Hoa Thôn Khó Gả [phần 2̀5] - Chương 500
Cập nhật lúc: 17/07/2026 18:03
Lúc này Lâm Thiên Dược mới nhận ra Kỷ Đào khác hẳn những người còn lại. Trong số các vị phu nhân có mặt, ngoại trừ những người đã c.h.ế.t, bất kể là bị thương hay không bị thương, ai nấy đều đang khóc.
Ngay cả những người cố gắng nhịn không khóc như Cố Vân Nhàn, vành mắt cũng đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào, run rẩy. Nếu không chú ý, gần như không nghe rõ được.
Lâm Thiên Dược nhìn gương mặt vô cảm của Kỷ Đào, đôi môi nàng mím c.h.ặ.t. Hắn thuận miệng đáp:
- Đỗ đại nhân đã vào cung rồi, hẳn là không có việc gì.
Hiên Nhi đã tủi thân đến mức mím môi. Lâm Thiên Dược xoa nhẹ gương mặt còn ấm của con:
- Hiên Nhi ngoan, về nhà cha sẽ bế con.
Bên kia đã bắt đầu chất vấn. Trong số các quan viên đi cùng Lâm Thiên Dược, người đứng đầu là một vị quan chừng năm mươi tuổi, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị, giọng nói trầm hùng:
- Lý tướng quân, chuyện này ngươi giải thích thế nào? Việc Nam Thành Phó chỉ huy sứ Vu Lộ Sơn muốn ra tay với các vị phu nhân, triều đình đã sớm nhận được tin. Hoàng thượng sai ngươi dẫn quân đến bảo vệ khu quan xá của kinh thành, đây là cách ngươi bảo vệ sao? Hiện giờ nhiều vị phu nhân bị thương như vậy, ngươi vẫn nên nghĩ cho kỹ xem phải ăn nói thế nào với Hoàng thượng đi!
- Châu đại nhân nói thì nhẹ nhàng thật. - Vị Lý tướng quân làm ra vẻ chợt hiểu, nói: - Cho dù hạ quan có muốn bảo vệ được tất cả mọi người thì việc điều động binh mã cũng cần thời gian…
- Những gì mắt thấy tai nghe hôm nay, bản quan sẽ bẩm báo trung thực lên Hoàng thượng. - Châu đại nhân chắp tay hướng về phía hoàng thành, tỏ ý cung kính.
Sắc mặt Lý tướng quân khẽ biến, chưa kịp lên tiếng, Lâm Thiên Dược đã bước tới, nói:
- Nếu hạ quan nhớ không lầm, vừa rồi nghe Châu đại nhân nói, hôm qua Lý tướng quân đã nhận được thánh chỉ. Thế nhưng mãi đến tận lúc này vẫn chưa điều quân tiến vào phố Hằng Đức, khiến gia quyến các quan viên hoảng sợ, thậm chí uổng mạng. Lý tướng quân lơ là chức trách, hạ quan nhất định sẽ bẩm báo đúng sự thật.
Những vị quan cùng đi với Lâm Thiên Dược cũng lắc đầu, ý tứ đều không khác là mấy. Sắc mặt Lý tướng quân càng lúc càng khó coi.
Lâm Thiên Dược nhanh ch.óng quay lại, đưa tay nắm lấy tay Kỷ Đào, nói:
- Đào Nhi, ta đưa nàng về nhà.
Kỷ Đào hoàn hồn, nhìn mảng m.á.u đỏ thẫm trải dài trước mắt. Lúc này cũng đã có vài vị đại phu đến nơi, nàng không từ chối nữa, theo Lâm Thiên Dược men theo mép ngoài rời đi.
Lúc này cục diện đã hoàn toàn được khống chế. Người hầu của rất nhiều phủ quan viên cũng lần lượt chạy ra giúp đỡ. Thực ra Kỷ Đào và những người khác cũng không bị đưa đi quá xa khỏi nhà. Những gia nhân ở lại trong phủ, không bị thương, cũng đã tới chăm sóc chủ nhân nhà mình. Khung cảnh tuy hỗn loạn nhưng phần lớn đều đang thu dọn để đưa người trở về.
Kỷ Duy cũng dẫn theo Cổ An chạy tới, phía sau còn có Thu Liên. Từ xa vừa nhìn thấy Kỷ Duy, nước mắt Kỷ Đào cuối cùng cũng rơi xuống:
- Cha…
Kỷ Duy cuống quýt tiến lên đón lấy Hiên Nhi, nhìn t.h.i t.h.ể vẫn đang được khiêng đi cùng những vũng m.á.u trên mặt đất, lòng đầy sợ hãi sau cơn nạn:
- Đào Nhi, không sao rồi, chúng ta về nhà.
Cả đoàn người đi về phía nhà. Thực ra chỉ trong khoảnh khắc Kỷ Đào không kiềm chế được cảm xúc, lúc này đã bình tĩnh hơn nhiều. Nghĩ đến dáng vẻ vừa rồi mình bật khóc, nàng bỗng thấy ngượng ngùng.
Nghĩ một chút, nàng hỏi:
- Cha, sao cha cũng ra ngoài?
Kỷ Duy bế Hiên Nhi, khẽ nói chuyện với đứa bé:
- Mọi người đều ra cả rồi, ta cũng tới xem. Nghe nói c.h.ế.t rất nhiều người, ta không yên tâm.
Trong lòng Kỷ Đào ấm áp hẳn lên:
- Con không sao. Con sẽ tự bảo vệ mình.
Kỷ Duy đi phía trước, Kỷ Đào theo sau. Lâm Thiên Dược không nhịn được bước lên nắm lấy tay nàng.
- Đào Nhi, nàng có phải…
Kỷ Đào khó hiểu nhìn hắn:
- Sao vậy? - Thấy Lâm Thiên Dược chỉ nhìn mình mà không nói, nàng không khỏi lo lắng hỏi: - Chàng bị thương rồi sao? - Nói xong, nàng vội đưa tay kiểm tra.
Lâm Thiên Dược giữ lấy động tác của nàng, hàng mày dần giãn ra:
- Ta không sao. Ta chỉ lo nàng bị thương.
Tình huống hôm nay, việc Kỷ Đào có thể toàn thân rút lui đều nhờ những cây ngân châm của nàng. Nếu không, chỉ riêng việc thoát khỏi vòng vây của đám người ấy cũng không thể làm được. Nếu thật sự bị mắc kẹt, dù may mắn nhất thì cũng khó tránh khỏi bị thương.
Nàng bị thương còn đỡ, điều đáng lo là Hiên Nhi. Một đứa trẻ nhỏ như vậy, nếu xảy ra chuyện gì thì có hối hận cũng đã muộn. Dù vậy, nàng cũng không trách Lâm Thiên Dược. Nàng không cho rằng khi ấy hắn có thể giúp được mình.
Giọng Lâm Thiên Dược trầm thấp:
- Ta không hề biết chuyện này. Hôm nay tới Đô Sát viện, ta mới nghe Lý đại nhân nói rằng Phó chỉ huy sứ Vu Lộ Sơn, người phụ trách an toàn khu quan xá, muốn áp giải gia quyến các quan viên vào hoàng cung. Ta lập tức vội vàng trở về, cũng là trên đường mới gặp Châu đại nhân và mọi người. - Những lời ấy giống như một lời giải thích.
Kỷ Đào gật đầu. Phía trước đã là nhà họ Lâm. Từ xa nàng đã thấy Liễu thị và Điền thị đứng chờ trước cổng.
Kỷ Đào bước nhanh thêm mấy bước thì phía sau bỗng vang lên giọng Cố Vân Nhàn:
- Lâm phu nhân, hôm nay đa tạ tẩu đã cứu bọn ta.
Hai người họ vẫn dìu lấy nhau. Giọng Cố Vân Nhàn lúc này đã bình ổn hơn, không còn run rẩy như trước.
Kỷ Đào chỉ gật đầu qua loa rồi chạy về phía Liễu thị. Liễu thị bước lên vài bước, nắm lấy tay nàng, đưa tay tháo chiếc áo choàng.
- Đào Nhi…
Kỷ Đào vội ngăn động tác của bà:
- Nương, con không sao.
[Còn tiếp...]
