Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 1002: Cơ Thể Khiến Ta Khó Chịu

Cập nhật lúc: 25/12/2025 23:39

Sau khi Tô Tình được xe cứu thương đưa đi, Tô Vũ không đưa ta về khách sạn ngay. Ta cũng chẳng dám có ý gì vượt quá giới hạn, dù sao đây là thân thể của Tô Tình. Nếu ta dám làm gì không phải… con bé đó chắc chắn sẽ thiến ta.

Nhưng không về khách sạn thì Tô Vũ muốn làm gì? Giờ đã khuya, cô ấy cũng phải nghỉ ngơi chứ?

Lúc này Tô Vũ quay sang hỏi ta:

“Hôm đó ở núi Côn Lôn, vị quỷ y mà ngươi dẫn tới đâu? Không về khách sạn nữa, ta nghĩ chúng ta đến thẳng tìm hắn luôn. Dù ta với em gái giống nhau, nhưng cơ thể thì không giống. Dùng thân thể người khác, ta thấy khó chịu lắm.”

Nói rồi, Tô Vũ hơi ưỡn ngực, như đang mệt mỏi. Quả thật với dáng vóc của Tô Tình, ai không quen thì dễ mệt thật.

Ta nhìn một lúc, Tô Vũ lập tức thấy không ổn, vội đưa tay che trước ngực.

“Không được nhìn!” cô ấy quát lớn.

“Ta đâu có nhìn.” Ta vội liếc qua chỗ khác, nhìn lung tung lên trời xuống đất.

“Ôi trời, con bé này… ngủ mà bên trong chẳng mặc cái gì.” Tô Vũ nghiến răng lầm bầm. Lời này khiến tai ta như muốn nổ tung. Ta suýt nghển cổ nhìn thêm vài cái, nhưng vừa quay lại thì Tô Vũ đã biến mất — cô ấy nói đi thay đồ, vì trên người vẫn là đồ ngủ của Tô Tình.

Đêm hôm thế này… ai mà chịu nổi cái thân hình đó? Nhưng khi Tô Tình đổi thành Tô Vũ, cảm giác lại khác hẳn. Con cọp cái kia (Tô Tình) chỉ cần mở miệng là ta mất hứng ngay; còn Tô Vũ… khiến ta khô cả cổ họng.

Cũng may Tô Vũ rất nhanh. Khoảng mười phút sau cô ấy đi xuống, mặc đồ của chính mình — kín đáo hơn nhiều.

“Được rồi, quỷ y đâu?” Tô Vũ hỏi.

Ta vì còn đang… lỡ nhìn lén đâu đó nên não hơi chậm nhịp, chưa trả lời ngay. Quỷ y Trần Hán đúng là đã cứu rất nhiều người ở Côn Lôn. Nhưng ta về trước, sau đó cũng không gặp lại hắn, chẳng biết giờ đang ở đâu.

“Không biết. Có lẽ… hắn về nhà rồi?” Ta xua tay nói. Dù cùng xuống núi với ta, nhưng khi tách ra, ta chẳng có cách liên lạc. Hắn có thể về quê, cũng có thể lên núi lại, sống như đám linh cương kia.

“Vậy phải làm sao? Chuyện giữa ta với em gái, tốt nhất phải nhờ quỷ y xem thử. Không thì ta cũng chẳng còn cách nào.” Tô Vũ thở dài. Rốt cuộc đắc tội ai? Trương Thanh đã c.h.ế.t rồi, họ đâu còn kẻ thù?

Một trận đổi thân quy mô thế này… đối phương là ai? Muốn gì?

“Đúng rồi, chú của A Tinh Lùn cũng là quỷ y. Ta từng nghe hắn nói rồi. Quỷ y không nhiều, hỏi xem có tin tức Trần Hán không. Không được thì bảo A Tinh Lùn đưa chú hắn tới.” Ta nói.

Thông tin về Trần Hán ta biết rất ít, trước kia cũng không hỏi. Nếu hắn quay về núi thì gần như không thể tìm được. Nhưng biết đâu chú của A Tinh Lùn cũng đủ giỏi. Dù khó bằng Trần Hán — người có cả ấn văn Hoa Đà âm — nhưng thử vẫn hơn không.

“Được. Chuyện không để chậm. Đi ngay thôi!” Tô Vũ sốt ruột. cô ấy chịu không nổi cảm giác dùng thân thể người khác — khó chịu, không quen, thậm chí ghê người. Dù thân thể cô ấy thương tích đầy mình, cô ấy vẫn thích cơ thể của chính mình hơn.

“Đi, đi, về lật A Tinh Lùn dậy cái đã.” Ta nói rồi dẫn theo Tô Vũ quay lại tiệm xăm.

A Tinh Lùn ngơ ngác hết cỡ. Giữa đêm thế này, ta không ngủ còn dắt theo một cô gái đến đập cửa gọi hắn dậy — hắn hoàn toàn không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

Hắn dụi dụi đôi mắt đầy ghèn, ngước lên nhìn ta, mơ mơ màng màng hỏi:

“Ông chủ nhỏ, cậu dẫn phụ nữ đến phòng ta… có phải nhầm chỗ rồi không? Mà còn là cô em vợ nữa… cậu đúng là… hê hê hê…”

Không biết trong đầu hắn lại tưởng tượng ra cái gì, cười dâm dê một cách khó hiểu.

“Đây là Tô Vũ, tỉnh táo lại cho ta.” Ta cho hắn một cú cốc đầu.

“Hả? Đừng đùa chớ?”

A Tinh Lùn lập tức dụi mắt lia lịa, rồi nhìn chằm chằm Tô Vũ.

“Ôi mẹ ơi… mới mấy hôm không gặp mà Tô Vũ phát triển đến mức này rồi hả? Ngày ba bữa ăn đu đủ cũng không ra cái hiệu quả này đâu nha!”

Tô Vũ nghe xong lập tức đỏ mặt, xấu hổ muốn chôn luôn xuống đất.

“Thôi đi, đừng tào lao. Suốt ngày gõ bông. Tô Vũ và Tô Tình không biết trúng cái tà gì mà hai người họ hoán đổi thân xác rồi.” Ta lườm hắn một cái, chẳng biết nên nói hắn thế nào nữa.

Đúng lúc đó, ánh mắt hắn lại trở nên đầy ẩn ý:

“Hê hê… Ông chủ nhỏ, chơi dữ hen. Vậy thì Tô Tình chắc chắn phải—”

BỐP!

Đầu A Tinh Lùn lại ăn một cú nện trời giáng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 1004: Chương 1002: Cơ Thể Khiến Ta Khó Chịu | MonkeyD