Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 1585: Ngốc Rồi

Cập nhật lúc: 25/01/2026 12:06

Sự thay đổi của A Tinh Lùn khiến ta có chút buồn bã, nhưng may mà hắn chưa c.h.ế.t đã là tốt lắm rồi. Hắn chỉ là một người bình thường, có thể sống sót dưới tay Minh Uyên, đúng là một kỳ tích.

“Hồng Ngũ gia, chuyện tiền bạc để sau hãy nói. Hưng thúc sao lại biến thành thế này?” Ta vội hỏi, bởi hắn xuất hiện ở đây, rất có thể là Hồng Ngũ đã cứu hắn, mà Hồng Ngũ hẳn biết đầu đuôi câu chuyện.

“Ta làm sao biết được. Ta tới tiệm xăm tìm ngươi thì hắn đã như vậy rồi.”

Hồng Ngũ nói xong, liếc A Tinh Lùn một cái — giờ thì đúng là một kẻ ngốc.

“Xem ra, Hưng thúc đúng là đã gặp phải tai họa lớn rồi.” Ta thở dài, nhưng chỉ cần còn sống, vẫn còn cơ hội chữa khỏi.

Đêm đó quá t.h.ả.m khốc. Giờ mới chỉ tìm lại được Tô Vũ, lại gặp A Tinh Lùn ở lò hỏa táng, những người khác tạm thời không rõ tung tích.

Lúc này, Mèo Yêu trợn to hai mắt, nhìn A Tinh Lùn rồi kêu lên:

“Lão… cái này… A Tinh Lùn sao lại ngốc rồi?”

cô ấy không nhìn Hồng Ngũ hỏi, cũng không nhìn ta, mà lại nhìn Đạo sĩ bộ xương. Bọn họ dường như là cùng một phe, đều thuộc tổ chức Hắc Kính.

Chỉ là ta rất kỳ quái — bọn họ quen A Tinh Lùn sao?

Đạo sĩ bộ xương chỉ vào n.g.ự.c mình:

“Chỗ này… hỏng rồi.”

Hắn không chỉ vào đầu, mà lại chỉ vào tim. Nhưng người ngốc thì chẳng phải là não có vấn đề sao?

“Không thể nào… lại thành ra thế này sao… hắn thua t.h.ả.m đến vậy ư!”

Mèo Yêu siết c.h.ặ.t nắm tay, phát ra tiếng răng rắc, rõ ràng là tâm trạng có d.a.o động.

“Ngươi… quen hắn à?” Ta nheo mắt nhìn Mèo Yêu. Với cái tính của A Tinh Lùn, làm sao có thể dính dáng tới tổ chức Hắc Kính? Nói khó nghe thì hắn còn chẳng với tới người ta, gan lại nhỏ, bản lĩnh cũng chẳng có bao nhiêu.

“Hả? À… cái này… quen, vừa mới quen thôi mà. Hắn đại tiểu tiện bừa bãi thế kia, sao không quen cho được? Buồn cười c.h.ế.t đi được.” Mèo Yêu đột nhiên cười ha hả.

Hồng Ngũ nhíu mày, kéo ta sang một bên:

“Này tiểu t.ử, ngươi rốt cuộc làm sao vậy? Sao lại dẫn cả quỷ lẫn yêu tới chỗ ta? Không phải lại coi chỗ ta là khách sạn đấy chứ?”

Ta lập tức giơ tay thề thốt:

“Ta đảm bảo, tuyệt đối không có chuyện đó! Nếu có, để Hưng thúc vừa ra khỏi cửa là bị xe đụng c.h.ế.t! Ta và Hưng thúc tình như huynh đệ, không thể nào hại hắn được. Ngươi cứ yên tâm, ta tới đây chỉ là có việc tìm ngươi, không cần quan tâm yêu với quỷ kia, họ chỉ tiện đường đi cùng thôi.”

“Tiện đường? Ngươi tiện đường mà quẹo được cả một con yêu lẫn một con quỷ à?” Hồng Ngũ nhìn ta, mày nhíu càng sâu.

“Cái đó không quan trọng. Ta tới là để nhờ ngươi xem giúp vợ ta, cô ấy mang t.h.a.i rồi.” Ta vội lái sang chuyện khác, vì ta biết nói kiểu gì thì cuối cùng Hồng Ngũ cũng sẽ mở miệng đòi tiền.

“Vợ ngươi m.a.n.g t.h.a.i thì đi bệnh viện đi, tới chỗ ta làm gì? Ngươi bị điên à?” Hồng Ngũ nhìn ta, rồi lại liếc A Tinh Lùn.

Một vẻ mặt toang thật rồi — một tiệm xăm mà có tới hai kẻ ngốc.

“Không phải, chuyện này có tà! Có kẻ đoạt xá!” Ta vội nói ra mấu chốt. Chưởng môn phái Tinh Tú đ.á.n.h hồn của một chưởng môn khác nhập vào t.h.a.i nhi — đó rõ ràng là đoạt xá, muốn cướp thân thể đứa con của ta. Thứ này bệnh viện hiện đại không thể khám, ta cũng không xem được; học nhiều thuật pháp như vậy, duy chỉ có môn này là ta chưa từng học.

“Đoạt xá? Nghiêm trọng tới vậy sao? Ai dám động vào con của nhà họ Đường ngươi? Quan tài của Đường Vân e là cũng không đè nổi.” Hồng Ngũ vội hỏi.

“Hai mươi tám tinh tú, ngươi từng nghe chưa?” Ta lại hỏi.

Hồng Ngũ gật đầu:

“Có nghe qua chút ít, nhưng không rõ lắm. Môn phái kiểu này hình như không xuống núi, sao lại dính dáng tới ngươi, còn muốn hại con ngươi?”

Ta thở dài:

“Haiz, nói ra thì dài. Trước đó hắn tới tìm ta xăm mình, sau này xảy ra chuyện gì ta cũng không rõ. Giờ quan trọng nhất là đuổi hồn đó đi, để t.h.a.i nhi của Tô Vũ trở lại bình thường.”

Hồng Ngũ không hỏi thêm nữa, vội bảo Tô Vũ ngồi xuống rồi bắt mạch cho cô ấy.

Khoảng hơn mười phút sau, Hồng Ngũ nhíu mày cực sâu, sắc mặt vừa nghiêm trọng vừa tái nhợt:

“Không ổn rồi. Hồn đã nhập thể, muốn tách ra rất khó. Ít nhất là ta không có cách. Thai nhi hiện tại quá yếu, bị đoạt xá dễ như trở bàn tay. Chuyện kiểu này thật ra cũng không hiếm. Trừ phi đứa trẻ của ngươi là thiên thần giáng thế, hay thiên thai, từ nhỏ đã có hộ thể, tà ma không xâm phạm được.”

Đó chính là chưởng môn của phái Tinh Tú, đã sống không biết bao nhiêu năm, ký ức vẫn chưa từng tiêu tán. Hắn đoạt xá một đứa trẻ còn chưa chào đời, chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?

“Thật sự không còn cách nào nữa à? Nghĩ cách đi, ta không muốn con mình trở thành công cụ của kẻ khác.” Ta vội vàng cầu khẩn.

Hồng Ngũ trầm ngâm suy nghĩ:

“Cách thì có, nhưng ta không có. Phải tìm người khác. Thuật nghiệp có chuyên môn, phương diện này ta không bằng người ta.”

“Ai? Nói tên ra đi.” Ta vội hỏi, chỉ cần còn một tia hy vọng, ta tuyệt đối không bỏ cuộc.

“Quỷ y. Trường hợp này chỉ có quỷ y mới cứu được. Nếu ngay cả hắn cũng không có cách, vậy thì thật sự hết đường, trừ phi ngươi g.i.ế.c luôn t.h.a.i nhi, để linh hồn kia cũng c.h.ế.t theo bên trong.” Hồng Ngũ nói.

Quỷ y? Ta vừa hay quen một người — chẳng phải chính là Trần Hán sao? Châu Nguyệt Đình đi theo dõi hắn, đến nay vẫn chưa quay về.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 1586: Chương 1585: Ngốc Rồi | MonkeyD