Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 102: Đồng Thể

Cập nhật lúc: 24/12/2025 00:24

Béo thế kia? Vậy chắc chắn là Lạc Lạc tới rồi, chính là con béo đó, đúng giờ thật đấy.

“Tiêu Viễn, là em đây, mở cửa đi.”

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng nói.

Lúc này Tiêu Viễn gật đầu lia lịa, bảo đúng là Lạc Lạc béo, tuy không nhìn thấy nhưng chỉ nghe giọng là biết.

“Mở cửa mau, không mở là em lại mạnh tay đấy.”

Lạc Lạc hét từ bên ngoài.

“A Tinh lùn, Quách Nhất Đạt, mau trốn đi!”

Chờ tụi ta ẩn nấp xong, Tiêu Viễn run rẩy đứng dậy nhưng vẫn lắp bắp bảo không dám mở. Mà tiếng gõ cửa bên ngoài càng lúc càng như sấm, rung cả tưởng căn nhà.

Ta quát:

“Cậu muốn c.h.ế.t à? Chọc giận con Lạc Lạc ngoài đó, dù là quỷ hay yêu, cậu cũng chẳng gánh nổi hậu quả đâu!”

Hết cách rồi, tên này nhát cáy quá mức, ta buộc phải đe dọa và dụ dỗ chút.

Bị ta hù cho một trận, cuối cùng Tiêu Viễn c.ắ.n răng mở cửa. Cửa vừa hé, một con béo ục ịch đi vào — kích cỡ phải gấp đôi Tiêu Viễn. Ta đang trốn trong tủ mà suýt cười ngất.

Với cái này mà cậu dám bảy lần trong một đêm á? Ai cho cậu can đảm vậy? Đè cũng đè c.h.ế.t rồi!

Lạc Lạc vừa vào nhà đã phịch một phát ngồi hẳn lên đùi Tiêu Viễn, khiến cậu ta rên lên đau đớn, nhưng Lạc Lạc chẳng quan tâm, vừa cười vừa nói:

“Gần đây anh tránh mặt em, còn xóa cả WeChat của em? Có phải phát hiện ra chuyện gì rồi không?”

“A... chị ơi, em đâu biết gì đâu, tha cho em đi mà!” — Tiêu Viễn vừa cầu xin vừa sợ muốn xỉu.

Lạc Lạc giơ nắm đ.ấ.m nện một phát lên n.g.ự.c Tiêu Viễn, lần này cậu ta thật sự ọe ra gì đó, không biết là nước bọt hay máu, chỉ thấy gương mặt méo xệch vì đau đớn.

“Tha cái gì mà tha? Làm như em không muốn ấy. Em chỉ cần anh ở bên em thôi…”

Nói rồi, Lạc Lạc vỗ tay “bốp bốp”, âm thanh vang vọng quái dị.

“Cô đã vắt cạn sức của tôi rồi, mà cô còn tới nữa. Cô... cô không phải là người!” Tiêu Viễn không chịu nổi nữa, bật dậy đẩy phăng Lạc Lạc ra, sự sợ hãi và ức chế đã lên tới cực điểm.

“Sao anh biết? Hóa ra thật sự là vậy…”

Lạc Lạc nhếch môi, gương mặt vừa béo vừa nhão nhọet co rúm lại, giống như là một cái mặt nạ thịt giả, có thể thay hình đổi dạng bất cứ lúc nào.

“Dù sao thì, anh cũng chẳng chạy thoát khỏi tay em đâu! Anh là của em rồi. Nếu cần, em lại làm như lần trước, đ.á.n.h anh ngất rồi xử thôi. Đàn ông ngất cũng không ảnh hưởng gì mà, đúng không?” Lạc Lạc nói như không có gì nghiêm trọng.

“Mày… mày là ác quỷ! Mày là cái thứ gì vậy? Sao mày cứ bám lấy tao hoài thế hả?!” Tiêu Viễn gào lên trong tuyệt vọng.

Lạc Lạc bất ngờ cười khúc khích, nụ cười khiến người nghe lạnh sống lưng, rồi gương mặt cô ta bắt đầu biến dạng, lớp thịt trên mặt từ từ thay đổi, xoắn lại như lớp bột đang nhào nặn.

Cuối cùng… nguyên cả khuôn mặt và đầu của cô ta, biến thành một cái đầu heo!

Lạc Lạc biến thành một con quái vật đầu heo thân người! Nó gầm lên một tiếng với Tiêu Viễn, cái miệng to như chậu m.á.u há ra còn to hơn cả đầu Tiêu Viễn. Một luồng yêu phong khủng khiếp từ miệng nó phả ra khiến Tiêu Viễn choáng váng ngã lăn ra đất, run rẩy như cầy sấy.

Đừng nói là Tiêu Viễn, ngay cả ta khi thấy cảnh đó cũng thấy tóc gáy dựng đứng. Lần đầu tiên ta thấy một sinh vật đáng sợ như thế này… Chẳng lẽ đây chính là con heo tinh mà A Tinh lùn nói đến?

“Ra đi, trong phòng có thêm ba luồng nhân khí, ta đã ngửi thấy từ lâu rồi.” Lạc Lạc nói.

Toang rồi, thì ra nó đã phát hiện ra tụi ta từ trước rồi, giờ cũng chẳng cần giấu nữa, ta, A Tinh lùn và Quách Nhất Đạt vội chui từ trong tủ ra.

“Hừ! Dám gọi người đến đối phó ta à?” Lạc Lạc hừ lạnh một tiếng, từ cái mõm heo đáng sợ.

Lúc này Tiêu Viễn bất ngờ đứng bật dậy, mở cửa cái rầm rồi lao ra ngoài, tốc độ thậm chí còn nhanh hơn cả A Tinh lùn thường ngày. Ngay cả Lạc Lạc cũng không phản ứng kịp vì cậu ta chạy quá đột ngột.

“Muốn chạy à? Đừng hòng!”

Lạc Lạc gào lên giận dữ, định đuổi theo.

“Quách Nhất Đạt, chặn nó lại!” Ta hét lên rồi tiện tay vớ một cái ghế nện thẳng vào đầu heo của Lạc Lạc, trong khi Quách Nhất Đạt thì chạy vào bếp lấy dao.

Bốp! — ghế vỡ vụn thành từng mảnh, mà đầu heo thì không hề hấn gì, thậm chí chẳng xước xát chút nào.

“Khụ khụ… ngại quá, ta chỉ muốn thử xem ghế này có chắc không. Mẹ kiếp, cái tên bán đồ này đúng là đồ đểu, mai ta tới phá cửa tiệm hắn.” ta cười gượng, giả vờ vô tội.

“Muốn c.h.ế.t à!”

Lạc Lạc há cái miệng to ngoác, lao tới định c.ắ.n vào cổ ta, nếu thật sự trúng, cổ ta chắc chắn sẽ bị c.ắ.n đứt, kêu “rắc” một tiếng là xong đời.

May mà ta rụt cổ lại kịp, răng của nó chỉ sượt qua, khiến da cổ rách nhẹ một đường.

Ta vỗ n.g.ự.c thở phào, quả thật là thoát c.h.ế.t trong gang tấc, rõ ràng Lạc Lạc chỉ đe dọa Tiêu Viễn, nhưng với ta thì lại thật sự ra tay g.i.ế.c người.

Ngay lúc ấy, Quách Nhất Đạt từ bếp quay lại, trên tay cầm con d.a.o phay sắc lẻm, ánh thép lạnh lẽo rợn người. Vừa nhìn thấy dao, Lạc Lạc lập tức hoảng sợ, đẩy tụi ta ra rồi lao tới cửa muốn bỏ chạy, sát khí ban nãy đã biến mất hoàn toàn.

“Cây d.a.o này nặng sát khí như thế… chẳng lẽ là d.a.o mổ heo?” A Tinh lùn reo lên mừng rỡ.

Dao mổ heo, còn gọi là sát sinh nhận, dùng để g.i.ế.c nhiều sinh vật sống, nên sát khí tích tụ cực nặng, có khả năng trừ tà cực mạnh.

Đối với loại heo tinh như Lạc Lạc, đây chính là khắc tinh! Vũ khí tốt không tưởng. Nhưng ta thắc mắc sao nhà Tiêu Viễn lại có con d.a.o như thế?

Lạc Lạc hoảng sợ bỏ chạy, nhưng Quách Nhất Đạt nhanh như chớp, ném con d.a.o thẳng vào lưng Lạc Lạc.

Phập! một tiếng rên rỉ vang lên, Lạc Lạc quỳ gối xuống sàn, d.a.o mổ cắm chặt vào lưng phải, m.á.u tuôn xối xả.

Cô ta co giật từng cơn, tứ chi giãy đạp như điên, gương mặt đầu heo vặn vẹo đầy đau đớn, m.á.u từ vết thương vẫn không ngừng chảy ra.

Ta tưởng lúc này cô ta sẽ hiện nguyên hình thành một con heo to béo, nhưng không!

Cô ta từ từ co lại, thân hình thon gọn dần, chiều cao tăng thêm vài phân, tóc tự động buộc thành hai búi, biến thành hai cái đuôi ngựa đáng yêu.

“Cái gì vậy trời…” ta trố mắt kinh ngạc, Lạc Lạc béo biến thành Lạc Lạc xinh đẹp — cái mặt heo đáng sợ hóa thành khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, như búp bê vậy.

Nhưng khuôn mặt ấy nhanh chóng trở nên vặn vẹo đáng sợ, vết thương trên lưng tuôn ra từng làn khói đen.

“Aaaaa——!!”

Lạc Lạc gầm lên, một luồng gió âm độc ác bùng phát từ người cô ta, d.a.o mổ bị thổi văng, cắm ngược vào tường.

“Tao sẽ quay lại!!!” Lạc Lạc gào lên với vẻ mặt u ám, sát khí tràn ngập trên môi và giữa hai hàng lông mày, oán khí cực kỳ nặng.

Cô ta là quỷ!

Quỷ và yêu cùng tồn tại trong một thân thể, thứ này là cái gì vậy? Quá kỳ quái rồi! Thật sự là chuyện gì đang xảy ra vậy?

A Tinh lùn cũng không hiểu nổi, ông lắc đầu:

“Ta sống đến giờ chưa bao giờ gặp chuyện như vậy. Quỷ là quỷ, yêu là yêu, sao lại đồng thể được chứ?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 102: Chương 102: Đồng Thể | MonkeyD