Hoa Tiên Lầu - Chương 8:
Cập nhật lúc: 17/09/2026 13:03
Ông có bốn người con gái, thêm một không nhiều, bớt một không ít.
Nhưng mặt mũi thì chỉ có một, ông không thể bị mất mặt.
Mỗi khi có người hỏi về cuộc sống quá khứ của ta, ta lập tức cúi đầu bắt đầu lau nước mắt, mọi người cho rằng ta bị khơi dậy nỗi buồn, và rất tế nhị không hỏi thêm.
Tần Diễm đã dệt cho ta một quá khứ không thể chê vào đâu được.
Ta từng bị kẻ buôn người bắt cóc, sau đó được một cặp vợ chồng giàu có không có con nhận nuôi, người đó tình cờ là huynh trưởng của Trần Ma Ma.
Gia đình họ ít người, phu thê lại chuyên tâm vào việc lễ phật, bình thường không giao tiếp với thế giới bên ngoài.
Sau khi phu thê người giàu có qua đời vì bệnh tật, ta đến kinh thành tìm người cô mà ta chưa bao giờ gặp mặt, tình cờ gặp Tĩnh Vương.
Tĩnh Vương tình cờ thấy vết bớt đỏ trong lòng bàn tay ta, sau đó biết được rằng ta là đứa trẻ được mua về khi mới bốn tuổi, liền nghĩ đến cô bé mất tích của nhà họ Kỷ ngày xưa.
Sau một cuộc điều tra, cuối cùng xác nhận được thân phận của ta.
Quả là không thể chê vào đâu được.
18
Tần Diễm đã đến nhà họ Kỷ thăm ta vài lần.
Ta nghe nói chàng ấy đã đề cập lại chuyện hôn ước đã định từ trước với phụ thân, lòng ta lén vui mừng không ít lần.
Hóa ra chàng ấy không lừa dối ta, ta thật sự là viên ngọc quý mà chàng ấy đã mất...
Không, là vợ yêu, ha ha!
Mẫu thân của ta và mẫu phi của Tần Diễm, Hoa Quý Phi là khuê mật, họ cùng thành thân và cùng m.a.n.g t.h.a.i trong một năm, khi biết tin Hoàng đế đã nảy ra ý tưởng định hôn cho hai đứa trẻ chưa chào đời.
Kết quả là năm đó mẫu thân ta sinh ra một bé trai, và hôn ước bị hoãn lại cho đến lần m.a.n.g t.h.a.i tiếp theo.
Ba năm sau ta ra đời, Tần Diễm còn bé xíu đã đến chúc mừng.
"Cảm ơn Kỷ cô cô đã sinh cho ta một thê t.ử xinh đẹp."
Mọi người cười ầm lên, không biết ai đã dạy chàng ấy nói như vậy.
Sau đó, mỗi khi gặp nhau, Tần Diễm luôn coi ta như của riêng mình, để nhũ mẫu của mình bế ta đến bên cạnh chàng, không cho người khác véo má ta.
Khi nghe Tần Diễm kể về những điều này, ta chỉ cảm thấy cuộc đời thật kỳ diệu, thật khó tin.
"Khi ta gặp nàng ở Quỳnh Hoa Thành, ta cũng thấy không thể tin được, ta chưa bao giờ nghĩ rằng thê t.ử đã mất tích của mình sẽ từ trên trời rơi xuống, ngay vào vòng tay của mình."
Nét cười tinh nghịch hiện lên trên khuôn mặt Tần Diễm.
Ta nhớ lại lần đầu tiên gặp mặt đã vội vàng cởi áo chàng, cảm thấy có chút xấu hổ, nhưng nghĩ kỹ lại, làn da đó thật là trắng nõn, mềm mại.
Chậc chậc...
Tần Diễm hoàn toàn không nhận ra ánh mắt không mấy thiện ý của ta, chàng tiếp tục nói.
"Phù nhi, nàng không thể hiểu được cảm giác mất đi rồi lại đạt được là thế nào, nó rất tuyệt vời."
Ta bĩu môi.
"Dẫu từ nhỏ đã định hôn, nhưng chàng cũng chỉ hơn ta ba tuổi, lúc đó cũng chỉ là một đứa trẻ, nhớ được gì chứ?"
Ta thì không nhớ gì cả.
Tần Diễm có vẻ khá tự hào.
"Từ nhỏ ta đã thông minh, có khả năng nhìn một lần là nhớ, huống hồ là thê t.ử của mình, làm sao có thể quên được?"
Chàng ấy thở dài.
"Nàng không biết lúc còn nhỏ nàng đáng yêu đến mức nào đâu."
Nói xong chàng ấy liếc ta một cái có vẻ không hài lòng, ánh mắt đầy tiếc nuối.
"Tiếc thay, cô nương đã lớn thật sự là... khác."
Ta nhặt chiếc đệm mềm trên ghế ném về phía chàng.
Tần Diễm phản ứng nhanh ch.óng, đón lấy chiếc đệm một cách chắc chắn.
"Cẩn thận một chút, nếu làm ra quá nhiều tiếng động, người bên ngoài sẽ nghĩ ta đang bắt nạt nàng đấy."
Ta không kìm được mà phàn nàn.
“Cuối cùng ta cũng hiểu được cảm giác của chim trong l.ồ.ng, bây giờ ta cứ như một tù nhân, không có một chút tự do nào."
Tần Diễm mở nắp tách lên uống trà.
"Kiên nhẫn chờ hai năm nữa, đợi ta cưới nàng, chắc chắn sẽ để nàng tự do."
Ta định làm ra vẻ e thẹn của một tiểu thư, nhưng cái miệng của ta lại không chịu nổi, nghe thấy từ "cưới" ta liền cười toe toét, lộ hết tâm tư ra ngoài.
Ta đành phóng khoáng một chút, phàn nàn nói.
"Cũng không biết phụ thân ta nghĩ gì nữa, dù muốn ta ở nhà hai năm cũng có thể sắp xếp hôn sự trước chứ."
Tần Diễm không nhịn được cười ha ha.
Sau đó, chàng ấy nói hai từ.
"Ngốc nghếch."
Trời ạ, ta thích biết bao khi chàng ấy gọi ta là ngốc nghếch, ánh mắt chàng đầy yêu chiều, nụ cười của chàng ấy thật đẹp.
Khi nụ cười tan biến, trong mắt Tần Diễm bỗng nhiên xuất hiện một chút cảm xúc khó hiểu, chàng nhẹ nhàng nói.
"Có lẽ Kỷ đại nhân có những suy tính của mình."
19
Đương nhiên là phụ thân của ta cũng có những tính toán riêng rồi.
Ba người muội muội của ta hoặc đã thành thân hoặc còn quá nhỏ, hiện tại chỉ có mình ta là nữ nhi đến tuổi thành gia lập thất.
Ông ấy luôn tính toán kỹ lưỡng, đương nhiên sẽ muốn sử dụng cuộc hôn nhân này để thu được lợi ích lớn nhất.
Ôi, ta thật sợ ông ấy tính toán cuộc hôn nhân này mà làm ta mất đi tất cả.
Ta chắc chắn sẽ không chịu đâu.
Ở lại kinh thành, ta chắc chắn không thể tránh khỏi số phận phải thành thân, ta thà lấy người mình yêu còn hơn lấy người khác.
Trước khi Tần Diễm đi, ta hỏi chàng.
"Chàng đã hứa sẽ giúp ta tìm sư huynh, điều đó còn giá trị không?"
Tần Diễm suy nghĩ một lúc, chậm rãi nói.
"Còn giá trị, nàng sẽ được gặp huynh ấy sớm thôi."
Quả thật rất nhanh, chỉ bốn ngày sau ta đã gặp được.
Người ta nói cuộc đời như một vở kịch, nhưng dù sao kịch cũng chỉ là do con người dàn dựng, làm sao sánh được với sự thú vị của cuộc sống thực.
Lúc này, trong thành cờ bay phấp phới, tiếng người nhộn nhịp, tiếng hò reo vang lên từng đợt.
Ta đứng trên lầu, nhìn người đàn ông mặc giáp trên con ngựa màu nâu cao lớn oai vệ trên phố, cảm thấy hơi mơ hồ.
Hôm nay là ngày Trấn Viễn Đại tướng quân hồi kinh, người dân cả thành đều ra đường chào đón.
Vị trí phòng riêng của ta ở quán rượu này rất tốt, có thể rõ ràng nhìn thấy quân đội diễu hành.
Một ngày trước, ta nhận được tin từ Tần Diễm, nói rằng hôm nay sư huynh ta sẽ đi ngang qua đây, bảo ta chờ ở đây.
Ta đã đợi đến đoàn quân trở về kinh thành, đợi được Trấn Viễn Đại tướng quân, người trông giống hệt sư huynh ta.
Hóa ra sư huynh của ta là Trấn Viễn Đại tướng quân.
Sự hào hứng của ta vượt xa tất cả mọi người, ta muốn hét lên, muốn la hét, muốn nhổ lá cờ quán rượu để vẫy trong tay, ta muốn nhảy qua lan can để chạy đến trước mặt sư huynh.
Nhưng ta chỉ đứng yên lặng, lặng lẽ nhìn huynh ấy cưỡi ngựa đi qua trước mặt mình.
Trong đầu ta luôn nhớ lời Tần Diễm dặn dò.
"Nàng nhất định phải nhớ, hai người là người không quen biết."
Ta biết tầm quan trọng của tình huống này, việc nói dối một lần đòi hỏi phải dùng vô số lời nói dối khác để che đậy.
Ta là Kỷ Phù, cũng không còn là Kỷ Phù.
Còn sư huynh là Nhị Hoàng T.ử Tần Dục, không còn là Đàm Dự.
Khi chúng ta bị bắt cóc, chỉ biết đọc tên mình mà không biết viết, sư phụ đã tuỳ tiện đặt cho chúng ta một cái tên mới.
Bây giờ nghĩ lại, sư huynh khi đó đã tám tuổi, là hoàng t.ử từ nhỏ đã học văn, không thể nào không biết viết tên mình.
Có lẽ huynh ấy đã luôn biết về thân phận của mình, chỉ là vì một số lý do nên không nói ra.
