Hoa Thôn Khó Gả [phần 24] - Chương 475
Cập nhật lúc: 14/07/2026 04:04
Kỷ Đào nhìn bát canh gà thanh đạm, bên trên chỉ lác đác vài chấm mỡ, suy nghĩ một lát rồi đưa tay nhận lấy.
Lâm Thiên Dược đưa tận tay nàng, dặn dò:
- Đừng miễn cưỡng.
Kỷ Đào uống từng ngụm.
Lâm Thiên Dược thấp thỏm chờ hồi lâu, thấy nàng hoàn toàn không có dấu hiệu muốn nôn thì mở miệng:
- Nàng muốn… - Nói được nửa câu, hắn lại ngừng. Vẫn là đừng nói chữ "nôn" thì hơn. Nhỡ đâu Kỷ Đào vốn không muốn nôn, nghe thấy chữ ấy lại không nhịn được thì sao.
Kỷ Đào cũng cảm thấy ngạc nhiên. Những ngày trước, chỉ cần nhìn thấy đồ ăn là nàng đã thấy dạ dày cồn cào. Hôm nay lại chẳng có chuyện gì. Một bát canh xuống bụng, nàng thậm chí còn thấy hơi đói.
Một lúc lâu sau, Kỷ Đào nghi hoặc nói:
- Có lẽ... phản ứng t.h.a.i nghén đã qua rồi?
Nói đến chuyện t.h.a.i nghén, trường hợp của nàng quả thật rất khác thường. Người khác thường có phản ứng ngay từ đầu t.h.a.i kỳ, đến khoảng bốn tháng thì hết. Còn nàng thì hoàn toàn ngược lại, từ hai tháng mới bắt đầu, đến giờ đã sáu tháng rồi mà vẫn chưa thấy khá hơn.
Kỷ Đào cuối cùng cũng ăn được cơm. Biết tin ấy, Liễu thị và Điền thị là hai người vui nhất. Trước đây Kỷ Đào ăn không nổi, hai bà nghĩ đủ mọi cách cũng không khiến nàng ăn thêm được một miếng.
Mấy tháng qua, phần lớn tâm tư của hai người từ việc làm điểm tâm đều chuyển sang hầm canh. Bây giờ thấy Kỷ Đào ăn được rồi, hai người lập tức vào bếp.
Hiên Nhi cũng rất mong chờ đứa em trong bụng Kỷ Đào. Thằng bé thường xuyên sờ bụng nàng rồi gọi:
- Muội muội.
Lúc đầu Kỷ Đào còn thấy vui nhưng về sau thì thật sự không biết nên khóc hay cười. Trước kia nàng không biết cách phân biệt nam nữ trong bụng. Sau này Phó đại phu chỉ cho nàng phương pháp, nàng đã tự bắt mạch rất nhiều lần. Đứa bé trong bụng quả thật giống Hiên Nhi, là một nam hài.
Chứ không phải "muội muội" như Hiên Nhi vẫn gọi, Hiên Nhi giờ đã bốn tuổi. Bình thường thằng bé rất ít nói, nhưng phát âm cực kỳ rõ ràng. Hơn nữa, nó đặc biệt thích những thứ có màu sắc tươi sáng.
Kỷ Đào nghĩ rằng thay vì để sau này con thất vọng thì chi bằng từ từ nói cho con biết ngay từ bây giờ:
- Là đệ đệ.
- Muội muội.
Hiên Nhi vẫn cố chấp.
Kỷ Đào bất lực, thôi vậy. Đợi thêm vài năm nữa, chắc nó sẽ tự biết sự khác nhau giữa đệ đệ và muội muội.
Dù sao Hiên Nhi không hề bài xích trong bụng nàng, như vậy Kỷ Đào đã rất vui rồi.
Dương ma ma xuất hiện trước cửa:
- Phu nhân, Kỷ phu nhân tới rồi.
"Kỷ phu nhân" trong lời Dương ma ma vẫn là Hồ thị. Kỷ Đào ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy Hồ thị đang đứng ngoài cửa.
Nàng định đứng dậy:
- Đại bá mẫu.
Hồ thị vội vàng bước nhanh tới, giữ nàng lại:
- Đều là người một nhà cả, con đang m.a.n.g t.h.a.i nặng, không cần đứng dậy.
Từ khi Kỷ Đào m.a.n.g t.h.a.i lại thường xuyên ăn không nổi, Hồ thị, Kỷ Vận và cả Tề T.ử Cầm đã đến thăm nàng mấy lần.
Kỷ Đào cũng không cố chấp, chỉ mỉm cười:
- Đa tạ Đại bá mẫu luôn nhớ đến con.
Hồ thị xua tay:
- Vừa rồi ta mang đến ít vải, bảo nương con lúc rảnh may cho đứa nhỏ vài bộ quần áo. Con đừng chê nhé. Đáng lẽ ta nên tự tay may mới phải, nhưng mà... tay nghề của ta giờ mai một rồi, may không đẹp.
Kỷ Đào mỉm cười lắng nghe, đợi bà nói xong mới đáp:
- Đa tạ Đại bá mẫu.
Những thứ Hồ thị mang tới nàng đều nhận, đợi sau này Chu Chỉ Lan mang thai, nàng lại đáp lễ là được.
Hồ thị trò chuyện vài câu, nhìn quanh một lượt rồi ghé sát Kỷ Đào, hạ giọng nói:
- Đào nhi, từ sau khi con chữa khỏi cho Vận nhi, đại bá mẫu tin tưởng nhất chính là con. Con có thể giúp đại tẩu của con bắt mạch được không?
Thấy bà thần thần bí bí như vậy, Kỷ Đào còn tưởng có chuyện gì lớn, nghe xong chỉ cười:
- Được chứ.
Thấy nàng đồng ý dứt khoát, nụ cười trên mặt Hồ thị càng rạng rỡ hơn:
- Quả nhiên ta không nhìn lầm con. Ta đã nói với đại tẩu con rồi, con bé thấy bây giờ con... sợ làm con mệt. Nhưng ta không tin mấy đại phu khác. Nếu chỉ là cảm mạo linh tinh thì ta còn yên tâm. Nhưng chuyện con cái là đại sự, liên quan đến việc nối dõi tông đường, tuyệt đối không thể sơ suất. Lỡ để người khác lợi dụng thì có hối hận cũng không kịp.
Kỷ Đào bật cười. Nàng và Chu Chỉ Lan không thân thiết, nhưng vẫn muốn gìn giữ mối quan hệ này. Hồ thị hẳn cũng nghĩ như vậy. Nếu chỉ muốn tìm một đại phu đáng tin, với địa vị hiện nay của Kỷ Quân thì chẳng phải quá dễ dàng hay sao?
Kỷ Đào khuyên:
- Không sao đâu. Nếu tẩu ấy còn lo lắng, vài ngày nữa khi sư phụ trở về, để sư phụ bắt mạch cho tẩu ấy là được.
Xem ra Kỷ Ngọc thành thân gần một năm vẫn chưa có tin vui, Hồ thị đã sốt ruột lắm rồi. Nghĩ đến đó, Kỷ Đào lại khuyên:
- Đại bá mẫu, người thật sự không cần phải lo như vậy. Trước đây con cũng thành thân rất lâu mới có tin.
Hồ thị mỉm cười, cũng chẳng rõ bà có nghe lọt tai hay không nhưng phần nhiều là không.
Kỷ Đào nhìn Chu Chỉ Lan đang ngồi đối diện. Hôm qua Hồ thị mới đến nhờ nàng, hôm nay đã lập tức đưa người tới, thậm chí còn không chờ Phó đại phu trở về.
Chu Chỉ Lan có phần ngượng ngùng, vẻ mặt đầy lúng túng:
- Tam muội, ta...
Trong phòng lúc này chỉ có hai người họ. Thấy nàng như vậy, Kỷ Đào dứt khoát đưa tay ra:
- Đưa tay đây.
Chu Chỉ Lan thấp thỏm đưa cổ tay tới.
Kỷ Đào bắt mạch khá lâu, nhưng không phát hiện có gì bất thường, bèn nói:
- Không sao.
Chu Chỉ Lan nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm, nàng nhìn ra ngoài cửa, vẻ mặt khó nói nên lời:
- Nương gần đây... hình như rất sốt ruột.
