Hoa Thôn Khó Gả - Chương 77

Cập nhật lúc: 26/01/2026 18:00

“Uống t.h.u.ố.c trước, nếu còn không ổn, lại tới gọi ta.” Kỷ Đào nhìn sang Lâm Thiên Dược, cười nói: “Lâm đại ca, chúng ta đi thôi.”

“Đào nhi, tiền khám lần này…”

Phía sau truyền tới giọng của Dương Đại Thành.

Kỷ Đào đã đi tới cổng sân, thuận miệng đáp: “Dương đại tẩu đã đưa rồi.”

Hai người thong thả đi về, Lâm Thiên Dược đỡ lấy hòm t.h.u.ố.c của nàng, cười nói: “Đào nhi thật giỏi.”

Kỷ Đào hất cằm lên, khóe môi nở nụ cười: “Đương nhiên rồi.”

Lâm Thiên Dược nhìn dáng vẻ của nàng, tình ý trong mắt càng sâu. Kỷ Đào đối với hắn đã thân thiết hơn nhiều, ở trước mặt hắn cũng đã có thể tùy ý nói cười.

“Chỉ cần nghĩ tới việc ta có thể cưới một đại phu về nhà, ta liền rất vui. Sau này tiết kiệm được khối bạc đấy chứ” Lâm Thiên Dược tiếp tục khen.

Nghe vậy, Kỷ Đào lại nhớ tới số phận đoản mệnh của Lâm Thiên Dược trong tiểu thuyết, không nhịn được nói: “Bệnh tật gì đó, vẫn là đừng có thì hơn.”

Lâm Thiên Dược không ngờ nàng đột nhiên trở nên nghiêm túc, nghĩ lại lời hai người vừa nói, cũng không thấy có gì không đúng, bèn gật đầu: “Nàng nói đúng.”

Sau khi về nhà, Lâm Thiên Dược lại cặm cụi với chày giã t.h.u.ố.c, đứng đó làm việc rất nghiêm túc. Kỷ Đào cảm thấy, Lâm Thiên Dược có chút không ổn.

“Lâm đại ca, huynh làm sao vậy?” Kỷ Đào đứng cách hắn ba bước.

Việc Kỷ Đào có thể nhận ra cảm xúc của hắn khiến khóe môi Lâm Thiên Dược khẽ cong lên.

Nhưng nghĩ tới điều sắp nói, trong lòng hắn lại nặng trĩu: “Đào nhi, ta có chuyện muốn nói với nàng.”

Kỷ Đào tiến lại gần thêm hai bước, chỉ nghe hắn nói: “Ta phải đi học rồi.”

Kỷ Đào không ngờ hắn đột nhiên nói tới chuyện này. Phản ứng lại thì lại thấy bình thường, nghe nói sau khi đỗ tú tài có thể vào học quan học.

Nhưng Lâm Thiên Dược lại nói tiếp, tốc độ rất nhanh, như thể sợ do dự một chút sẽ không nói ra được:

“Vốn dĩ ta chỉ có thể vào quan học ở huyện, nhưng… lần trước người mà nàng cứu, vị Kiều công t.ử đó, hắn có thể để ta cùng hắn đi tới quan học ở Phong An quận. Ở đó có nhiều người đọc sách hơn, thầy cũng tốt hơn, thậm chí còn có các lão đại nhân đã cáo lão về hưu thỉnh thoảng tới giảng học.”

Hắn hít sâu một hơi, tiếp tục:

“Đào nhi, ta cảm thấy, tuy Phong An quận xa, nhưng ta vẫn muốn đi. Bởi vì ở đó, ta có thể học được nhiều hơn, nhanh hơn. Đào nhi, nếu ta đi rồi thì trong một thời gian ngắn sẽ khó về nhà, nàng… có buồn không?”

Kỷ Đào có chút kinh ngạc vì tốc độ nói của hắn, nghe vậy liền lắc đầu:

“Huynh vốn là người đọc sách, Phong An quận tốt là sự thật. Người khác muốn đi còn không kịp mà huynh lại có thể đi, ta còn vui mừng thay huynh.”

Lâm Thiên Dược chăm chú nhìn khuôn mặt nàng, phát hiện nàng thật sự vui cho hắn, không hề có vẻ luyến tiếc. Trong lòng hắn lập tức có chút chán nản, nhưng lại cảm thấy như vậy cũng tốt, ít nhất trong khoảng thời gian này, Kỷ Đào sẽ không quá nhớ hắn.

Cảm giác nhớ nhung rất khó chịu, giống như trong n.g.ự.c bị nhét một cục bông, muốn nhổ ra cũng không được, nặng nề đè lại. Hắn không muốn Kỷ Đào phải khó chịu như vậy.

Nhất là trước đây, khi Kỷ Đào còn chưa biết tình cảm của hắn, còn từng đi xem mắt…

Nghĩ tới đây, Lâm Thiên Dược nhìn lông mày ánh mắt nàng, nghiêm túc nói: “Ta thích nàng, là thật.”

Giọng nói chân thành, như xuất phát từ tận đáy lòng.

Kỷ Đào cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Ta biết rồi.”

Lâm Thiên Dược hài lòng, nhưng trên mặt không biểu lộ, vẫn giữ vẻ như cũ, nói: “Ta sẽ nhớ nàng, nàng cũng phải nhớ ta.”

Kỷ Đào quay mặt đi, vành tai hơi ửng đỏ.

Từ ngày đó, Lâm Thiên Dược vẫn đều đặn qua đây, nhưng Kỷ Đào biết, những ngày như vậy đang càng lúc càng ít.

Đến ngày cuối cùng, Lâm Thiên Dược lề mề chần chừ. Kỷ Đào nghĩ nghĩ, vào trong phòng lấy ra một cái bọc đưa cho hắn, cười nói:

“Ta cũng không biết có vừa không. Dù sao cũng là làm theo số đo trong sính lễ, huynh… thử xem.”

Lâm Thiên Dược hiển nhiên không ngờ Kỷ Đào còn làm y phục cho hắn, vui mừng nhận lấy. Từ khe hở của bọc có thể thấy vải là loại lụa thượng hạng ở trấn Cổ Kỳ. Sau thoáng kinh ngạc là sự hiểu ra. Phong An quận phồn hoa, cho dù là vải tốt nhất ở trấn Cổ Kỳ, tới đó chỉ sợ cũng không tính là gì. Trong lòng lại càng vui hơn vì sự chu đáo của Kỷ Đào.

Hắn cười nói: “Ta rất thích.”

“Chưa nhìn đã nói thích, chẳng có chút thành tâm nào cả.” Kỷ Đào khẽ hừ một tiếng.

Lâm Thiên Dược lại chẳng để tâm, cười nói: “Y phục do Đào nhi tự tay may, cho dù chỉ là mảnh vải rách khâu lại, ta cũng rất thích.”

Kỷ Đào đưa tay ra giật lại: “Đưa đây, để ta dùng vải rách làm cho huynh, còn tiết kiệm được bạc nữa.”

Lâm Thiên Dược hơi nghiêng người tránh đi, trong mắt một mảnh dịu dàng mềm mại: “Đào nhi, cảm ơn nàng.”

Cuối cùng, Lâm Thiên Dược vẫn rời đi. Hắn đi vào đầu tháng sáu, đúng lúc thời tiết nóng bức.

Kỷ Đào đứng ở đầu thôn nhìn theo bóng hắn dần dần đi xa, nhớ lại lời hắn nói khi rời đi hôm qua: “Đào nhi, ta tâm duyệt nàng, đời này lòng này không đổi.”

“Đào nhi, về nhà thôi.” Liễu thị đứng bên cạnh, nhẹ giọng thúc giục.

Bên cạnh, mắt Điền thị đỏ hoe. Liễu thị thấy vậy, khuyên: “Muội muội, đây là chuyện tốt, đừng khóc.”

Từ sau khi Kỷ Đào đính thân, Liễu thị và Điền thị thân thiết hơn nhiều. Liễu thị thường xuyên sang nhà họ Lâm đối diện tìm bà trò chuyện.

“Nếu sau này muội thấy buồn chán, cứ qua tìm ta. Ta ngày nào cũng rảnh.” Liễu thị lại nói.

Nghĩ một chút, bà tiến lên khoác tay Điền thị, cười nói: “Ta lớn hơn muội, có chuyện gì, có điều gì nghĩ không thông, cứ đến nói với ta. Nói ra rồi sẽ dễ chịu hơn.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.