Hoa Thôn Khó Gả [phần 2̀5] - Chương 491
Cập nhật lúc: 17/07/2026 18:02
Tề T.ử Cầm cũng chỉ thuận miệng nhắc một câu. Hiện giờ nàng chẳng còn mấy để tâm đến phủ họ Ninh nữa, mọi tâm tư đều đặt hết lên đứa con trong bụng.
Đến ngày đầy tháng của Cẩm Nhi, Hồ thị và Kỷ Vận lại đến từ sáng sớm. Khách hôm nay có lẽ không đông bằng hôm lễ tẩy tam, nhưng cuối cùng vẫn náo nhiệt một phen.
Vẫn như lần trước, đến đầu giờ chiều thì khách đã về hết. Điền thị vẫn không thích ra ngoài tiếp khách. Giờ bà không còn sợ nữa, chỉ đơn thuần là không thích phải tiếp xúc với quá nhiều người lạ, nên ở lại hậu viện bầu bạn cùng Kỷ Đào.
Kỷ Đào mãn tháng, thoải mái tắm rửa sạch sẽ một phen. Lúc này đã sang thu, hoàn toàn không còn nóng nữa.
Hôm nay Kỷ Huyên Huyên hiếm khi vẫn chưa về. Hôm lễ tẩy tam, nàng cũng giống những vị khách khác, đến đúng lúc rồi cáo từ ra về. Sau khi tiễn khách, Kỷ Huyên Huyên cùng Kỷ Vận trở lại hậu viện. Hồ thị đã cùng Liễu thị cúi đầu ngắm đứa bé từ lâu.
Kỷ Huyên Huyên vừa bước vào cửa, nhìn thấy Kỷ Đào đang ngồi trên chiếc ghế mềm, kinh ngạc nói:
- Đào Nhi, muội đúng là chẳng thay đổi chút nào. - Nàng lại ghé sát Kỷ Đào, hạ giọng hỏi: - Có phải có bí quyết gì không? Muội là đại phu, chắc chắn có t.h.u.ố.c đúng không? À đúng rồi, ta có uống được không?
Kỷ Đào cạn lời nhìn nàng.
Nàng cũng nhận ra Kỷ Huyên Huyên không phải không hiểu đạo đối nhân xử thế, mà là trước mặt họ thì không để ý những điều ấy, quá thẳng thắn, nghĩ gì nói nấy. Có lẽ nàng cảm thấy đều là tỷ muội, chẳng buồn giả vờ.
Hồ thị trông thấy, khẽ trách:
- Huyên Huyên.
Kỷ Huyên Huyên lập tức rụt người lại.
Kỷ Đào thuận miệng đáp:
- Không có. Chỉ là lúc m.a.n.g t.h.a.i Cẩm Nhi ta ăn không nổi, cơ thể suy nhược hơn một chút, đến giờ vẫn chưa bồi bổ lại hẳn.
Nghe đến câu “không có”, Kỷ Huyên Huyên có phần thất vọng, nhưng rất nhanh lại nghĩ đến chuyện khác, đưa tay ra:
- Đào Nhi, xem giúp ta thử xem ta có…
Kỷ Đào bất đắc dĩ, nhưng bắt mạch cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Bên cạnh, Hồ thị đã nghiêm mặt nhìn Kỷ Huyên Huyên. Kỷ Đào bắt mạch hồi lâu rồi nói:
- Cơ thể tỷ hơi hư nhược, bình thường ăn uống bồi bổ thêm một chút, ngoài ra đều không có vấn đề gì.
Kỷ Huyên Huyên có chút không tin:
- Thật không còn gì khác sao?
Thấy nàng như vậy, Kỷ Đào đương nhiên cũng hiểu Kỷ Huyên Huyên hẳn đã nghe những lời đồn bên ngoài. Khó cho nàng có thể nhịn đến tận ngày mãn tháng mới tới hỏi, Kỷ Đào cũng không vòng vo nữa:
- Hết rồi.
Kỷ Huyên Huyên đầy vẻ thất vọng, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, cúi đầu im lặng một lúc lâu rồi đứng dậy nói:
- Đào Nhi, ta phải về đây. Bà mẫu ta đã dặn phải về sớm.
Kỷ Đào sai Dương ma ma tiễn nàng ra ngoài.
Thật ra Kỷ Đào có chút khó hiểu. Theo lý mà nói, Thi Thành sắp tham gia kỳ Hội thí năm sau, không có lý nào Thi phu nhân lại giục nhi tức về sớm. Dù sao hiện giờ Lâm Thiên Dược cũng là quan tứ phẩm. Đối với một cử nhân còn chưa tham gia Hội thí, tuy không đến mức phải nịnh bợ, nhưng tạo dựng quan hệ tốt chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?
Thế nhưng Kỷ Huyên Huyên và nàng vốn cũng không thân thiết. Những dịp như hôm nay, nàng hoàn toàn có thể cùng Hồ thị và Kỷ Vận ngồi thêm một lúc. Dù sao mọi người đều là tỷ muội, Kỷ Đào cũng đâu đến mức đuổi khách.
Đi thì cứ đi vậy.
Hồ thị nhìn theo bóng lưng nàng rời đi, nói:
- Đào Nhi, trước đây Huyên Huyên không như thế. Bây giờ càng ngày càng không hiểu chuyện, bà mẫu nó quản nó rất nghiêm.
Bà lại nhìn Điền thị bên cạnh, cười nói:
- Sau này con phải đối tốt với bà mẫu mình đấy.
Điền thị không ngờ câu chuyện lại chuyển sang mình, mặt hơi đỏ lên:
- Đào Nhi rất tốt, đều là bọn chúng chăm sóc ta.
Liễu thị và Hồ thị đều rất vui khi nghe bà nói như vậy. Điền thị có thể trước mặt mọi người thừa nhận Kỷ Đào đối xử tốt với mình, như thế đã là điều rất hiếm có rồi.
Hồ thị và Kỷ Vận cũng giống như hôm lễ tẩy tam, mãi đến khi trời nhá nhem tối mới trở về. Có thể nói họ đã rất tận tâm giúp Kỷ Đào tiếp đãi khách khứa, chuyện ấy người bình thường cũng chẳng mấy ai sẵn lòng làm. Tề T.ử Cầm chủ yếu là vì đang mang thai, nếu không hẳn cũng sẽ giống hôm lễ tẩy tam mà ở lại giúp đỡ.
Sau khi mãn tháng, Kỷ Đào đã có thể ra ngoài nhưng nàng cũng chỉ đi dạo trong sân, không định ra khỏi phủ.
Không lâu sau ngày mãn tháng, phủ đối diện, Đỗ Dục nạp thiếp. Hôm ấy, Đàm Y Nhân được khiêng từ trang viện của hồi môn ở ngoại ô kinh thành bằng một cỗ kiệu màu hồng, tiến vào phủ họ Đỗ.
Nạp thiếp cũng được xem là chuyện vui, nhưng chỉ những người thân cận mới mang quà mừng đến, lễ vật cũng không quá quý trọng, chủ yếu là đến chúc mừng. Nhà Lâm Thiên Dược và Đỗ Dục ở gần nhau như vậy, đương nhiên phải sang chúc mừng.
Kỷ Đào không đi.
Phủ họ Đỗ đối diện, nàng cũng chỉ ghé qua vài lần. Ban đầu Đỗ Dục sống một mình, nàng sang thì không tiện. Sau này hắn đón Đàm thị và Đỗ Dục đến ở, Kỷ Đào thấy Đỗ Dục không có ý để nữ quyến hai nhà qua lại nên cũng không đến nữa.
Lần đầu tiên nàng sang phủ họ Đỗ là khi Đỗ Dục cưới vợ. Sau này thân thiết với Cố Vân Nhàn rồi, hai nhà mới bắt đầu qua lại.
Vào những dịp như thế này, mọi người đến cửa chúc mừng. Đàm thị không hiểu cách giao tiếp đối nhân xử thế, cuối cùng vẫn phải để Cố Vân Nhàn lo liệu sắp xếp. Nói cách khác, Đỗ Dục nạp thiếp, Cố Vân Nhàn còn phải hao tâm tổn sức thay hắn thu xếp mọi việc, lại còn phải giữ thể diện cho Đỗ Dục, không được để xảy ra bất cứ sai sót nào.
