Hoa Thôn Khó Gả [phần 24] - Chương 463
Cập nhật lúc: 14/07/2026 04:02
Nếu đã nói là chẩn phí chứ không phải quà tặng, Kỷ Đào cũng không khách sáo nữa, đưa tay nhận lấy:
- Vậy thần phụ xin nhận.
Kỷ Đào không biết Thần Vương phi có biết chuyện mình đang chữa bệnh cho An Vương phi hay không. Có lẽ là biết, dù sao hai người cũng là cùng là tức phụ hoàng gia.
Thế nhưng Kỷ Đào chưa bao giờ nhắc đến An Vương phi trước mặt Thần Vương phi, còn Thần Vương phi cũng chưa từng hỏi nàng bất cứ điều gì liên quan đến An Vương phi. Hai người dường như có sự ăn ý ngầm, trước mặt Kỷ Đào tuyệt đối không nhắc đến đối phương.
Nói cho cùng, Kỷ Đào là đại phu, mọi mối liên hệ giữa nàng với các vị Vương phi đều chỉ vì chữa bệnh, ngoài ra không còn qua lại gì khác. Không ai có quyền cấm nàng chữa bệnh cho người khác.
Thật ra, không phải Kỷ Đào không thể thiếu họ, mà là họ không thể thiếu Kỷ Đào.
Nếu Phó đại phu còn ở đây, Thần Vương phi chắc chắn sẽ mời ông chữa trị, đứa bé cũng sẽ bớt chịu khổ. Nhưng Phó đại phu hiện không có mặt, dù Thần Vương phi có gan đến đâu cũng không dám giành người với Thái hậu.
Còn cho dù sau này Phó đại phu trở về, An Vương phi vẫn không thể không cần đến Kỷ Đào. Bởi Kỷ Đào là nữ t.ử, để nàng chữa bệnh sẽ không khiến người khác dị nghị. Có lẽ cũng chính vì lý do đó mà mới có bộ ngân châm này.
Bộ ngân châm vốn có của Kỷ Đào cũng không hề tệ. Đó là do chính Phó đại phu tặng nàng, đến nay đã dùng được mấy năm.
Mỗi lần Thần Vương phi đưa đứa bé đến, Thần Vương đều sẽ đi cùng. Kỷ Đào cũng đã quen với việc mỗi lần mình châm cứu cho đứa trẻ đều có hai người chăm chú dõi theo từng cử chỉ của nàng.
Trời đã rất lạnh, mùa đông sắp đến. Kỷ Đào cất ngân châm, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi li ti. Đứa bé còn quá nhỏ, nàng lại học theo cách của Phó đại phu, cố gắng ép được càng nhiều độc tố ra ngoài càng tốt, nên đối với nàng đây là việc rất khó.
Có điều cũng nhờ vậy mà có lợi. Sau vài lần, Kỷ Đào cảm thấy việc dùng châm ngày càng nhẹ nhàng và thành thạo hơn.
Thấy trong chiếc chén chỉ còn vài giọt m.á.u đặc sệt, Thần Vương khẽ thở phào:
- Quả nhiên phương t.h.u.ố.c của Phó đại phu rất hiệu quả. Sức khỏe của Hiên Nhi đang dần hồi phục. Cả mùa đông này thằng bé cũng chưa từng đổ bệnh, ngay cả cảm lạnh cũng không.
- Đa tạ Vương gia quá khen. - Kỷ Đào đặt cây b.út trong tay xuống.
Thần Vương cầm phương t.h.u.ố.c lên xem hồi lâu rồi hỏi đầy nghi hoặc:
- Lâm phu nhân, mạo muội hỏi một câu, nghe nói từ nhỏ ngươi đã theo Phó đại phu học y?
Kỷ Đào gật đầu. Những người này lúc nào cũng có cách điều tra quá khứ của người khác. Có điều chuyện ấy cũng chẳng phải bí mật gì.
Thần Vương suy nghĩ một lát rồi hỏi tiếp:
- Lâm phu nhân, xin thứ cho bản vương đường đột. Y thuật của Phó đại phu, ngươi học được mấy phần?
Quả thật là một câu hỏi rất đường đột. Nói thật thì ngoài mấy năm đầu cực kỳ chăm chỉ học tập, sau khi phải xa Phó đại phu, Kỷ Đào cũng không còn chuyên tâm như trước. Đến khi vào kinh thành, số bệnh nhân nàng trực tiếp chữa trị lại càng không nhiều.
Lời Phó đại phu từng nói quả nhiên không sai. Đại phu phải chữa nhiều bệnh, xem nhiều ca bệnh thì tự nhiên sẽ hiểu nhiều hơn.
Nghe Thần Vương hỏi vậy, Kỷ Đào có chút ngượng ngùng:
- Khoảng bốn phần.
Thần Vương kinh ngạc, nhìn sang túi ngân châm của nàng:
- Mới chỉ bốn phần?
- Chỉ nhiều hơn chứ không ít. - Kỷ Đào nghiêm túc đáp.
Thần Vương rơi vào trầm tư.
Sau khi dặn dò Thần Vương phi cách dùng phương t.h.u.ố.c xong, Kỷ Đào cáo từ lui ra.
Đi đến cửa, nàng nghe thấy Thần Vương cất tiếng hỏi:
- Lâm phu nhân, nếu có người muốn bái Phó đại phu làm sư phụ, ông ấy có nhận không?
Kỷ Đào quay người lại:
- Thần phụ không biết.
Quả thật nàng không biết. Năm xưa, Phó Phong gần như bám riết không buông, cuối cùng mới được Phó đại phu mang theo bên mình. Phó Phong lại không còn người thân nào, rất có thể chính vì vậy mà Phó đại phu mới đồng ý dẫn hắn theo.
Kỷ Đào có chút nghi hoặc, Thần Vương hỏi như vậy, rõ ràng là có người muốn bái sư. Hoặc cũng có thể chính Thần Vương muốn tìm người theo Phó đại phu học y.
Nhưng Phó đại phu hiện đang ở chùa Hoàng An. Ngay cả bản thân Thần Vương cũng không thể tùy tiện vào đó, thì làm sao có thể đưa người đến bái sư? Trừ phi… Phó đại phu sắp được ra ngoài.
Phó đại phu đã hầu hạ Thái hậu nhiều năm. Chỉ có một khả năng duy nhất khiến ông rời khỏi nơi đó… đó là Thái hậu...
Kỷ Đào lại bổ sung:
- Sư phụ thần phụ tính tình cổ quái, thần phụ thật sự không biết ông có nhận đồ đệ hay không.
Thần Vương khẽ gật đầu.
Kỷ Đào mở cửa bước ra. Trời lạnh buốt, trong căn phòng vừa rồi có đặt lò sưởi nên còn ấm áp. Dương ma ma lúc này đang đứng ngoài cửa, trên tay cầm một chiếc áo choàng. Thấy Kỷ Đào đi ra, bà lập tức khoác áo choàng lên vai nàng. Luồng hơi ấm ập tới, Kỷ Đào mỉm cười cảm tạ
Dương ma ma cùng nàng xuống lầu:
- Phu nhân, hôm nay người có muốn dùng chút điểm tâm không? Hay là về thẳng phủ?
Gần đây Kỷ Đào ra ngoài đều không mang theo Hiên Nhi, nên phần lớn thời gian nàng đều về nhà ngay, không nán lại tầng hai.
Nhắc đến gian nhã phòng ở tầng hai ấy, bất kể Kỷ Đào đến lúc nào cũng luôn để trống cho nàng. Hơn nữa, bất kể nàng đến châm cứu cho Thế t.ử Thần Vương hay không, uống trà hay dùng điểm tâm đều không phải trả bạc.
Đương nhiên nàng biết là ai đã trả số bạc ấy thay mình. Nói cách khác, bao năm nay mọi khoản chi tiêu của nàng ở Vọng Nhàn lâu đều do Thần Vương phi thanh toán.
