Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 100: Chuyện Tình Kỳ Quái
Cập nhật lúc: 24/12/2025 00:24
Nếu thật sự có thứ gì bẩn thỉu đến tiệm xăm của ta… thì phải làm sao bây giờ?
Ta nên mời người tới xử lý, hay tự mình xăm một hình xăm quỷ lên người để trấn áp?
Nhưng mà thầy t.h.u.ố.c khó tự chữa cho mình. Ta tự xăm thì kiểu gì? Nếu ông nội ta còn sống thì còn đỡ, tiếc là ông không còn, mà ngoài ta ra thì không ai biết làm hình xăm quỷ cả.
Nếu mời người tới thì… mất mặt quá đi mất! Ta đây còn đang giúp người ta đuổi tà trừ quỷ, giải hạn tránh nạn kia mà.
Thôi không bàn mấy chuyện đó trước, quan trọng là phải làm rõ chuyện này rốt cuộc là gì. Dù sao thằng nhóc mà Quách Nhất Đạt nói tới, thì ta cũng không nhìn thấy, chỉ có dưới cửa sổ là để lại một hàng dấu chân dính máu.
Mà lạ là, đừng nói xung quanh tiệm, ta đã đi cả con hẻm, thậm chí ra tận bên ngoài cũng chẳng hề thấy bóng dáng đứa trẻ nào cả.
Quá là tà môn, xem ra ở trong tiệm xăm cũng phải cẩn thận, nếu đứa nhỏ đó đúng là quỷ, thì nhất định nó sẽ quay lại.
Đúng lúc này, Tên A Tinh lùn quay về, phía sau hắn dẫn theo một người đàn ông, nói là dẫn khách đến cho ta. Người này tên là Tiêu Viễn, là do A Tinh lùn quảng cáo trên bạn bè, rồi liên hệ qua mạng mới gặp mặt làm quen, sau khi hiểu chuyện thì dẫn tới tiệm xăm.
Ta hỏi Tiêu Viễn vì sao muốn xăm hình xăm quỷ, bảo hắn kể rõ mọi chuyện, để ta còn biết mà xăm cho phù hợp với tình huống.
Ban đầu Tiêu Viễn còn ngại ngùng không muốn mở miệng, nhưng sau đó lắp bắp mãi rồi cũng nói ra, cuối cùng thì kể lại đầu đuôi rõ ràng.
Tiêu Viễn năm nay ba mươi tuổi, ngoại hình rất bình thường, đúng kiểu trai ế cổ điển, chẳng có nổi một mảnh tình vắt vai. Nhưng cách đây không lâu, hắn quen được một cô bạn gái qua mạng, tên là Lạc Lạc cũng chính là kiểu tình yêu online mà người ta hay nói đến.
Tiêu Viễn trước đó từng xem ảnh của đối phương rồi, trông rất dễ thương, đúng kiểu buộc tóc hai bên mà Tiêu Viễn mê mệt.
Nói đến đây, hắn còn lôi ảnh trong điện thoại ra cho bọn ta xem.
Ta và mọi người liếc mắt nhìn qua thì đúng là không khác hắn tả là mấy, quả thực là một bé đáng yêu, buộc tóc đuôi ngựa 2 bên khiến đàn ông dễ sinh tà niệm.
Nhưng Tiêu Viễn bảo rằng hắn bị lừa rồi, người thật hoàn toàn không giống như trong ảnh — khi gặp mặt thì đúng là một bản của “bà cô”, cao mét rưỡi, nặng những 80kg, suýt thì làm Tiêu Viễn sợ vãi linh hồn.
Không phải chỉnh sửa ảnh nhẹ nhàng đâu, mà chỉnh đến mức đổi luôn cả người rồi!
Quả thật là yêu qua mạng đúng là có rủi ro, ảnh quả nhiên không thể tin, Tiêu Viễn lần này đúng là trúng chiêu ngoạn mục.
Ta nói, bị lừa thì thôi, gặp rồi thấy không hợp thì rút lui sớm, coi như cắt lỗ đúng lúc.
Nhưng đến lúc này thì Tiêu Viễn bắt đầu ấp úng, mặt đỏ tới mang tai, như thể đang che giấu việc xấu nào đó. Ta ép mãi thì hắn mới thú nhận thì ra là quá cô đơn lâu ngày, cơ thể đã đến ngưỡng "khô hạn", mà lại còn là trai tân.
Đàn ông ba mươi mà còn là trai tân, nói có xấu hổ không cơ chứ? Lúc ấy Tiêu Viễn mới nghĩ: hay là thử dùng "Bà cô" để luyện tập cũng được, dù gì tắt đèn thì ai cũng như nhau, đã mất công hẹn ra rồi, chẳng lẽ lại để phí?
Nghe đến đó mà ta không nhịn được cười, tay này đúng là nhân tài, tới "món ăn tạm" mà cũng tiếc không dám bỏ.
Kết quả là, Tiêu Viễn thật sự ra tay thành công, đãi Lạc Lạc một bữa lẩu cay xong liền dắt đi mở phòng, mà con nhỏ đó cũng khát chẳng kém gì hắn, chắc do ngoại hình quá tệ chẳng ai thèm ngó, hai người hợp nhau cực nhanh, cả đêm đó quần nhau tới bảy lần.
Vì quá mệt, Tiêu Viễn ngủ thiếp đi. Đến khi tỉnh dậy thì Lạc Lạc đã đi mất, hắn nhắn tin hỏi sao không nói gì đã rời đi.
Nhưng chuyện kỳ lạ là Lạc Lạc lại nhắn lại một dấu hỏi (?), rồi xin lỗi Tiêu Viễn, nói rằng hôm qua vì có việc bận nên không tới được.
Tiêu Viễn bị choáng toàn tập rõ ràng tối qua vừa gặp, vừa ngủ cùng nhau, vậy mà lại bảo không đến?
Không thể là gặp nhầm người, vì hai người liên lạc qua chính tài khoản WeChat, hơn nữa lúc gặp còn nói những chuyện chỉ hai người họ biết.
Tiêu Viễn chụp màn hình tin nhắn cho Lạc Lạc xem, nhưng cô ta sống c.h.ế.t không thừa nhận, nói hôm đó không nhắn tin cho ai cả, còn bảo ảnh chụp của Tiêu Viễn là ghép.
Hai người cãi nhau một trận, kết thúc không vui vẻ, rồi Lạc Lạc xóa kết bạn.
Tiêu Viễn tức lắm, chửi: “Con mập c.h.ế.t tiệt, còn tưởng mình quý giá lắm, thôi thì cũng chỉ là bữa ăn vặt, sau này không liên lạc là xong.”
Chỉ là Tiêu Viễn vẫn không hiểu, tại sao Lạc Lạc lại như vậy? Hay cô ta cũng giống hắn, chỉ muốn ngủ một lần rồi đường ai nấy đi?
Nhưng mọi chuyện không đơn giản như Tiêu Viễn nghĩ, mà càng về sau càng quái lạ.
Khoảng ba ngày sau, Lạc Lạc lại quay về kết bạn với hắn, Tiêu Viễn cười khẩy, nghĩ rằng con mập đó vẫn không dứt nổi mình!
Tiêu Viễn đồng ý kết bạn rồi lập tức cà khịa tới bến, hỏi cô ta có biết lỗi chưa?
Lạc Lạc lại nhắn lại đầy oán trách, hỏi sao anh lại xóa em? Đừng nói là ăn xong chùi mép tính bơ luôn nhé?
Tiêu Viễn cười lớn: "Rõ ràng là cô xóa tôi cơ mà, còn đổ thừa hả?"
Lạc Lạc gửi hàng đống dấu hỏi về, nói cô chưa từng xóa, hôm đó vì mệt quá nên ngủ cả ngày, tới khi tỉnh lại thì phát hiện bị xóa kết bạn, cô còn buồn cả một lúc lâu, nghĩ mãi thấy không cam lòng nên kết bạn lại để hỏi rõ ràng.
Tiêu Viễn nói: Không đúng nha, hôm đó tôi còn trò chuyện với Lạc Lạc mấy câu rồi mới bị xoá, còn bảo là chưa từng hẹn gặp nhau?
Lạc Lạc lập tức hỏi lại, Tiêu Viễn bị mất trí nhớ à? Làm gì có chuyện không gặp, chỉ một bát lẩu cay mà đòi người ta tới bảy lần, tưởng ta không nhớ sao? Nếu nói cô không đến, thì Tiêu Viễn làm chuyện đó với ai? Với không khí chắc?
Tiêu Viễn đơ người luôn — con nhỏ này đang giỡn mặt mình à? Mỗi lần một kiểu, rốt cuộc là ta bị mất trí hay là ả ta quên?
Rối loạn thật rồi, hắn không sao phân biệt nổi, mỗi người nói một kiểu, dù ta có gửi ảnh chụp màn hình tin nhắn ra, Lạc Lạc vẫn nhất quyết không tin, còn bảo ta ghép ảnh. Vậy nên chuyện này ta chỉ còn cách bỏ qua.
Một thời gian sau, Lạc Lạc lại chủ động hẹn gặp Tiêu Viễn lần nữa. Có được lần đầu rồi, Tiêu Viễn cũng không còn chê cô ta nữa, bảo làm vợ thì hắn không chịu, nhưng để giải quyết nhu cầu thì vẫn ổn, dù sao hắn ta cũng chẳng có bạn gái.
Mập thì sao? Tắt đèn rồi, vạn vật bình đẳng thôi!
Nhưng lần này gặp lại, chuyện kỳ quái lại xảy ra người xuất hiện lại là cô gái trong ảnh, Lạc Lạc buộc tóc đuôi gà, gương mặt xinh xắn, thanh tú, thân hình thon gọn, cao tầm 1m55, hoàn toàn khác hẳn cái cô Lạc Lạc béo ú lần trước.
Tiêu Viễn há hốc mồm, không hiểu chuyện gì đang xảy ra? Cô nàng này đang chơi trò gì với hắn ta đây?
Nhưng Lạc Lạc lại nói chẳng có chuyện gì kỳ lạ cả, lần trước gặp nhau cũng là thế này mà, hai đứa ăn lẩu cay xong vào khách sạn, mọi chuyện cô đều nhớ rõ.
Tiêu Viễn hoa mắt chóng mặt, càng nghĩ càng thấy quái dị, nhưng lúc đó trong đầu hắn chỉ nghĩ một chuyện làm sao để lên được giường với cô nàng này.
Dù sự thật là gì, thì với hắn ta mà nói, đây chắc chắn là chuyện tốt bà cô béo ú biến thành cô gái xinh xắn, nếu đêm nay mà làm được việc thì đúng là phúc đức tổ tiên để lại rồi.
Vẫn là chiêu cũ mời ăn một bát lẩu cay, sau đó kéo đi mở phòng. Không phải hắn ta giỏi tán tỉnh gì, mà là Lạc Lạc cực kỳ phối hợp, giống như cô ta cũng chỉ tới vì mục đích đó.
Nhưng hắn ta đâu thể mỗi lần cũng hăng như lần đầu, hôm nay làm một lần là đuối rồi, dù vậy vẫn sướng rên người dẫu gì cũng là gái đẹp, khác xa với lần trước. Một cô gái xinh xắn và một bà cô xấu hoắc, ai mà chẳng biết chọn?
Nhưng đến nửa đêm, khi Lạc Lạc ngủ say, hắn ta lại bắt đầu thấy lấn cấn. Sao mà mọi chuyện ngày càng quái lạ thế này?
Tiêu Viễn ngẫm một lúc, rồi lén lút rời phòng, tìm đến quản lý khách sạn, yêu cầu xem video giám sát hôm hắn ta và Lạc Lạc tới lần đầu bây giờ khách sạn nào cũng có camera ở hành lang.
Ban đầu quản lý không chịu, nhưng Tiêu Viễn nhét vài trăm đồng thì ông ta miễn cưỡng đồng ý, bảo nói rõ ngày và phòng, rồi nhanh chóng tìm được đoạn video hôm đó, mở cho hắn ta xem.
Khi Tiêu Viễn nhìn thấy cảnh quay trong video, toàn thân hắn ta run lên bần bật, môi và sắc mặt bắt đầu tái nhợt, đến mức quản lý cũng giật mình, vội vàng hỏi: “Anh không sao chứ?”
Tiêu Viễn lắc đầu, sau đó không ngoái đầu lại mà chạy thẳng ra khỏi khách sạn. Căn phòng trước đó hắn ta không dám quay lại, cũng không dám đi tìm Lạc Lạc nữa.
Chạy ra khỏi khách sạn, tay chân Tiêu Viễn vẫn còn run rẩy, hắn ta không do dự xóa ngay WeChat của Lạc Lạc, rồi về nhà chui vào chăn trùm kín đầu, đến mặt cũng không dám ló ra.
