Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 1897: Phong Ấn Lục Thập Tứ Quái

Cập nhật lúc: 01/04/2026 07:02

Thành Dịch thấy ta nhưng không ra tay, cũng không tiến lại gần. Nhưng việc hắn xuất hiện ở đây khiến ta hơi lo hắn cùng bọn vừa nãy là một phe. Tên này vốn nổi tiếng chuyên giở trò sau lưng.

“Đường Hạo, ngươi không cần lo. Bây giờ ta hoàn toàn không phải đối thủ của ngươi, cũng không đến gây rắc rối.” Thành Dịch nói.

Tên này cũng khá có tự biết mình. ta thích sự thẳng thắn của hắn. Với thực lực hiện tại, hắn quả thật không thể là đối thủ của ta, hơn nữa chúng ta đã không còn cùng một cấp độ nữa.

“Vậy ngươi đến đây làm gì?” ta hỏi thẳng mục đích. ta và Tô Tình chỉ là vô tình xông vào đây, còn hắn chắc không phải.

Thành Dịch thở dài:

“ta có mục đích giống Hoàng Nguyên. ta cũng có người muốn hồi sinh. Quỷ văn của các quỷ văn sư thần thông quảng đại, nên ta đến đây để tìm loại quỷ văn có thể khiến người c.h.ế.t sống lại.”

Sống lại từ cõi c.h.ế.t?

Đừng đùa. Nếu thật sự có loại quỷ văn như vậy thì nhà họ Đường chúng ta còn có người c.h.ế.t sao? C.h.ế.t rồi hồi dương sống lại, chẳng phải đã trở thành gia tộc số một thiên hạ rồi à?

“ta không muốn dội gáo nước lạnh vào ngươi, nhưng quỷ văn tuy lợi hại, cũng không thể khiến người c.h.ế.t sống lại.”

ta nói thẳng, không phải cố ý đả kích hắn, mà chỉ nói sự thật.

Thành Dịch cười một cái, dường như chấp nhận lời ta nói, nhưng lại không hoàn toàn đồng ý.

"Ngươi còn trẻ. Hơn nữa ông nội ngươi chưa chắc đã dạy ngươi tất cả bản lĩnh. Thậm chí có những hình xăm cấm kỵ cậu còn chưa từng tiếp xúc. ngươi dám nói tất cả quỷ văn trên đời ngươi đều biết sao?”

ta im lặng.

Thành Dịch nói đúng. Thậm chí ta còn cảm thấy những quỷ văn mình học được chỉ như một góc của tảng băng.

Nhưng việc hồi sinh từ cõi c.h.ế.t là nghịch thiên cải mệnh. ta vẫn cảm thấy chuyện này quá khó tin, bản thân ta không tin loại quỷ văn đó tồn tại.

“Đường Hạo, chúng ta cũng đâu có thù oán gì lớn. Hơn nữa bây giờ chúng ta có một mục tiêu chung.”

Lời của Thành Dịch khiến ta khó hiểu. ta với hắn có mục tiêu chung từ khi nào? Cho dù không có thù, ta cũng không muốn kết bạn với hắn.

"Ngươi không muốn ra ngoài sao?”

Câu nói này khiến ta không biết đáp lại thế nào, vì hắn nói đúng. Đối với chúng ta bây giờ, quan trọng nhất chính là thoát ra khỏi nơi này.

Tô Tình vội hỏi:

“Chú ơi, chú có cách ra ngoài sao?”

Thành Dịch lắc đầu, rồi lại gật đầu.

“ta có cách, nhưng chưa chắc hiệu quả. ta cần ngươi giúp.”

ta không biết mình có thể giúp gì. Cả khu rừng bị bao phủ bởi thứ màu trắng giống sương mà không phải sương. Những người khác ở đây dường như đã bị phong ấn mấy chục năm vẫn không ra được, mà họ cũng là quỷ văn sư. ta thì làm được gì?

Thực lực của ông nội ta quả thật thâm sâu khó lường. Ông còn biết thuật phong ấn, hơn nữa một đám quỷ văn sư cũng không phá nổi. Quả thật khiến ta mở mang tầm mắt.

Lúc này Thành Dịch chỉ lên đỉnh của tất cả các cây rồi nói:

“Theo những gì ta đọc trong sách, ông nội ngươi dùng phong ấn Bát Quái, kết hợp với quỷ văn. Tám nhân tám là sáu mươi bốn quẻ, mỗi quẻ tương ứng với một quỷ văn. Tất cả quỷ văn trên ngọn cây trong khu rừng này đều do ông nội ngươi khắc.”

“Chỉ cần tìm ra sáu mươi bốn quẻ, cũng chính là sáu mươi bốn quỷ văn đó, rồi phá hủy chúng… thì chúng ta có thể ra ngoài.”

“Quỷ văn trên đỉnh cây là do ông nội ta khắc sao?”

ta sững người, khá kinh ngạc. ta từng nghiên cứu quỷ văn trên đỉnh cây, rõ ràng không giống thủ pháp của ông nội. Chẳng lẽ ông nội có hai kiểu xăm khác nhau, nhưng chỉ dạy cho ta một kiểu?

“Chắc chắn là Đường Vân khắc. ngươi là cháu ông ấy, chẳng lẽ không nhận ra sao?”

Thành Dịch còn ngạc nhiên hơn cả ta. Không lẽ ta là… nhặt về? Không phải con cháu ruột?

ta gãi đầu. Thật sự không nhận ra được. Thủ pháp và phong cách khác nhau quá nhiều. Những hình xăm trên đỉnh cây kia lại khá giống hai người vừa rồi — hai tên xăm Cùng Kỳ và Lôi Kỳ Lân. Nếu không phải Thành Dịch nói, ta còn không biết đó là do ông nội làm.

"Ngươi nói tra được từ sách, là cuốn sách nào? Chuyện này đáng lẽ chỉ có ông nội ta biết chứ?”

Dĩ nhiên ta không dễ dàng tin Thành Dịch. ta vốn không thân với hắn, lại còn không có bằng chứng.

“Nhật ký của Hồng Ngũ! ta bỏ ra mấy trăm nghìn tệ để mua đấy.”

Thành Dịch nói rồi móc từ balo ra một cuốn sổ cũ nát, ném thẳng cho ta xem, chẳng hề tiếc.

ta mở ra xem. Đúng là nét chữ của Hồng Ngũ, bên trong ghi chép đủ thứ chuyện ngớ ngẩn — kể cả chuyện lén nhìn phụ nữ tắm cũng ghi lại. Ngoài ra còn có không ít chuyện cũ giữa ông ta và ông nội ta. Nhưng quan trọng nhất vẫn là chuyện ông nội phong ấn khu rừng này.

Hồng Ngũ chỉ ghi vài dòng ngắn gọn, có lẽ là lúc ông nội say rượu kể, Hồng Ngũ tiện tay ghi lại. Nhưng đúng như Thành Dịch nói — không sai một chữ.

Ông nội đã dùng phong ấn Bát Quái, tám nhân tám thành sáu mươi bốn quẻ, mỗi quẻ tương ứng một quỷ văn. Những quỷ văn sư bị phong ấn ở đây chỉ biết quỷ văn, không hiểu Bát Quái, nên không thể phá giải, thậm chí không biết nguyên lý là gì.

Hồng Ngũ đúng là nhân tài. Chỉ cần có tiền thì chuyện gì cũng làm — đến cả nhật ký cũng bán!

“Hồng Ngũ là người thân nhất với ông nội ngươi, lại đi cùng ông ấy suốt chặng đường, nên rất nhiều chuyện hắn biết còn nhiều hơn ngươi. Vì vậy ta mới bắt đầu từ Hồng Ngũ. Tên đó tham tiền, chỉ cần tiền đủ là chuyện gì cũng làm.”

Thành Dịch cười gian, chỉ vào cuốn sổ trong tay ta. Mấy trăm nghìn cho một cuốn sổ rách như vậy… Hồng Ngũ bán cũng là chuyện bình thường. ta còn không hiểu ông ta sao?

“ta thừa nhận chúng ta có mục tiêu chung. Chúng ta muốn ra ngoài, ngươi cũng muốn ra ngoài. Nhưng hình như ta không giúp được ngươi. Tám tám sáu mươi bốn quẻ… ta không hiểu một quẻ nào.”

ta lắc đầu, ném cuốn sổ lại cho Thành Dịch. Quyển nhật ký cũng chẳng giúp được gì thêm. Những ghi chép về khu rừng này chỉ có vài dòng. Nhưng Thành Dịch cũng thật có bản lĩnh — vậy mà lần ra được tới Hồng Ngũ.

"Ngươi là cháu của Đường Vân. Nếu ngươi còn không phá được, thì e rằng trên đời này chẳng còn ai phá được nữa.”

Thành Dịch đặt toàn bộ hy vọng vào ta. Chỉ cần tìm ra 64 quỷ văn thôi, hắn tin ta làm được. Nhưng quỷ văn trên đỉnh cây ít nhất cũng hơn ba trăm cái, thậm chí còn nhiều hơn. Rất nhiều ngọn cây ta còn chưa từng leo lên.

“Không phải ngươi nói có cách phá sao? Nói thử cách của ngươi đi.”

Lúc nãy Thành Dịch chỉ nói không chắc chắn, chứ không nói là không phá được — nghĩa là vẫn có khả năng thành công.

Lúc này Thành Dịch lấy ra một cái la bàn Bát Quái, xoay trên tay.

“ta không hiểu quỷ văn, nhưng ta hiểu Bát Quái. Sáu mươi bốn quẻ ta có thể tìm ra. Chỉ là không chắc chính xác, vì Đường Vân còn kết hợp với quỷ văn.”

Sau đó hắn lấy bút đỏ, dựa theo phân bố của Bát Quái, đ.á.n.h dấu lên một số cây. Vừa quan sát vừa đ.á.n.h dấu.

Khoảng ba tiếng sau, hắn cuối cùng đ.á.n.h dấu đủ 64 cây. Nhìn tổng thể lại thì toàn bộ số cây đó tạo thành hình Bát Quái.

Thành rồi.

Hắn thật sự dựa theo phân bố Bát Quái để tìm ra 64 cây, nhưng có đúng hay không thì chưa biết.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.