Hoa Thôn Khó Gả [phần 24] - Chương 468
Cập nhật lúc: 14/07/2026 04:03
Lâm Thiên Dược cúi nhìn, đưa tay khẽ lật qua vài chiếc, rồi chọn ra một đôi màu trơn, bên trên thêu hai chiếc lá trúc xanh.
- Ta thích đôi này.
Nụ cười trên mặt Kỷ Đào càng rạng rỡ hơn. Nàng lùi lại một bước, khẽ cúi người thi lễ với Lâm Thiên Dược, dáng vẻ ung dung tự nhiên.
- Công t.ử thật có mắt nhìn. - Nói xong, chính nàng lại không nhịn được bật cười trước.
Lâm Thiên Dược vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, mỉm cười đáp:
- Phu nhân thật khéo tay.
Kỷ Đào hất cằm lên, đầy kiêu ngạo:
- Đương nhiên rồi.
Một lúc sau, nàng thở dài. Đến chính nàng cũng thấy mình giả dối thế nhưng gương mặt Lâm Thiên Dược vẫn vô cùng nghiêm túc, hoàn toàn không nhìn ra chút miễn cưỡng nào.
Kỷ Đào kiễng chân, đưa tay vỗ nhẹ lên vai hắn rồi khoác lấy vai hắn, nhìn cả hộp đầy bịt tai mà nói:
- Chủ yếu là mắt nhìn của chàng quá tốt. Trong cả đống bịt tai thêu thùa tinh xảo như vậy mà lại chọn đúng đôi xấu nhất. Thật làm khó chàng rồi.
Lâm Thiên Dược chỉ cảm thấy mùi hương thảo d.ư.ợ.c nhàn nhạt quen thuộc phảng phất quanh mình. Mỗi nhịp hô hấp đều tràn ngập hơi thở của Kỷ Đào. Hắn hơi nghiêng đầu, nhìn thấy gương mặt trắng trẻo mịn màng của nàng, trên đó còn có những sợi lông tơ li ti. Không nhịn được, hắn cúi đầu hôn lên môi nàng.
- Nàng thích thêu lá trúc, thì ta cũng thích lá trúc. Nếu một ngày nào đó nàng thích thêu hoa, đến lúc ấy ta sẽ thích hoa.
Ý tứ trong lời ấy rất rõ ràng. Kỷ Đào thêu gì, hắn đều thích.
Khóe môi Kỷ Đào càng lúc càng cong lên, nghĩ một chút, nàng nói:
- Gần đây ta đang học khâu vết thương...
Lâm Thiên Dược: “...”
Vậy thì...
Câu này hình như chẳng biết nên tiếp thế nào.
Lần đầu tiên Kỷ Đào khâu vết thương chính là khâu bắp chân cho Lâm Thiên Dược. Đến bây giờ trên bắp chân hắn vẫn còn lờ mờ thấy vết sẹo. Nhìn vào vẫn nhận ra từng mũi chỉ, cũng nhìn ra được năm ấy tay nghề khâu của Kỷ Đào quả thực rất tệ.
Thấy Lâm Thiên Dược khựng người một chút, Kỷ Đào cười phá lên:
- Thay đồ đi. Cha nương đều đang chờ chàng dùng cơm đấy.
...
Buổi sáng càng lúc càng lạnh, dường như Lâm Thiên Dược cũng ngày càng bận rộn. Từ sau khi được thăng chức, so với trước kia hắn bận hơn rất nhiều.
Buổi sáng lúc hắn ra khỏi nhà trời lạnh buốt giống như những mùa đông trước, Kỷ Đào vẫn tựa vào đầu giường nhìn theo. Nàng đợi Lâm Thiên Dược chào mình, đợi hắn ra khỏi phòng rồi khép cửa lại, lúc ấy mới tiếp tục ngủ.
Hôm nay Kỷ Đào cùng hắn ra khỏi cửa. Nha hoàn bên cạnh An Vương phi đến báo rằng hôm sau ban ngày An Vương phi có việc, nhưng không muốn lỡ buổi châm cứu, nên bảo Kỷ Đào sáng sớm đến. Đợi xe ngựa của Lâm Thiên Dược đi khuất, Kỷ Đào mới lên xe của mình.
Mùa đông, vườn tược thường mang vẻ tiêu điều. Ví dụ như khu vườn nhà Kỷ Đào. Dù Đồ Tam và Cổ An ngày thường chăm sóc rất cẩn thận, nhưng suy cho cùng họ cũng không phải người làm vườn chuyên nghiệp.
Còn khu vườn của An Vương phi thì khác hẳn. Bên trong cây cối xanh um, chẳng khác gì mùa xuân. Kỷ Đào vừa đi vừa chân thành cảm thán: quả nhiên là không thiếu bạc!
An Vương phi nằm tựa trên trường kỷ, khẽ nhắm mắt, giọng nói thoải mái:
- Mẫu thân ngươi ở cùng với ngươi phải không?
Gần đây dường như nàng cảm thấy không còn đau đớn như trước. Đôi khi còn trò chuyện đôi câu với Kỷ Đào, có điều hỏi đến chuyện riêng trong nhà Kỷ Đào thì đây vẫn là lần đầu tiên.
Ngân châm trong tay Kỷ Đào càng lúc càng vững. Đúng lúc quan trọng, nàng chỉ khẽ "ừm" một tiếng.
An Vương phi cũng không giận:
- Vậy thì ngươi không cần về nhà nương nữa sao?
Kỷ Đào nhìn nàng ta một cái. Hôm nay An Vương phi dường như có chút khác thường. Chẳng lẽ là muốn thân thiết với nàng hơn?
Nàng vẫn đáp:
- Đã không còn nhà nương đẻ thì đương nhiên không cần về.
Dường như An Vương phi cũng không để ý câu trả lời ấy, giọng nàng vẫn như đang tán gẫu:
- Hôm nay ta phải dành ra nửa ngày để về nhà nương. - Dường như nhớ ra điều gì, nàng nói tiếp: - À đúng rồi, chắc ngươi còn chưa biết. Nhà nương đẻ ta chính là phủ Vạn Thái sư.
Phủ Vạn Thái sư, trong triều Đại Càn có không ít Thái sư và Thái phó nhưng người thực sự nắm thực quyền chỉ có Vạn Thái sư và Hồ Thái phó. Những người còn lại đều chỉ là chức hư danh.
Kỷ Đào ngạc nhiên, có lẽ An Vương phi đã nhìn thấy vẻ kinh ngạc ấy nên cười hỏi:
- Ngạc nhiên lắm sao?
Kỷ Đào mỉm cười:
- Không phải, chỉ là trước giờ chưa từng nghe nói.
Tiếp đó, dường như An Vương phi đã tìm được đề tài chung với Kỷ Đào. Nàng kể về đủ mọi chuyện thời còn ở phủ Thái sư. Kỷ Đào lặng lẽ nghe, thỉnh thoảng mới đáp lại một tiếng.
Thế nhưng An Vương phi dường như càng nói càng có hứng. Dù Kỷ Đào rất ít lên tiếng, nàng vẫn nói vô cùng vui vẻ. Sau đó Kỷ Đào rút kim, An Vương phi nghỉ ngơi một lát rồi ngồi dậy. Giờ đây nàng đã quen với những cơn đau, cũng có thể chịu đựng được:
- Có lẽ hôm nay tâm trạng ta tốt nên mới nói nhiều như vậy, ngươi đừng để bụng.
Kỷ Đào cất ngân châm, lại kê đơn t.h.u.ố.c, mỉm cười lắc đầu:
- Không đâu.
Hai người cùng đi ra ngoài, Kỷ Đào đứng nhìn An Vương phi lên xe ngựa rời đi rồi mới định trở về phủ.
Ngồi dựa vào thành xe, nàng khép hờ mắt. Từ đầu đến cuối, nàng đem từng câu từng chữ An Vương phi nói hôm nay suy nghĩ lại một lượt. Nàng chưa bao giờ cho rằng việc An Vương phi nhắc đến nhà nương chỉ là chuyện ngẫu nhiên.
Suy nghĩ hồi lâu, Kỷ Đào rút ra kết luận. Hôm nay An Vương phi nói nhiều như vậy, chủ yếu có hai ý. Thứ nhất, nhà nương của nàng chính là phủ Vạn Thái sư, gia tộc có quyền thế lớn nhất triều đình hiện nay. Thứ hai, nàng là đích tôn nữ của Vạn Thái sư, được cha nương và Vạn Thái sư hết mực yêu thương. Chỉ cần một hai tháng không về thăm là trong nhà sẽ giục nàng trở về.
