Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 245: Đến Muộn Rồi
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:38
Vô Tướng Quỷ đồng ý, ta mới thở nhẹ được một hơi một là tạm giữ được mạng, hai là có cơ hội tìm ra tiểu ni. Dù sao cũng có thể cứu được một mạng, nếu ta phải c.h.ế.t thì ít ra cũng đỡ ân hận.
Dù ta với cô ấy chỉ gặp tình cờ, nhưng các hòa thượng ni cô từng cứu ta mình ân phải báo ân, đó cũng là điều không hổ thẹn với đời.
“Đi thôi!” Vô Tướng Quỷ nói, rồi bắt đầu dẫn đường ở phía trước. Nó bay lơ lửng, chân không chạm đất, theo sau thấy rờn rợn.
Nhưng nó bay quá chậm, thong thả như đi dạo, ta thậm chí có thể vượt lên trước.
“Ngươi nhanh chút được không? Nếu ngươi mà còn đi thế này, tiểu ni còn nguyên vẹn không hả?” ta càu nhàu.
Nhớ lại ánh mắt của Chuột khi nhìn tiểu ni, ta thấy ớn lạnh trong lòng, nếu hắn làm gì cô ấy thì hậu quả thật khủng khiếp.
“Ta không chậm, là ngươi đi nhanh quá, ngươi đúng là chạy nhanh hơn người thường.” Vô Tướng Quỷ đáp.
Ta cau mày nào phải ta đi nhanh, rõ ràng là nó bay chậm, ta vốn ít vận động, không thể nhanh hơn người thường, chỉ là ta chẳng thấy mệt, thân thể có thứ thay đổi kỳ lạ.
“Được, nếu ngươi muốn nhanh, ta sẽ cố nhanh hơn.” Vô Tướng Quỷ nói xong liền “vèo” một cái biến mất, chỉ còn một luồng gió thổi tung mái tóc mái ngố của ta.
C.h.ế.t tiệt, ta quên mất nó là quỷ rồi!
“Ê, đợi đã!” ta hét lớn, dồn hết sức lực mà chạy theo.
Ta thề đó là lần chạy nhanh nhất đời ta, cây cối hai bên chỉ còn là mảng mờ lùi lại như ảo ảnh, sức lực tuôn trào vô tận, không hề biết mệt. Chẳng biết từ lúc nào, ta đã đuổi kịp Vô Tướng Quỷ, ngay cả bản thân ta cũng ngạc nhiên.
Có lẽ là do trong hai lần giao đấu với yêu quái, ta đã biến mạnh lên? Nhưng tiến bộ thế này cũng quá đột ngột.
Đúng lúc đó, Vô Tướng Quỷ bỗng dừng lại, nói rằng ngửi thấy mùi người, rồi chỉ về phía trước: “Tìm được rồi.”
Trong một cụm cây rậm, dưới bóng cây tối đen có hai người đứng, một là Quách Đông sư gia, một là gã cơ bắp Hà Đại.
“Xong chưa mày? Đù, sao lâu thế, còn phải về báo với thiếu gia nữa!” Hà Đại nói vọng ra từ sau cây.
Lúc đó từ sau cây truyền ra tiếng rên rỉ ghê tởm, chính là Chuột phát ra.
“Chưa xong đâu, đứa con gái này còn trinh, da dẻ mịn màng, thân hình đẹp, ta phải hưởng thụ cho đã. Trên núi vắng thế này, tìm được mỹ nhân phải chơi cho tới bến.”
Quách Đông khinh khỉnh “hừ”: “Thằng khốn, ni cô cũng động, không sợ tổn thọ à.”
“Có sao đâu, đẹp là được, tao đã xong rồi, hai người có muốn thử không?” Chuột lại lảm nhảm.
“Cút đi, đừng làm tao khó chịu, tưởng ai cũng như mày, thấy đàn bà là muốn lên.” Hà Đại mắng. “Thôi im đi, nhanh lên, đồ chó.”
“Thôi đi, thôi đi, sắp xong rồi, đừng thúc. Nó không kêu, chẳng còn phản ứng gì, như xác rồi, chẳng vui vẻ gì.” Chuột tiếp tục.
Nghe những lời đó, trong lòng ta lập tức bủn rủn, c.h.ế.t tiệt, có vẻ ta tới muộn rồi, tiểu ni đã bị Chuột làm nhơ.
Không thể chấp nhận được, con thú đó, ta phải c.h.é.m c.h.ế.t nó.
Ta lao ra, rút kiếm đồng, phẫn nộ xông về phía sau cây. Quách Đông và Hà Đại thấy ta có vẻ ngạc nhiên: “Thằng nhỏ kia đến làm gì?”
Ta chẳng thèm để ý, vung kiếm lao tới cây, Hà Đại nhảy ra chặn đường. Ta không tốn lời, vung một kiếm vào hắn, hắn né, kiếm của ta c.h.é.m trúng gốc cây phía sau hắn “rắc” một tiếng, cả cây bật gãy và đổ ừa ra đất.
Quách Đông, Hà Đại và ngay cả ta đều sững sờ.
Một cây to to thế bị chặt đứt như vậy? Bình thường chẳng có d.a.o kiếm nào c.h.é.m một nhát mà chia đôi được, chứ đừng nói kiếm đồng!
Ta chớp mắt tỉnh lại, nhân lúc Quách Đông và Hà Đại còn kinh ngạc, lao vọt vào phía sau cây. Cảnh tượng khiến ta sôi máu:
Tiểu ni nằm bất động trên mặt đất, như xác c.h.ế.t, còn Chuột đang dã man hành hạ cô ấy. Gã mặt đầy đê tiện, nụ cười phát điên, xung quanh là vũng m.á.u tố cáo tội ác, sự thanh khiết của cô ấy đã bị tước đi.
“Đồ thú vật, ta sẽ c.h.é.m c.h.ế.t mày!” Ta hét lên, vung kiếm c.h.é.m thẳng vào đầu Chuột.
Chuột chẳng tỏ vẻ sợ sệt gì, còn cười hề hề, trong khoảnh khắc đó gã đã hoàn thành việc mình muốn, lắc người một cái như tuyên bố xong xuôi.
“Ha ha, mày đến muộn rồi, cô ta đã hoàn toàn là của tao!” Chuột nói rồi lăn mình né kiếm, nhanh chóng khoác áo.
Gã linh hoạt, thấp và thuôn như con chuột thực sự, trèo chui lắt léo khắp nơi, muốn chém trúng gã không dễ.
“Chuột, xong thì đi, đừng dây dưa với thằng kia!” Quách Đông gọi.
Chuột liếc ta, còn hơi bất mãn “Sao? Thiếu gia còn muốn cả thằng đó nữa cơ à? Bây giờ là thời cơ tốt mà.”
“Không được, Vô Tướng Quỷ tới rồi, phải chạy mau.” Quách Đông nói.
Chuột nhìn ra ngoài, có vẻ cũng thấy Vô Tướng Quỷ, y trợn mắt nhìn ta: “Thằng nhãi, mày số lớn đấy, tối nay mà không c.h.ế.t thì lạ lắm!”
“Mày nói tao sẽ c.h.ế.t ư? Nếu dám thì ở lại đây đừng chạy, đồ thú vật, tao sẽ phế mày.” Ta dí kiếm vào n.g.ự.c hắn.
“Ha, muốn phế tao? Mày còn non lắm. Tiểu ni này tao đã ‘dùng’ rồi, muốn thì cứ tiếp tục dùng đi, tao không ngại mày xài đồ đã qua tay. Thật lòng mà nói, con này cũng kha khá.” Chuột cười ha hả, rồi như con chuột thật, “vèo” một bóng đen lao ra mất dạng nhanh đến đáng sợ.
Ba kẻ này không dễ đối phó chút nào.
“Các ngươi thích khuôn mặt nào?”
Chuột vừa chạy ra, Vô Tướng Quỷ chuyển sang hỏi ba kẻ kia. Nó biến ra đủ loại mặt mĩ nhân: có mặt tiểu ni, có mặt Tô Vũ...
Ta sửng sốt. Con thú đó dám có ý với Tô Vũ sao? Chẳng lẽ nó không biết người ấy là người của chủ mình?
Chuột nhìn các khuôn mặt Vô Tướng Quỷ đổi, cùng với vóc dáng hấp dẫn của nó, miệng rã nước dãi.
Chuột vừa định nói thì bị Quách Đông ngăn: “Đừng nói, đồ ngu! Muốn đi tìm c.h.ế.t à? Điên vì đàn bà à?”
Quách Đông mắng tỉnh gã, Chuột run rẩy, nhìn Vô Tướng Quỷ thấy rùng mình có lẽ nhớ đến cảnh mấy hòa thượng c.h.ế.t ra sao.
“Chán quá, tim ngươi có nhiều khuôn mặt thật, nhưng toàn bẩn thỉu không thú vị chút nào. Các ngươi thích khuôn mặt nào?” Vô Tướng Quỷ quay sang Quách Đông và Hà Đại, đổi khuôn mặt.
“Đủ rồi, không chơi nữa! Chúng ta không có thời gian!” Quách Đông nói, hai tay bấu lại làm ấn.
“Tam phẩm nhân âm, lục phẩm quỷ yên, cửu phẩm thần quyết, thiên địa cùng pháp, vô ngã trốn hình, quỷ thần mịt mùng, vô ngã hành tung!”
Quách Đông niệm xong chú, tung ra chín tờ hoàng; chúng đan thành lưới phát quang vàng phủ lấy ba người, khiến Vô Tướng Quỷ không nhìn thấy họ nữa.
Vô Tướng Quỷ trước đó đã nói bọn họ có thuật che mắt, giờ mới lộ ra là có thật!
“Thằng nhỏ, đời còn gặp nhau, mày có gan thì quay lại xem ta xử mày thế nào.”
Quách Đông không g.i.ế.c ta có vẻ còn hơi lưu luyến thốt một câu mỉa mai nhằm kích ta quay về.
Bọn chúng vừa nói xong thì cũng không dám lưu lại lâu nữa lợi dụng lúc Vô Tướng Quỷ không thấy được họ, bọn họ lập tức chuồn mất.
Bọn họ đi rồi, ta ngay lập tức quỳ xuống, an ủi tiểu ni và chỉnh lại quần áo của cô ấy cho tử tế.
Một số chuyện dù đã muộn rồi nhưng còn người còn của, còn mạng là còn cơ hội báo thù, giữ mạng để sau này tính sổ, dù nhà Phật không cổ vũ oán thù, nhưng xét cho cùng vẫn là con người, mấy ai có thể thật sự buông bỏ hận thù được, huống hồ một tiểu ni phải chịu nỗi nhục này khi còn trẻ như vậy.
Chẳng phải chỉ riêng cô ấy, nhìn cảnh này trong lòng ta cũng đắng ngắt.
“Ngươi có sao không? Phải cứng rắn lên, sống tiếp đi. Phải sống để báo thù cho bản thân và môn phái, giờ chỉ còn mình ngươi thôi!” Ta vừa dỗ vừa khích lệ.
Nhưng tiểu ni chẳng nói gì. Mắt cô ấy mở to không chớp, khuôn mặt vô cảm, như một cái xác không hồn.
