vậy, đưa tay ôm lấy n.g.ự.c mình. Cảm giác ấy không hề khiến nàng chán ghét. Ngược lại, trong lòng còn dấy lên một niềm vui mơ hồ.
Nàng khẽ nói:
- Thiên Dược... hình như... ta rất thích chàng.
Nụ cười nơi khóe môi Lâm Thiên Dược càng rạng rỡ hơn. Chàng cúi xuống hôn nàng thêm một lần nữa. Lần này, nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên đôi môi mềm mại của nàng.
- Ta cũng thích nàng, là kiểu... rất rất thích.
Mặt Kỷ Đào lập tức đỏ bừng. Chắc chắn là vì thức trắng cả đêm nên đầu óc nàng mới trở nên hồ đồ như vậy. Xem nàng vừa nói những lời gì thế này.
Nàng khẽ đẩy vào n.g.ự.c Lâm Thiên Dược.
- Ăn cơm đi, ta đói rồi.
Nghe nàng nói đói, Lâm Thiên Dược buông nàng ra:
- Đợi một chút.
Kỷ Đào tựa người ngồi trên giường, nhìn theo bóng Lâm Thiên Dược chậm rãi bước ra ngoài, lúc ấy mới đứng dậy thay quần áo.
Đến khi mặc quần áo, nàng mới chợt nhớ ra. Hình như vừa lên xe ngựa nàng đã ngủ thiếp đi, đến khi tỉnh lại thì đã nằm trên giường. Mơ hồ nàng còn nhớ là Lâm Thiên Dược bế nàng vào nhà. Ban đầu còn tưởng chỉ là nằm mơ, không ngờ lại là thật.
Ăn cơm xong thì trời cũng đã về khuya. Lúc này Kỷ Đào mới biết thì ra mọi người đã ăn cả bữa tối rồi.
Liễu thị và Kỷ Duy đang trông Hiên Nhi trong phòng. Đứng ngoài cửa cũng có thể nghe thấy từng tràng cười vui vẻ, xen lẫn giọng nói non nớt đáng yêu của Hiên Nhi.
Kỷ Đào đẩy cửa bước vào. Liễu thị thấy là nàng thì cười hỏi:
- Ngủ đủ rồi à?
Kỷ Đào tùy ý gật đầu.
Liễu thị ngập ngừng một chút rồi mới hỏi:
- Tỷ con thế nào rồi? Là nam hay nữ? Ta hỏi Thiên Dược, nó chỉ bảo mẫu t.ử bình an!
Kỷ Đào cúi xuống bế Hiên Nhi đang đứng dưới đất lên, khẽ đáp:
- Đứa bé lớn quá, suýt nữa thì khó sinh.
Liễu thị thở phào một hơi dài:
- Bình an là tốt rồi. Vận Nhi tính tình hiền lành, chưa bao giờ coi thường ai. Người tốt rồi sẽ có phúc báo. Chỉ có điều nha đầu Huyên Huyên ấy, đến kinh thành lâu như vậy rồi mà ta chưa gặp lấy một lần.
Kỷ Đào nghĩ ngợi rồi nói:
- Không phải Huyên Huyên không muốn đến, mà vì tỷ ấy đang để tang nên không tiện tùy tiện đến nhà người khác. Người ở kinh thành cho rằng người đang chịu tang đến nhà người khác sẽ mang theo điều xui xẻo. Không đến mới chính là vì nghĩ cho nương.
Liễu thị khẽ hừ một tiếng:
- Không thể đến nhà mình thì chẳng lẽ ở ngoài cũng không thể gặp sao?
Kỷ Đào kiên nhẫn giải thích:
- Tỷ ấy là tức phụ của thứ t.ử. Tuy sau này sản nghiệp nhà họ Thi đều thuộc về phu thê tỷ ấy, nhưng hiện giờ bà mẫu vẫn đang quản gia. Hơn nữa, mỗi sáng mỗi tối nàng ấy đều phải chép kinh cầu phúc, căn bản chẳng có thời gian. Đừng nói đến nương, ngay cả Kỷ gia bên đó, nàng ấy cũng chỉ ghé vội một hai lần rồi đi ngay.
Người khác nói thì Liễu thị có thể không tin nhưng lời của Kỷ Đào thì bà luôn tin tưởng tuyệt đối. Nghe vậy, bà khẽ thở dài, rất lâu sau mới nói:
- Làm nhi tức... đúng là khó thật.
Kỷ Đào vô cùng đồng tình. Ít nhất những nữ t.ử nàng từng gặp, chỉ cần có bà mẫu thì ít nhiều cũng đều bị ảnh hưởng.
Nếu nói ai sống thoải mái nhất, thì chính là Dư thị, không có bà mẫu, lại được Cù Vĩ tôn trọng.
Sáng sớm hôm sau, Hồ thị mang theo rất nhiều lễ vật đến tận cửa. Chỉ riêng nha hoàn bê khay cũng đã có bảy tám người. Quà cáp vô cùng phong phú. Có vải vóc và trang sức đang thịnh hành trong kinh thành, còn có vòng cổ và ngọc bội tặng Hiên Nhi. Những tấm vải màu sẫm hơn, vừa nhìn đã biết là chuẩn bị cho Liễu thị và Điền thị.
- Bá mẫu, thật sự không cần khách sáo như vậy đâu. - Kỷ Đào đón bà vào nhà.
Hồ thị bưng chén trà, gương mặt đầy vẻ vui mừng.
- Không sao cả, ta vui mà. Con cũng đâu phải người ngoài. Ta chỉ thấy may mắn vì năm đó đã mời con đến phủ chữa bệnh cho Vận Nhi. Nếu không thì làm gì có được mọi chuyện suôn sẻ như hôm nay? Những lễ vật này ta vốn đã muốn mang đến từ lâu, chỉ là mãi không có thời gian.
Kỷ Đào vội từ chối:
- Tỷ tỷ đối xử với con rất tốt. Con chữa bệnh cho tỷ ấy vốn là điều nên làm. Hơn nữa, tỷ ấy đã trả gấp đôi tiền khám rồi. Nếu bây giờ con còn nhận thêm những thứ này thì thật sự không phải phép.
Đó cũng là lời thật lòng.
Hồ thị hoàn toàn không để ý đến lời từ chối của Kỷ Đào. Bà nắm lấy tay nàng, gương mặt đầy vẻ biết ơn.
- Đây đâu chỉ là chữa bệnh. Con đã cứu cả cuộc đời của tỷ tỷ con. Nếu không có đứa trẻ này, nó...
Kỷ Đào im lặng.
Sau khi tiễn Hồ thị ra về, mặc cho nàng khuyên thế nào bà cũng không chịu mang lễ vật về, cuối cùng Kỷ Đào đành nhận lấy. Sau này tìm cơ hội trả lại cũng được. Kỷ Ngọc còn chưa thành thân, cơ hội vẫn còn rất nhiều.
Buổi chiều, Lâm Thiên Dược vừa về không lâu thì Tề Lịch cũng đến.Quả nhiên đúng như lời ông nói, đích thân đến tận cửa để cảm tạ.
Lâm Thiên Dược đứng ra tiếp đãi. Kỷ Đào chỉ thỉnh thoảng vào thay trà rót nước. Tề Lịch nhiều lần trịnh trọng cảm ơn Kỷ Đào.
Đến lễ "tẩy tam" của nhi t.ử Kỷ Vận, Liễu thị và Điền thị đều đến Tề gia chúc mừng.
