Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 249: Lừa Bạch Liên
Cập nhật lúc: 25/12/2025 06:38
Đe dọa của Bạch Liên với ta chẳng có tác dụng gì, ta vẫn dí kiếm vào cô ta, ý là có gan thì làm đi.
Thấy ta không chịu nhượng bộ, Bạch Liên liếc về xa rồi bỗng mềm giọng: “Ta không có thời gian đấu với ngươi, xác sống lông đỏ và chuột yêu sắp đuổi tới. Rốt cuộc ngươi định thế nào mới chịu xăm cho ta?”
Thấy thái độ cô ta còn có thể thương lượng, ta mới thu kiếm lại, không phải vì bị cảm hóa, mà là vì ta suy tính, hóa ra chuyện này cũng không hẳn thiệt, còn có thể lợi dụng con yêu này một chút.
Lòng người phức tạp, quỷ mị dù tinh xảo đến đâu cũng không bằng vực sâu lòng người, ta định để cho nó thấy cái hiểm độc của tâm người.
“Ngươi muốn xăm cái gì?” ta hỏi.
“Yêu tổ, Đông Hoàng Thái Nhất!” Bạch Liên như từ lâu đã nghĩ sẵn câu trả lời, nghe ta hỏi liền tuôn ra ngay.
Ta hơi sửng sốt Đông Hoàng Thái Nhất ta nghe danh, nhưng xăm Yêu tổ lên một tiểu yêu như cô, cô có chịu nổi không?
Bạch Liên còn kém Hồng Liên một bậc, chỉ là một tiểu yêu gần trung yêu mà thôi.
“Cô đùa với lửa rồi, cô là tiểu yêu dám xăm Yêu tổ sao?” ta vội can ngăn.
“Xăm được yêu đan ta sẽ thành yêu, nếu xăm Yêu tổ, chẳng phải ta sẽ vô địch thiên hạ sao? Ta muốn làm yêu vương, làm bá chủ ở cả dãy này.” Bạch Liên bắt đầu mơ mộng tương lai hùng vĩ.
Nhưng trong mắt ta, cô ta điên rồi, hoặc nói đúng hơn, cô ta chẳng hiểu gì về quỷ văn cả.
Dù ta chưa từng xăm quỷ văn cho yêu, nhưng quy tắc thì rõ ràng có thể chịu đựng nổi hay không là điều phải cân nhắc. Xăm quá nặng, quá hung bạo, quá mạnh mà người mang không chịu nổi, chuyện gì xảy ra thì ai mà biết.
“Ngươi muốn lợi dụng quỷ văn để tăng yêu lực?” ta hỏi lại.
Bạch Liên gật đầu: “Đúng vậy. Lực tu của ta ở đây chả đáng kể, thực vật yêu lại khó tu luyện, muốn thống trị một phương bằng mình thì cơ bản không thể.”
Ta suy nghĩ một lát, rồi quyết định đồng ý, nhưng là ta sẽ xăm cho cô ta vì cô ta yêu cầu, chứ không phải vì cô đáng được giúp.
Tại sao? vì cô ta muốn c.h.ế.t ta không giữ. G.i.ế.c một con yêu đã g.i.ế.c người vô số, với ta mà nói là chuyện tốt.
Dùng quỷ văn để g.i.ế.c yêu, đó là điều ta thầm mong. Vì thuật âm của ta không vô dụng mà là chẳng có lúc để dùng.
“Được, ta có thể xăm cho ngươi Yêu tổ Đông Hoàng Thái Nhất, nhưng không phải bây giờ!” ta nói.
“Tại sao?” Bạch Liên lúc đầu mừng, sau lại thoáng hụt hẫng.
“Xăm đâu phải một phút, ít nhất phải mấy tiếng đồng hồ. Ngươi đã nói rồi xác sống lông đỏ và chuột yêu sớm muộn sẽ đuổi tới. Ta phải thoát họ đã.” ta đáp.
Bạch Liên gật đầu, thấy điều ta nói có lý, cô ta chống cằm suy nghĩ: “Hay là chúng ta xuống núi? Đây không phải lãnh địa của ta, rời khỏi cấm địa người sống, bọn chúng sẽ ít dám truy.”
“Cái gì, đừng có đùa! Ta trèo lên tận đây gian khổ lắm, giờ bảo ta xuống ư?” ta vội phản đối. Còn phải trèo mấy tiếng nữa mới qua khỏi đoạn cấm địa, nguy hiểm thế nào ta cũng cố bám trụ, sao lại vì xăm cho cô ta mà xuống lại chứ.
“Vậy ngươi muốn sao?” Bạch Liên nói, mắt vẫn nhìn về hướng cũ, cô ta bảo chuột đã tới gần, xác sống thì ở ngay sau lưng.
Dù có chạy thế nào, ở trong đoạn núi này mà bọn chúng đã muốn truy thì chúng cứ theo, nhất là chuột yêu — mũi hắn tinh, lại gặp mùi của ta, muốn thoát hắn không dễ.
Lúc này ta nảy ra ý để Bạch Liên hộ ta về chỗ đồng đội, như vậy an toàn hơn hẳn. Sau khi ta và đồng đội rời khỏi cấm địa, ta sẽ xăm Đông Hoàng Thái Nhất cho cô ta.
“Còn phải leo lên nữa sao…” Bạch Liên nhìn lên hướng đỉnh núi, nhíu mày, sắc mặt khó coi hơn.
“Sao? Trên cao hơn còn mạnh hơn à?” ta hỏi.
Bạch Liên lắc đầu: “Ta không rõ lắm, nhưng lý mà nói thì vậy, càng lên cao, yêu ma càng mạnh. Ta chưa từng lên cao vậy, nhưng nghe nói trên kia là những yêu ma trí tuệ cao và cực mạnh, họ không cần ở đây tu luyện, bị giam chặt ở trên đó. Họ g.i.ế.c người tùy tâm trạng có lúc còn tàn nhẫn hơn chỗ này, có lúc thì không làm hại ai.”
Nghe cô ta nói, lòng ta càng lo, ở đây đã đáng sợ rồi, trên kia còn mạnh hơn nữa?
“Yêu ma trí tuệ cao và mạnh mẽ? Kinh khủng lắm đó.” Ta không dám tưởng tượng.
“Ngươi sợ sao? Nếu sợ thì thôi, quỷ văn bỏ đi, ta đưa yêu đan cho ngươi rồi cho ta đi được chứ?” ta đề nghị.
“Yêu đan có gì? Xăm Yêu tổ, sức lực ta có thể tăng trăm tầng. Yêu đan của đại yêu chỉ bồi thêm vài trăm năm tu vi, đó không phải đích cuối cùng ta muốn!” Bạch Liên tham vọng lớn, nói hùng hồn như tin chắc vào tương lai, cô ta không biết xăm sẽ đem họa, cũng không hiểu hiểm độc lòng người.
Cô ta là đóa bạch liên, còn ta không phải bạch liên đó, nếu cần, ta sẽ g.i.ế.c cô ta không chớp mắt. Cô ta đã làm bao người c.h.ế.t, không ít hơn trăm thì cũng vài chục. Cô ta và Hồng Liên giống nhau đều ăn tim ăn can con người để tu luyện. Lừa cô ta chẳng có chút tội tình nào hơn nữa chính cô ta yêu cầu xăm.
“Vậy làm thế nào? Theo như ta nói vừa rồi chứ?” ta lại hỏi một lần nữa.
Bạch Liên liếc về phía xa rồi đáp “Đã gần hơn. Được, theo ý ngươi đi nhưng nếu ngươi dám lừa ta, ta sẽ xẻ ngươi ra thành vạn mảnh, không để nguyên xác.”
“Yên tâm đi, ta không bao giờ lừa ngươi. Việc xăm một hình với ta chẳng là gì cả, không đến mức phải động thủ với ngươi vì chuyện này.” ta nói.
Nói xong, ta dẫn Bạch Liên chạy về phía lều của Họa Nguyên. Ta nhất định phải quay lại, tiếp tục bám theo Họa Nguyên, thằng thú vật kia, sớm muộn ta sẽ lột mặt nạ nó cho Tô Vũ thấy, nhưng không phải giờ này. Dù hắn đã gây ra cái c.h.ế.t cho các hòa thượng ni cô, ta chưa có chứng cứ hắn hoàn toàn có thể nói đó là bị yêu ma g.i.ế.c, liên quan gì tới hắn.
Đoạn núi này vốn dĩ đã rất nguy hiểm cấm địa người sống có người c.h.ế.t là chuyện bình thường, dù là toàn bộ bị diệt cũng chẳng lạ.
Ta vừa chạy, Bạch Liên vừa rắc mây trắng che giấu thân hình ta, đồng thời hút đi dấu vết sinh khí mà ta để lại, như vậy Chuột yêu và xác sống lông đỏ khó tìm dấu vết của ta hơn. Khi bọn chúng tím tới, thì ta đã chạy xa rồi. Hơn nữa cô ta còn chỉ đường cho ta, tránh những chỗ hiểm.
Là yêu nên cô ta cảm nhận được chỗ nào đầy tử khí, chỗ nào nhiều yêu khí, nhờ có chỉ dẫn của cô ta, ta tránh được nhiều bẫy. Chơi tới đây, ta thấy mình đã dụ được một quân cờ đánh lừa Bạch Liên, mối làm ăn này của ta có vẻ đúng rồi.
