Hoa Thôn Khó Gả - Chương 94
Cập nhật lúc: 29/01/2026 18:00
Không ngờ trong ba cô nương, người nhỏ tuổi nhất là Kỷ Đào lại xuất giá trước. Kỷ Vận cảm khái nhất, cười hỏi: “Đào nhi, có cảm thấy có gì khác không?”
Kỷ Đào nghĩ nghĩ, “Không khác mấy, đại khái là trong nhà thêm hai người thân?”
Cả ba đều bật cười.
Kỷ Vận mỉm cười nói: “Muội thì tốt rồi, lấy chồng mà người thân chỉ thêm hai. Chúng ta thì khác…”
Nàng đột nhiên dừng lại, quan sát sắc mặt Kỷ Đào hồi lâu. Đến khi Kỷ Đào hơi thấy kỳ lạ, nàng mới cười nói: “Là ta nghĩ nhiều. Ta sợ muội cho rằng ta đang khoe khoang.”
Kỷ Đào hơi kinh ngạc, rồi cười đáp: “Không đâu.”
Bởi từ đầu tới cuối, nàng chưa từng đem mình so sánh với tỷ muội Kỷ Vận. Nàng sinh ra đã là nữ nhi út của thôn trưởng Kỷ Duy ở thôn Đào Nguyên. Dù được cha nương yêu thương thật lòng, nhưng nói cho cùng, nàng vẫn chỉ là một thôn nữ.
Còn Kỷ Vận là đích nữ quan gia, thân phận tôn quý, người thường nào dám mơ tưởng.
“Vẫn là Đào nhi thông suốt nhất.” Kỷ Vận thở dài nói.
Kỷ Huyên Huyên vẫn cúi đầu trầm tư, cũng không biết nàng có nghe lọt những lời vừa rồi hay không.
“Năm đó ta ở đây mấy tháng, chỉ cảm thấy uất ức và không quen, chưa từng nghiêm túc nhìn người trong thôn Đào Nguyên. Ta tức phụ thân ta không phân phải trái đã đưa ta tới nơi xa như vậy. Bây giờ nghĩ lại, phụ thân cũng là dụng tâm lương khổ.” Kỷ Vận cảm khái nói.
“Khi ấy trong tay ta có không ít bạc, sống sung túc, trong lòng cũng tự cho mình là cao cao tại thượng, mọi chuyện đều thuận lợi. Sau này khi rời đi, ta dường như có chút tỉnh ngộ, vì sao ta lại đến thôn Đào Nguyên?”
Kỷ Vận liếc nhìn Kỷ Huyên Huyên, trong ánh mắt ôn hòa thoáng mang theo một tia sắc lạnh, cười nói: “Giờ ta đã hiểu rồi.”
Kỷ Vận đã hiểu: người không đủ thông minh, không đủ thủ đoạn, chỉ có thể mặc cho người khác c.h.é.m g.i.ế.c. Nhưng trên đời này cũng không phải toàn kẻ xấu, hoặc nói đúng hơn, không phải nơi nào cũng nguy hiểm. Ví như thôn Đào Nguyên và những người ở đây, cần phải học cách phân biệt. Những điều ấy, đại khái mới là dụng ý ban đầu của Kỷ Quân.
“Đào Nhi muội muội, có một câu ta không biết có nên nói hay không?” Kỷ Huyên Huyên trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Đừng nói. Bình thường những câu mở đầu như vậy, đều không phải lời hay.
Kỷ Đào dùng ánh mắt từ chối.
Nhưng Kỷ Huyên Huyên như không thấy, tiếp tục:
“Người có thể giúp đỡ lớn như vậy, ngoài thân thích ruột thịt ra, thì chỉ có thể là vì lợi ích. Nhưng muội phu ngoài việc trông tuấn tú ra, thì chẳng có gì cả! Đào Nhi muội muội, muội nói xem, có khi nào là tiểu thư nhà quyền quý nào đó vừa gặp đã yêu muội phu, cầu cha nương trong nhà, nên mới được như vậy không?”
Kỷ Đào cạn lời.
Vị tỷ tỷ này đúng là có trí tưởng tượng phong phú, chỉ chút tin tức ấy thôi mà đã có thể tự biên ra cả một vở kịch dài.
Không biết di nương của nàng ta ngày thường dạy những thứ gì.
Kỷ Vận quở trách: “Huyên Huyên, muội đọc thoại bản nhiều quá rồi đấy”
Kỷ Huyên Huyên gật đầu, “Trong thoại bản đều như vậy mà.”
Nàng còn muốn nói thêm, Kỷ Vận đã nghiêm mặt nhìn nàng.
“Ta không nói nữa.” Kỷ Huyên Huyên vội đáp.
Kỷ Đào cũng không chấp nhặt với nàng ta. Dù sao ngày mai bọn họ cũng sẽ rời đi.
Bọn họ đến chủ yếu là để đưa dâu. Kỷ Đào vừa thành thân, bọn họ liền vội vã quay về. Dĩ nhiên, trong đó chắc chắn cũng có nguyên nhân là mấy người này không quen với cuộc sống ở thôn Đào Nguyên.
Chưa nói đến chuyện ăn uống, tắm rửa, chỉ riêng nửa tháng này thôi, trước cổng nhà họ Kỷ thỉnh thoảng lại có người trong thôn đi qua đi lại, thậm chí còn có cả các cô nương.
Thật sự là thân phận của Kỷ Ngọc trong mắt những người này quá mức tôn quý, lại đối xử ôn hòa với mọi người. Dù không dám mơ tưởng được hắn để mắt tới, nhưng đứng nhìn vài lần thôi bọn họ cũng thấy thỏa mãn.
Ngày mười bốn tháng Giêng, Kỷ Vận và mọi người rời đi, vẫn là hai cỗ xe ngựa như cũ. Kỷ Vận và Kỷ Huyên Huyên ngồi xe sau, Kỷ Ngọc ngồi xe trước. Trước khi đi, hắn hẹn với Lâm Thiên Dược, sau này nếu có cơ hội, nhất định sẽ đến quận Phong An tìm hắn.
Kỷ Vận thì cảm khái, nói rằng sau này khi ba người họ gặp lại, e rằng đều đã lập gia đình cả rồi.
Khi họ rời đi, xe ngựa của Phùng Uyển Phù và Dương Đại Thành cũng theo sát phía sau. Kỷ Đào đứng nhìn đoàn người dần đi xa, nhất là bóng dáng Phùng Uyển Phù ở cuối cùng, không biết trong đời này còn có cơ hội gặp lại hay không?
Tết Nguyên Tiêu năm nay, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược cùng nhau lên trấn. Trong thời gian Kỷ Vận và những người khác của nhà họ Kỷ, tuy không cần Liễu thị tự tay làm việc, nhưng bà vẫn cảm thấy mệt mỏi, không muốn ra ngoài.
Điền thị thấy hai người ngọt ngào ân ái cũng từ chối đề nghị đi trấn.
Vì vậy, cuối cùng chỉ có Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược ngồi xe bò của Ngưu thúc. Trên xe còn có Lưu Quyên và phu quân của nàng, một chàng trai trông rất khỏe khoắn, da ngăm đen, cười lên thì lộ hàm răng trắng sáng, ánh mắt nhìn Lưu Quyên tràn đầy vui mừng, hiển nhiên là rất yêu thích nàng.
Đến trấn, mấy người tự giác tách ra.
Trấn Cổ Kỳ vào những ngày Tết Nguyên Tiêu này thì vô cùng náo nhiệt, Lâm Thiên Dược che chở Kỷ Đào, dắt nàng đi giữa dòng người.
Dạo chơi nửa ngày nhưng Kỷ Đào cũng không mua gì mấy. Nàng vừa mới xuất giá, rất nhiều thứ trong của hồi môn đều đã có đủ.
Lâm Thiên Dược cũng không mua gì. Thấy hắn dường như chẳng để tâm đến bất cứ thứ gì, Kỷ Đào không nhịn được hỏi:
“Thiên Dược, chàng có muốn mua chút b.út nghiên giấy mực không?”
“Không cần đâu.” Lâm Thiên Dược cười đáp.
