Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 1747: Thai Nhi Mạnh Nhất

Cập nhật lúc: 26/02/2026 07:37

Hai mươi bảy người bao vây lấy Tô Vũ, dùng pháp lực bày trận, bùa vàng dán kín khắp tường. Đây không phải là đỡ đẻ, mà là ép buộc một sinh mệnh mới phải ra đời. Tỷ lệ sống sót chỉ có năm phần, cơ thể người mẹ gần như không còn khả năng sống sót. Nhưng nếu dưới sự tiếp sức sinh mệnh chung của cả hai mươi bảy người, đứa bé có lẽ vẫn có thể kéo dài sự sống.

Trong hai mươi bảy người, có già có trẻ, có nam có nữ, nhưng thần sắc ai nấy đều giống nhau, sắc mặt đều rất khó coi. Việc làm này cực kỳ vô nhân đạo, thế nhưng họ không còn lựa chọn nào khác. Ông lão kia vừa xuất hiện, tất cả bọn họ đều sẽ bị bắt đi.

Họ đã “lách bug luân hồi” suốt bao nhiêu năm, giờ Thiên Đạo cuối cùng cũng tới thanh toán họ.

Muốn tiếp tục sống, nhất định phải tập hợp đủ sức mạnh của hai mươi tám người, như vậy mới có hy vọng sống sót.

Chuẩn bị khoảng một tiếng đồng hồ, mọi người bắt đầu ngồi xếp bằng, kết ấn niệm chú, nhưng vẫn chưa thể lập tức tiến hành. Để đề phòng bất trắc, nhất định phải có một người đi đầu, dò xét tình trạng thật giả của đứa trẻ trong bụng, giống như khám t.h.a.i trong bệnh viện. Nếu đứa bé không khỏe mạnh, hoặc xuất hiện biến cố gì khác, thì buộc phải dừng lại.

Dù không còn cách nào khác, nhưng vẫn phải hết sức cẩn thận. Tô Vũ có thể c.h.ế.t, nhưng đứa trẻ tuyệt đối không được xảy ra chuyện! Đây không phải là mạng của một đứa bé, mà là mạng của hai mươi bảy người!

“Để ta!”

Lúc này, một vị trưởng giả không nói thêm lời nào, trực tiếp vẽ một đạo phù chú lên bụng Tô Vũ, giống như mở ra một cánh cửa trên cơ thể con người.

Vẽ xong, trưởng giả nhắm mắt lại, hai ngón tay phất lên, chỉ vào rốn Tô Vũ, pháp lực tràn vào, bắt đầu dò xét mọi thứ bên trong bụng. Miệng ông lẩm nhẩm không ngừng, liên tục tụng chú. Hai mươi sáu người còn lại đứng bên quan sát. Một khi xác nhận bình thường, họ sẽ hi sinh Tô Vũ, cưỡng ép đưa đứa trẻ ra ngoài.

Linh hồn của trưởng giả như nhập vào trong, thần thức dường như nhìn thấy tất cả. Nhưng điều quỷ dị là, ông ta nhìn thấy không phải là t.h.a.i nhi, mà là… một ông lão.

Trưởng giả kinh hãi, trong lòng thầm nghĩ: chẳng phải đó là Lão T.ử sao? Sao… sao lại ở trong bụng Tô Vũ? Trong bụng đáng lẽ phải là một đứa trẻ chứ!

Đúng lúc này, “Lão Tử” kia nở nụ cười tà dị, giật đứt dây rốn, rồi chậm rãi bò về phía trưởng giả, trông như muốn nuốt chửng ông ta.

Trưởng giả hoảng loạn, lập tức phản kích!

Cùng lúc đó, thân thể trưởng giả đột nhiên bật dậy, rồi như phát điên, bắt đầu tấn cô tang những người xung quanh.

Quá bất ngờ, những người khác căn bản không kịp phản ứng. Hai người ở gần bị đ.á.n.h bay ra ngoài, miệng phun m.á.u, lăn trên đất mấy vòng, đập thủng cả cửa lẫn tường.

“Chuyện gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”

“Mau lên, khống chế ông ta trước, có thể đã xảy ra biến cố!”

“Một người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i thì có thể xảy ra biến cố gì? Ngươi đùa ta à?”

“Đừng lải nhải nữa, giữ c.h.ặ.t ông ta lại!”

Những người còn lại lập tức xông lên, cùng nhau đè trưởng giả xuống, mỗi người đ.á.n.h một chưởng vào thiên linh cái và ấn đường của ông ta. Lúc này, trưởng giả đột nhiên bình tĩnh trở lại, cả người khôi phục vẻ điềm nhiên, không còn hoảng loạn nữa.

Dường như… đã bình thường rồi!

“Thả ta ra, ta không sao.” Trưởng giả nói, giãy giụa vài cái, nhưng không thoát ra được.

“Ông chắc chứ?” Những người khác nhìn ông ta đầy nghi hoặc, đồng loạt hỏi.

“Ta chắc chắn trăm phần trăm!” Trưởng giả đáp, nhưng khi nhìn những người vừa bị mình làm bị thương, trên mặt cũng đầy vẻ áy náy.

Thấy ông ta thật sự không sao, mọi người mới buông tay, rồi hỏi: “Vừa rồi rốt cuộc là sao? Tại sao ông đột nhiên như phát điên vậy, thần trí không rõ ràng?”

Trưởng giả lắc đầu: “Không… không phải ta phát điên, mà là ảo chú. Ta trúng ảo chú, ở bên trong nhìn thấy Lão Tử!”

“Ảo chú? Ông trúng ảo chú kiểu gì trong bụng? Tô Vũ thì đã ngất rồi, ông đang đùa bọn ta à?”

Những người khác đều cảm thấy mình bị trêu đùa, những lời này nghe thật vô lý.

“Là đứa bé… ta đã sơ suất!”

Trưởng giả thở dài một hơi, tất cả đều tại ông ta thiếu cảnh giác, nếu không cũng không đến mức này.

Nghe vậy, tất cả mọi người đều chấn động, thậm chí còn tưởng mình nghe nhầm.

Đứa trẻ trong bụng… lại có thể thi triển ảo chú với ông ta? Đây là khái niệm gì? Chẳng khác nào một con kiến giơ chân đạp c.h.ế.t một con voi.

“Ông chắc chứ? Thai nhi thi triển ảo chú lên ông?”

Những người khác hỏi đi hỏi lại, vì cảm thấy chuyện này quá khó tin, căn bản là không thể.

Nhưng trưởng giả lại gật đầu: “Ta chắc chắn. Chính là đứa bé. Trong bụng ngoài nó ra thì còn ai nữa?”

Mọi người đều trợn mắt há mồm, không biết nên nói gì. Mấy người bị thương khác cũng đã đứng dậy, xử lý vết thương. Một đứa bé còn chưa ra đời, lại khiến hai mươi bảy người bọn họ chật vật đến mức này, rốt cuộc là chuyện gì chứ?

Nói ra ngoài, e rằng sẽ bị người ta cười rụng răng, mà chắc cũng chẳng ai tin.

“Các ngươi nói xem… có khi nào là hắn không…”

Một người trong số đó dường như chợt nhớ ra điều gì, bởi vì chỉ có cách giải thích này mới hợp lý.

Dù hắn đã dung hợp với đứa trẻ, nhưng dù sao cũng là hồn già, nên hắn vẫn là hắn, vì hắn chiếm thế chủ đạo, còn hồn phách t.h.a.i nhi thật sự thì không đáng kể.

Chính vì vậy, khi trưởng giả tiến vào, mới trúng phải thuật của hắn.

Nếu giải thích như vậy, dường như mọi chuyện đều thông suốt.

“Không, hắn vốn không giỏi ảo chú. Hơn nữa, cho dù là hắn, với hình thái t.h.a.i nhi hiện tại, lại không có phù chú trong tay, muốn khiến bất kỳ ai trong chúng ta trúng ảo chú cũng là chuyện viển vông!”

Lời đáp này lập tức bác bỏ mọi khả năng, hơn nữa phân tích rất có lý.

Lúc này, tất cả mọi người đều nhìn về phía Tô Vũ đang nằm trên đất, bởi vì cô ta… là người am hiểu ảo chú nhất!

“Không lẽ… kinh khủng đến vậy sao? Mới ở hình thái t.h.a.i nhi, đã hấp thụ được năng lực từ mẫu thể?”

Mọi người nhìn nhau, không biết nói gì. Loại t.h.a.i nhi này, còn có thể gọi là con người sao?

Phóng mắt khắp mấy ngàn năm của hai giới âm dương, chưa từng có bất kỳ ai làm được điều này! Tuyệt đối chưa từng có! Cho dù là quái thai, cũng không thể quái dị đến mức đáng sợ như vậy!

“Nếu nó sinh ra đời… vậy thì còn chịu nổi sao? Nếu bồi dưỡng thành một Tân Tú mới, e rằng sẽ vô địch thiên hạ!”

“Đúng vậy, một quái t.h.a.i thiên tài siêu cấp k.h.ủ.n.g b.ố như thế này, một khi gia nhập hai mươi tám tinh tú, thì còn chịu nổi sao?

Lúc này ai còn quan tâm hắn có phải là tinh tú hồn ban đầu hay không nữa? Mạnh hơn gấp trăm lần như vậy cơ mà! Có phải hay không thì còn quan trọng gì?

Ví dụ như bạn làm mất một chiếc iPhone 6, rồi lại được cho một chiếc iPhone 13, bạn còn bận tâm cái iPhone 6 làm gì nữa?

“Nhưng chúng ta phải sống thế nào? Lão T.ử sắp tới gây chuyện rồi. Dù đủ cả hai mươi tám người, cũng chưa chắc đã trốn thoát được trong tay ông ta, huống chi còn thiếu một người. Không sống nổi thì mọi chuyện sau này đều là nói suông, có tốt đến đâu cũng vô dụng!”

“Còn một cách nữa: Tháp Khóa Yêu của Thục Sơn!”

“Tháp Khóa Yêu?”

“Đúng, Tháp Khóa Yêu phong ấn vô số kẻ bất t.ử, đó là một nhà lao. Bị nhốt vào đó xem như đã chịu trừng phạt, Lão T.ử sẽ không quản chuyện này. Chỉ cần chúng ta trốn vào Tháp Khóa Yêu, có lẽ có thể tránh được Lão Tử.”

Thai nhi này quá lợi hại, bọn họ không muốn từ bỏ. Dù phải đ.á.n.h cược tương lai của cả hai mươi bảy người, cũng đáng!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.