Hoa Thôn Khó Gả [phần 24] - Chương 477
Cập nhật lúc: 14/07/2026 04:04
Liễu thị hoàn hồn, nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn sang Kỷ Đào, nói:
- Đào Nhi, con xong rồi chứ? Hay là... chúng ta về luôn đi?
Kỷ Đào lo lắng hỏi:
- Nương, nương sao vậy?
Liễu thị im lặng một lát mới đáp:
- Vừa rồi ở ngoài, nương nhìn thấy một cô nương rất giống dáng vẻ của tiểu di con năm xưa.
Đối với Kỷ Đào, từ “tiểu di” vô cùng xa lạ. Nàng khựng người một chút mới nhớ ra, đó là cô nương năm xưa vì yêu mến Kỷ Duy không thành nên hạ độc Liễu thị, sau đó còn được người nhà họ Liễu bao che.
Nhưng tính tuổi ra thì người ấy giờ cũng phải ngoài bốn mươi rồi. Hơn nữa, Liễu thị vừa nói người bà nhìn thấy chỉ là một cô nương mà thôi. Kỷ Đào khuyên:
- Nương, chỉ là người giống người thôi.
Liễu thị gật đầu:
- Nhìn thấy nàng, nương đột nhiên lại nhớ đến tiểu di con.
Kỷ Đào đỡ bà đứng dậy, thực ra lại là Liễu thị nắm tay nàng kéo ra ngoài. Kỷ Đào nghiêm mặt nói:
- Nương, bà ta không phải tiểu di của con. Nhà chúng ta không có loại thân thích như vậy.
Liễu thị trầm mặc hồi lâu rồi khẽ thở dài:
- Con nói đúng. Cho dù người đứng trước mặt nương đúng là bà ta, nương cũng sẽ không nhận nữa.
Kỷ Đào âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cả đoàn lên xe ngựa trở về phủ. Vừa đến cổng, Kỷ Đào đã nhìn thấy xe ngựa của Phó đại phu, trong lòng lập tức vui mừng. Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nhìn nhau, rồi cùng đi vào trong viện.
Quả nhiên là Phó đại phu đã trở về. Thật sự không dễ gì. Từ sau khi vào cung, ban đầu cứ hai ba ngày ông lại về một lần, sau đó khoảng năm ngày mới về. Lần này mãi hơn mười ngày mới thấy bóng người.
Từ sau khi Thái hậu băng hà, trong ngoài hoàng cung đều truyền rằng Hoàng thượng vì đau buồn quá độ mà lâm bệnh, lúc để tang thậm chí còn từng ngất xỉu. Sau đó vẫn luôn tĩnh dưỡng, mấy tháng nay còn thường xuyên bãi triều. Các thái y đều phải túc trực tại Thái y viện, trừ khi đến phiên trực, bằng không phần lớn đều không thể về phủ.
Trong số đó, Phó thái y mới vào cung lại đặc biệt được Hoàng thượng tín nhiệm, thường xuyên được triệu đến chẩn trị. Đương nhiên, tất cả chỉ là lời đồn truyền ra ngoài, thật giả thế nào e rằng chỉ có mình Phó đại phu rõ nhất.
Phó đại phu đã tắm rửa thay y phục xong. Phán Hương nói lúc này ông đang ở trong d.ư.ợ.c phòng. Đúng vậy, tuy ông không thường xuyên về nhà, nhưng trong phủ vẫn bố trí riêng một d.ư.ợ.c phòng. Số lượng d.ư.ợ.c liệu trong đó không quá nhiều, nhưng chủng loại thì tuyệt đối đầy đủ hơn bất cứ y quán nào trong kinh thành.
Thực ra, Phó đại phu hoàn toàn không thiếu bạc.
Chỉ riêng lần từ Hoàng An tự trở về châm cứu ba lần cho Thế t.ử Thần vương phủ, tiền chẩn bệnh Thần vương đã trả đã lên tới một nghìn lượng bạc, đủ mua một tiểu viện ở khu Nam thành. Dược liệu vốn không đắt, chỉ có một số loại hiếm mới đáng giá, nhưng những loại hiếm ấy hầu như rất ít khi dùng đến, mua về cũng chỉ để phòng khi cần mà thôi.
Dược phòng của Phó đại phu rất rộng rãi. Năm xưa, ông cho người đập thông hai gian phòng rồi mới đặt các tủ t.h.u.ố.c vào. Thật ra, nói chính xác thì d.ư.ợ.c phòng này là do Phó đại phu chỉ điểm, Lâm Thiên Dược đứng ra thu xếp.
Kỷ Đào vừa bước vào đã thấy Phó đại phu đứng trước chiếc bàn lớn duy nhất trong phòng, lúc này đang chăm chú nghiền d.ư.ợ.c liệu. Thấy nàng vào, ông vẫy tay gọi.
Kỷ Đào mỉm cười bước tới.
Phó đại phu đ.á.n.h giá nàng từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng trên bụng nàng, tiếc nuối nói:
- Lần này vi sư không rảnh để đọc sách cho nó nghe rồi.
Nụ cười trên mặt Kỷ Đào lập tức cứng lại.
Lúc m.a.n.g t.h.a.i Hiên Nhi năm xưa, nàng đã bị ép phải nghe Phó đại phu và Lâm Thiên Dược thay nhau đọc sách. Lần này khó lắm Phó đại phu mới không có thời gian, còn Lâm Thiên Dược thì tuy nóng lòng muốn thử, nhưng bị Kỷ Đào kiên quyết từ chối. Khi ấy sức khỏe nàng không tốt, ngày nào cũng nôn nghén, nên Lâm Thiên Dược cũng không nỡ ép nàng, chuyện ấy mới tạm thời bỏ qua.
Gần đây thân thể nàng đã khá hơn đôi chút, thế là mỗi tối Lâm Thiên Dược đều ngồi bên cạnh đọc sách thuộc lòng. Mọi phản đối của Kỷ Đào đều vô hiệu.
Không ngờ Phó đại phu cũng có ý định ấy.
Kỷ Đào khổ sở gọi:
- ...Sư phụ.
Phó đại phu khẽ thở dài:
- Hiên Nhi bây giờ đã thuộc được rất nhiều tên d.ư.ợ.c liệu rồi. Chắc chắn là nhờ hồi đó vi sư đọc sách có hiệu quả.
Kỷ Đào không biết phải đáp thế nào.
Hiên Nhi lớn thêm một chút, mỗi lần Phó đại phu rảnh đều dạy thằng bé đọc tên các vị t.h.u.ố.c. Mấy tháng qua ông cũng chẳng dạy được bao nhiêu lần, vậy mà Hiên Nhi đã nhớ được rất nhiều, khiến Phó đại phu vô cùng vui mừng. Cũng khó trách ông tiếc nuối vì lần này không kịp đọc sách cho Kỷ Đào nghe.
Thở dài xong, Phó đại phu nhìn nàng, nói:
- Đưa tay ra.
Kỷ Đào ngoan ngoãn đưa tay.
Phó đại phu bắt mạch, khép hờ mắt, rất lâu sau mới thu tay về:
- Không có gì đáng ngại.
Bản thân nàng cũng không thấy trong người khó chịu, nên tự nhiên biết mình không sao. Kỷ Đào nhìn đống d.ư.ợ.c liệu dưới tay ông rồi nói:
- Sư phụ, hay là người tìm một d.ư.ợ.c đồng đi, chỉ chuyên giã t.h.u.ố.c cho người cũng được.
Phó đại phu vẫn tiếp tục công việc trong tay. Nghe vậy, ông cười, những nếp nhăn trên gương mặt đều hằn sâu hơn, rõ ràng tâm trạng rất tốt:
- Hiên Nhi chẳng phải là d.ư.ợ.c đồng có sẵn rồi sao? Còn tìm làm gì?
Lâm Thiên Dược đưa Kỷ Đào đến đây xong thì đi tìm Hiên Nhi. Lúc này hai cha con vừa đứng ngoài cửa đã nghe thấy câu nói ấy.
Kỷ Đào vẻ mặt phức tạp nhìn Hiên Nhi bước từng bước ngắn trên đôi chân nhỏ chạy về phía mình, cất giọng non nớt gọi:
- Nương.
