Hoa Thôn Khó Gả - Chương 89

Cập nhật lúc: 29/01/2026 17:07

Lúc này, bên cạnh có một chiếc xe bò dừng lại, Dương Đại Thành ngồi phía trước đ.á.n.h xe: “Đào nhi, lên xe đi, ta chở hai người một đoạn.”

“Đa tạ, nhưng bọn ta muốn đi bộ một chút, cũng không vội lắm.” Lâm Thiên Dược không đợi Kỷ Đào lên tiếng đã từ chối.

Kỷ Đào thấy Phùng Uyển Phù ôm đứa trẻ trong tã, cũng nói: “Dương đại ca cứ đi trước đi, bọn ta đi bộ là được.”

Lâm Thiên Dược nhìn sắc mặt Kỷ Đào, hỏi: “Đào nhi, hình như ta từng nghe nàng nói, đứa bé nhà họ có vấn đề?”

“Không có vấn đề gì, chỉ là sinh non, lại bị ngạt trong bụng hơi lâu, thể chất yếu hơn chút. Nhưng giờ họ chăm sóc rất tốt. Trắng trẻo mềm mại, khác hẳn mấy đứa trẻ đen mập trong thôn.” Kỷ Đào thản nhiên nói.

Hai người không nhanh không chậm đi mất nửa canh giờ mới tới trấn. Vẫn náo nhiệt như năm ngoái. Dạo qua hai con phố, trong tay Kỷ Đào có thêm vài món đồ nhỏ. Chủ yếu nàng không mua nhiều, chỉ khi thấy thứ gì thích mới mua về.

Hai người đi tới sạp khắc gỗ, trên đó bày đủ loại đồ gỗ chạm khắc. Kỷ Đào cầm lên một đôi vòng tay bằng gỗ. Lâm Thiên Dược liếc nhìn một cái rồi hỏi: “Đại bá, cái này bao nhiêu tiền?”

Người bán là một ông lão chừng năm mươi tuổi, nhìn hai người, cười hề hề nói: “Ba mươi văn. Này, cái này tặng thêm cho hai người.”

Kỷ Đào thấy ông chỉ vào một món điêu khắc gỗ to bằng bàn tay. Nhìn kỹ thì là hai con b.úp bê nhỏ dựa sát vào nhau. Bên kia, Lâm Thiên Dược đã trả tiền, cầm lấy hai con b.úp bê: “Đa tạ đại bá.”

Kỷ Đào nhận lấy b.úp bê. Đường nét khắc đơn giản, khuôn mặt không rõ lắm, chỉ có thể nhìn ra một nam một nữ, giữa hai người toát lên cảm giác thân mật, hòa hợp.

“Đào nhi, cái này… nàng thích không?” Lâm Thiên Dược tiến lại gần nàng, hạ giọng hỏi.

Kỷ Đào bóp nhẹ vào má b.úp bê nam, cười nói: “Thích.”

Lâm Thiên Dược đưa tay lấy lại, cất đi. Kỷ Đào có chút ngạc nhiên. Theo như thường ngày, đáng lẽ hắn sẽ tiện tay đưa cho nàng mới phải.

Nhưng không đưa cũng không sao, có lẽ chính Lâm Thiên Dược cũng thích.

Không ngờ, Lâm Thiên Dược lại ghé sát nàng, cười khẽ nói: “Ta mang về, đặt ở đầu giường của chúng ta.”

Lần này, mặt Kỷ Đào thật sự đỏ bừng lên.

Hai người dạo tới tận xế chiều mới về. Vừa hay gặp Ngưu thúc ở cổng trấn, xe bò của thúc chất đầy đồ, thím Ngưu cũng ở đó.

Kỷ Đào bước tới chào hỏi. Ngưu thúc cười nói: “Đào nhi, lên xe đi, chen chúc chút là được.”

Rồi lại nhìn Lâm Thiên Dược: “Cử nhân công t.ử đừng chê nhé.”

Lâm Thiên Dược mỉm cười nói: “Hoàn cảnh nhà con, người ngoài không biết, chẳng lẽ thúc còn không rõ hay sao? Chê cái gì chứ ạ?”

Bác Ngưu đương nhiên rất vui, cười ha hả rồi đ.á.n.h xe đi.

Thím Ngưu ngồi đối diện hai người, thỉnh thoảng đưa tay sờ vào mấy món đồ mới mua trên xe, cười nói: “Hôn kỳ của Tiểu Quyên nhà ta ấy, chỉ muộn hơn các con ba ngày thôi. Đến lúc đó, các con cũng sang xem cho vui nhé.”

Kỷ Đào mỉm cười gật đầu.

Thím Ngưu càng vui hơn: “Nếu cử nhân công t.ử và cử nhân phu nhân tới, nhà chúng ta sẽ nở mặt nở mày lắm.”

Lâm Thiên Dược đưa Kỷ Đào tới tận cổng nhà rồi mới quay về. Kỷ Đào cầm một đống đồ nhỏ lặt vặt trong tay, vừa quay đầu liền thấy Kỷ Huyên Huyên. Nàng nhìn sang nhà họ Lâm đối diện, cười nói: “Đào nhi, người vừa rồi, chính là muội phu tương lai hả?”

Kỷ Đào cũng không che giấu, chỉ nói: “Đúng là chàng ấy.”

“Nhà hắn, điều kiện hình như không được tốt lắm đúng không?” Kỷ Huyên Huyên nhìn đống đồ rẻ tiền trong tay Kỷ Đào, có chút thở dài.

Kỷ Đào không để ý, chậm rãi đi vào trong nhà: “Chúng ta như vậy, mới gọi là môn đăng hộ đối.”

Kỷ Huyên Huyên bước lên, muốn khoác tay Kỷ Đào, nhưng thấy tay nàng đầy đồ, không có chỗ để nắm nên thôi, chỉ đành nói:

“Muội thì khác mà. Đại bá muội hiện giờ đã là quan tứ phẩm, đại bá mẫu lại là thiên kim nhà quan nhị phẩm. Nếu gia gia và nãi nãi còn sống, nhà mình chưa phân gia, thì muội cũng là quý nữ quan gia, tam tiểu thư nhà họ Kỷ rồi.”

Kỷ Đào không nhịn được cười: “Huyên Huyên tỷ thật biết nói đùa.”

“Ta nói là sự thật mà!” Kỷ Huyên Huyên đuổi theo, lại hạ giọng nói: “Ta còn nghe di nương ta nói, cha ta từng muốn đón cả nhà muội về phủ Hoài An, nhưng nhị thúc không đồng ý.”

Kỷ Đào không phản ứng gì. Chuyện này thật hay giả còn chưa biết, cho dù là thật, Kỷ Duy không đồng ý cũng có lý do của ông.

Ngược lại, vị di nương của Kỷ Huyên Huyên biết cả chuyện này, xem ra cũng không phải người đơn giản.

“Đại bá chỉ có từng ấy con thôi sao?” Kỷ Đào tò mò hỏi.

Nghe vậy, Kỷ Huyên Huyên bĩu môi: “Vốn là thế. Nhưng giờ trong nhà lại có Lan di nương, đã m.a.n.g t.h.a.i được ba tháng rồi.”

Kỷ Đào vốn chỉ hỏi cho có, không ngờ lại hỏi ra chuyện này.

Chuyện của trưởng bối không tiện bàn luận. Ở nước Càn, đàn ông nạp thiếp vốn là chuyện thường.

Kỷ Đào không hỏi nữa, nhưng Kỷ Huyên Huyên vẫn nói không ngừng: “Lan di nương ấy, di nương ta nói là nâng lên từ hạ nhân, đúng kiểu hồ ly tinh bẩm sinh. Cha ta vì nàng ta mà sớm đã quên di nương ta rồi.”

Kỷ Đào khẽ cau mày. Những lời này, thật sự không phải điều một cô nương nên nói.

“Huyên Huyên tỷ, tỷ ăn cơm chưa?” Kỷ Đào đổi đề tài.

“Ta không đói.” Kỷ Huyên Huyên thuận miệng đáp, còn muốn nói thêm. Lúc này đã đi tới cửa phòng Kỷ Đào, Kỷ Đào cười nói: “Ta hơi mệt, muốn nghỉ một chút.”

Kỷ Huyên Huyên không tiện theo vào nữa, đành xoay người đi vào phòng của Liễu thị.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.