Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 1084: Truyền Ngôn
Cập nhật lúc: 25/12/2025 23:51
Vốn dĩ ta và Bạch Yên đã bàn nhau xong, chuẩn bị trở về Tương Tây cứu Quỷ Vương, nhưng cô ta lại bỏ đi không một lời từ biệt. cô ta đi đâu, ta cũng không biết, chẳng nói năng gì mà biến mất luôn.
Khoảng hai ngày sau, A Tinh Lùn nhận được tin: toàn bộ âm dương giang hồ đều đang truyền nhau rằng Thái Sơ Chi Tỉnh sắp xuất thế, nằm ngay tại Quỷ Thành Tương Tây.
Càng hoang đường hơn là, truyền ngôn bảo Thái Sơ Chi Tỉnh có thể khiến linh hồn tái sinh, thậm chí khiến người hồi sinh.
Tin này vang lên như sét đánh, âm dương giới hoàn toàn chấn động. Thời buổi này, ai mà chẳng có người muốn hồi sinh? Dù là thân nhân, bằng hữu, người yêu hay thầy trò… trong lòng luôn có một người đã mất khiến ta mong họ quay về.
Thái Sơ Chi Tỉnh chính là hy vọng ấy.
Ngoài ra, nó còn có công dụng đặc biệt với “hồn”, có thể tăng cường lực hồn, điều này càng khiến vô số người nổi lòng tham.
Truyền ngôn càng lan càng phóng đại, số người kéo tới Tương Tây tìm kiếm cái giếng ấy ngày một nhiều.
Không cần nói, chắc chắn là Bạch Yên tung tin. Xem ra “Thái Sơ Chi Tỉnh” cho cô ta một linh cảm mới, Quỷ Vương tạo nghiệt không ít, tùy tiện hạ sát lệnh, Bạch Yên không tìm được ai giúp nên chỉ có thể dùng cách này, kéo thật nhiều người đến gây loạn Quỷ Thành, cô ta mới có cơ hội cứu Quỷ Vương… trước hết là phải hy vọng Quỷ Vương còn sống.
Mấy ngày nay, người đến Tương Tây càng lúc càng đông. Dân bản địa còn “nước gần vin trăng”, đám người ùn ùn kéo đến, Thái Sơ Chi Tỉnh đồn thổi rầm rộ như vậy, ai mà không muốn tận mắt xem thử?
Lúc này Tô Tình ngồi không yên nữa. Lỡ thật sự có thể giải lời nguyền trên người cô ấy và Tô Vũ, để người khác đoạt mất thì toi! Vừa nói vài câu đã đòi lao đi Tương Tây. Nhưng ta cảm thấy chuyện không đơn giản như vậy, muốn tính toán kỹ hơn, quan trọng nhất vẫn là tìm được Bạch Yên trước.
Nhưng tính Tô Tình nóng như lửa, ngày hôm sau cô ta cũng biến mất như Bạch Yên luôn. Tai hại hơn, cô ta còn dắt Tiểu Hồ Ly đi theo, gọi điện không nghe, không biết cô ta muốn làm gì.
Tô Vũ lo cho Tô Tình, cũng chẳng ngồi yên, nói muốn đi tìm. Sợ cô ấy gây họa.
Cuối cùng ta đành phải đi Tương Tây cùng Tô Vũ, để Quách Nhất Đạt trông coi tiệm. A Tinh Lùn thì để lại khỏi đi, đi chỉ vướng chân, mà lại cực kỳ nguy hiểm. Thập Điện Ác Quỷ Tu La đâu phải thứ dễ chọc, thêm bây giờ người đông hỗn tạp, chẳng biết Tương Tây đã thành dạng gì.
Ta và Tô Vũ lên xe, chạy thẳng đến Tương Tây. Bạch Yên thì kệ cô ta, cô ta là quỷ , ai biết trôi đi đâu, tìm kiểu gì?
Tương Tây là nơi có bề dày âm dương, lại có truyền thuyết về Quỷ Vương. Nhưng sau khi ta tận mắt thấy Quỷ Vương, mọi tưởng tượng vỡ nát: trông chẳng khác A Tinh Lùn là bao, thậm chí A Tinh Lùn còn bình thường hơn hắn. Quỷ Vương mặt mũi dữ tợn, chẳng khác gì ác quỷ, nhìn một cái là thấy hung tàn. Ta thật không hiểu sao hắn lại sinh ra được cô con gái như Sơ Tuyết.
Đến Tương Tây, ta và Tô Vũ thuê khách sạn nghỉ một chút. Muốn đến Quỷ Thành đâu đơn giản, mà nơi đó có ai dám lái xe chở người sống đi tới? Cuối cùng chắc vẫn phải dựa vào đôi chân mình.
Ta và Tô Vũ nghiên cứu bản đồ hồi lâu mới xác định được vị trí Quỷ Thành. Nếu Bạch Yên còn, đã chẳng phải khổ vậy rồi. Sớm biết thế ta mang theo Kính Yểm, nhưng Tô Vũ là người của Thiên Sư Môn, không biết cô ấy có chịu nổi việc ở cùng với quỷ không. Không phải quỷ nào cũng dễ thương như con yêu Tiểu Hồ Ly.
Vị trí Quỷ Thành quả nhiên nằm nơi hoang vu vắng vẻ, phía trước còn có Rừng Quỷ, một khu rừng rậm rạp, xưa là bãi tha ma, người xưa hay vào đó tự sát, âm khí cực nặng, chẳng ai dám bén mảng.
Nghe nói Tứ Quỷ Tương Tây trú trong rừng, ai vào cũng không sống được. Có nhà đầu tư từng dám làm khu du lịch ở đó, kết quả c.h.ế.t sạch, người thì bị xe tông, kẻ thì nhảy lầu, thế là chẳng ai dám rớ đến nữa.
Qua Rừng Quỷ còn phải vượt một ngọn núi nhỏ, sau đó mới đến Quỷ Thành, nơi ở của Quỷ Vương.
Quỷ Vương và Tứ Quỷ Tương Tây vốn là t.ử địch, lấy dãy núi làm ranh giới, ai nấy nước sông không phạm nước giếng. Nhưng lần này Tu La chen chân, phá tan cân bằng, Quỷ Vương đã thua trận, Quỷ Thành thất thủ.
Xác định xong đường đi, hôm sau ta với Tô Vũ lập tức lên đường. Trên đường cũng tìm Tô Tình nhưng chẳng ai thấy cô ta. Chỉ có thể đến Quỷ Thành rồi tìm tiếp. Cái con nhóc ấy bướng bỉnh, từ khi Lão Thiên Sư qua đời, chẳng ai quản nổi. Tô Vũ nói cô ta còn nghe nửa không nửa. May mà Tiểu Hồ Ly lớn rồi, chứ không ta phát điên, nếu có chuyện gì thì làm sao bây giờ?
Mà kỳ lạ thật, Tiểu Hồ Ly sao lại chịu theo Tô Tình chứ? Con bé này rốt cuộc dùng cách gì dụ nó đi?
