Hoa Thôn Khó Gả [phần 21] - Chương 416
Cập nhật lúc: 03/07/2026 17:05
Kỷ Đào tự thấy bình thường mình cũng khá rộng lượng, nếu thật sự cầu xin thì nàng cũng sẽ không ép buộc. Hai gia đình trong phủ này chắc chắn đều hiểu điều đó. Vậy nên việc Tú Nương gấp gáp như vậy, nhất định ở giữa còn có chuyện gì khác.
Tú Nương quỳ trên mặt đất, rất lâu sau mới nói:
- Tri phủ Phong Bình, Trương đại nhân, đã sắp xếp nha hoàn cho đại nhân. Các vị đại nhân đều có cả, ai nấy đều là những cô nương xinh đẹp. Đại nhân khó lòng từ chối nên đành đưa nàng ta về...
Sắc mặt Kỷ Đào vẫn không đổi:
- Sau đó thì sao?
- Ngay khi đưa nha hoàn đó về, đại nhân đã nói rõ là không cần nàng ta hầu hạ, thậm chí còn bảo nàng ta có thể trở về nhà. Thế nhưng nàng ta mặt dày bám riết, nhất quyết đi theo đại nhân, còn nhân lúc trời tối, lúc nô tỳ không để ý thì lẻn vào phòng của đại nhân...
Nói đến đây, thấy sắc mặt Kỷ Đào không được tốt, bà vội giải thích:
- Nô tỳ vẫn luôn canh giữ ngoài cửa phòng đại nhân. Thật sự chỉ tranh thủ đi rót nước một lát thôi, nàng ta đã lẻn vào rồi.
Kỷ Đào nhìn ngọn nến chập chờn, khẽ hỏi:
- Sau đó thì sao?
Tú Nương dường như cũng thấy hả giận:
- Ngay trong đêm hôm đó, đại nhân đã tìm bà mối chuyên mua bán người, mặc cho nàng ta khóc lóc van xin, giãy giụa thế nào cũng nhất quyết bán nàng ta đi.
Kỷ Đào kinh ngạc:
- Bán rồi?
Tú Nương cúi đầu:
- Đã bán rồi. Từ đầu đến cuối nô tỳ đều có mặt, chính mắt nhìn thấy. Nha hoàn đó tên là Thanh Y, dung mạo rất xinh đẹp, ít nhất cũng đẹp hơn Chu Châu không biết bao nhiêu lần… - Nói đến đây, bà chợt nhận ra lời mình không ổn, vội vàng sửa lại: - ...dĩ nhiên vẫn không thể sánh được với sự đoan trang hiền thục của phu nhân.
Thì ra, Tú Nương sau khi tận mắt nhìn thấy một cô nương còn xinh đẹp hơn Chu Châu chủ động lao vào lòng Lâm Thiên Dược mà vẫn bị hắn từ chối, liền hiểu rằng Chu Châu hoàn toàn không có hy vọng. Vì vậy bà mới vội vàng gả nữ nhi đi, để tránh sau này con bé suy nghĩ lung tung rồi làm ra chuyện sai trái. Một nha hoàn bị chủ nhân bán đi thì thông thường cũng sẽ chẳng còn ai muốn cưới nữa.
Kỷ Đào bình thản nói:
- Ta biết rồi.
Nhưng Tú Nương vẫn không đứng dậy, lại dập đầu một cái:
- Phu nhân, nô tỳ nói hết những chuyện này ra chỉ vì không muốn người hiểu lầm. Từ đầu đến cuối, cả nhà nô tỳ chỉ một lòng muốn hầu hạ phu nhân cho tốt, tuyệt đối không có lòng dạ khác.
Kỷ Đào gật đầu, thuận miệng nói:
- Đêm đã khuya rồi, về đi.
Tú Nương lui ra.
Kỷ Đào vẫn ngồi trên ghế rất lâu. Giữa tiếng côn trùng rả rích ngoài sân và tiếng gió xào xạc, nàng trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu, rồi mới đứng dậy đi tìm Hiên nhi.
Lý đại nhân và Lâm Thiên Dược bàn bạc ở tiền viện chừng nửa canh giờ rồi mới cáo từ rời đi.
Lâm Thiên Dược trở về phòng, nhìn thấy Kỷ Đào đang ngồi trước bàn trang điểm, tóc vẫn còn ướt đẫm, liền cầm khăn đến lau tóc cho nàng.
- Mau lau khô tóc đi, không thì sẽ đau đầu.
Nghe vậy, Kỷ Đào không nhịn được cười:
- Ta là đại phu mà.
Động tác trên tay Lâm Thiên Dược vẫn không dừng lại:
- Đại phu cũng sẽ bị bệnh.
Một lúc sau, tóc Kỷ Đào gần khô. Lâm Thiên Dược cúi người, nhẹ nhàng bế nàng đặt lên giường, khẽ cười:
- Ngủ sớm đi. Sáng mai tinh mơ ta phải cùng Lý đại nhân vào cung yết kiến Hoàng thượng.
Nhìn hắn bước vào gian phòng nhỏ để tắm rửa, chẳng bao lâu sau đã mang theo hơi nước bước ra, Kỷ Đào đứng dậy lau tóc cho hắn, tò mò hỏi:
- Chàng và Lý đại nhân biết được chuyện quan trọng như vậy, người ở quận Phong Bình lại để các chàng bình yên trở về sao?
Chỉ cần nghĩ đến điều ấy, Kỷ Đào đã thấy lo lắng thay cho Lâm Thiên Dược.
- Họ không biết.
Lâm Thiên Dược khẽ thở dài:
- Phong Bình là quê hương của Lý đại nhân. Nhà ông ấy cách trấn Toàn Phù không xa. Ông ấy cố ý mời ta cùng về quê thăm một chuyến. Hai chúng ta nhân lúc đêm khuya mới lặng lẽ đi xem. Sau đó lại ở quê vài ngày như những quan viên bình thường về thăm nhà rồi mới quay lại quận Phong Bình. Chắc hẳn bọn họ không phát hiện, nếu không thì trên đường trở về chúng ta đã không thể thuận lợi như vậy.
Kỷ Đào lặng lẽ nghe.
Đứng trước tính mạng của chính mình, mạng sống của người khác có đáng là gì? Huống chi chuyện này còn liên quan vô cùng trọng đại.
- Hơn nữa, sau khi trở về, chúng ta cũng không vội vào cung ngay, chính là vì sợ đ.á.n.h rắn động cỏ.
Sau khi trở về, Lâm Thiên Dược còn đến tìm Kỷ Quân nói chuyện. Điều đó hoàn toàn phù hợp với suy nghĩ của một người mới bước chân vào quan trường.
Kỷ Đào lau khô tóc cho hắn, thấy Lâm Thiên Dược đã nằm xuống, nàng đưa tay ôm lấy eo hắn:
- Ngủ đi.
Trong căn phòng tối đen như mực, rất lâu sau mới vang lên giọng Kỷ Đào, mang theo chút lo lắng:
- Ta cứ cảm thấy... việc này của chàng nguy hiểm quá.
Lâm Thiên Dược ôm nàng c.h.ặ.t hơn một chút:
- Vì nàng và mọi người, ta cũng sẽ không để mình xảy ra chuyện.
Trong căn phòng yên tĩnh, Kỷ Đào ôm lấy eo hắn, khẽ nói:
- Nếu còn có lần sau, ta sẽ đi cùng chàng.
Ngay sau đó, giọng Lâm Thiên Dược vang lên, mang theo sự cưng chiều:
- Được!
Sáng hôm sau, Lâm Thiên Dược quả thật dậy rất sớm. Kỷ Đào chỉ mơ màng biết hắn đã rời đi, lúc ấy trời còn chưa sáng. Đến khi nàng tỉnh hẳn, chiếc chăn bên cạnh đã lạnh ngắt.
Nàng tựa đầu giường ngồi yên rất lâu rồi mới đứng dậy. Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Khóe môi Kỷ Đào lập tức nở nụ cười.
Thông thường sẽ chẳng có ai gõ cửa phòng nàng. Nếu Dương ma ma có việc thì đều đứng ngoài cửa bẩm báo. Liễu thị và Điền thị vào giờ này cũng sẽ không vào hậu viện.
