Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 400: Học Thuật
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:03
Nhìn thấy A Tinh lùn rảnh rỗi như vậy, ta không thoải mái tí nào, hắn có lương, khác với Tiểu Hồ Ly và Châu Nguyệt Đình, nên liền đuổi hắn đi: hôm nay không lôi được khách thì đừng có quay về! Cứ ở đó mà rảnh đi.
Tiểu Hồ Ly sợ Châu Nguyệt Đình cướp mất việc của mình nên cũng vội vàng lau bàn ghế, thế là đừng nói bữa sáng, ngay cả chỗ ngồi của ta cũng không yên.
Cũng được. Ta uống hết phần sữa đậu còn lại rồi lên lầu. Còn hơn một ngày nữa Quỷ Vương sẽ tới lấy mạng, ta không thể nằm chờ c.h.ế.t được. Đằng nào cũng có mấy cuốn bí kíp âm thuật, ta học được bao nhiêu cứ học bấy nhiêu, ít nhất cũng để tự vệ. Còn chuyện giải thích với bọn người mặc áo đen kia hẳn là khó nhằn. Bọn chúng bịa đặt vu khống ta, ta chẳng thể minh oan, chỉ còn cách cứng mặt chịu đòn! Hắn ta sai khiến được xác sống, tuyệt đối không phải dạng dễ chơi; xác sống là canh giữ âm dương, người điều khiển được chúng ắt không tử tế.
Lên lầu ta đóng chặt cửa sổ, cửa ra vào, sợ Quỷ Bà lẻn vào như lần trước. Nếu bị cô ta phát hiện ta có sách này thì sẽ nguy hiểm. Xác định an toàn, ta lấy mấy cuốn bí kíp âm thuật ra. Ta thích bùa chú nhưng biết mình không nên học những thứ quá quái ác; loại pháp thuật quỷ dị, âm hiểm không hợp với ta. Thế là ta học theo đường chính phái: bắt đầu với “Thiên Sư Thuật Toàn” tập hợp pháp thuật của các sư.
Pháp thuật của thiên sư chính yếu chia ba phần: phù lục (bùa), thủ quyết (động tác tay), và chú ngữ (niệm chú).
Phù lục dễ: mua ngoài chợ là được. Một vài cao thủ tự vẽ bùa, nhưng mới nhập môn thì thôi khỏi mơ.
Thủ quyết theo mức độ mạnh yếu mà từ dễ đến khó; càng mạnh thì thủ quyết càng phức tạp và nhiều bước. Sai một bước coi như hỏng, nên thủ quyết phải luyện thuần thục, lặp đi lặp lại nhiều lần mới thuộc.
Chú ngữ thì vừa khó vừa dễ: đọc theo thôi, nhưng nhiều chú cực kỳ phức tạp, dễ đọc sai nếu vội. Mà đọc chậm thì khi pháp thuật phát ra thì có khi mạng người đã không còn, nên cũng đòi hỏi sự thuần thục.
Ba thứ này đều ôn hòa thì pháp thuật mới phát huy. Dĩ nhiên, sức mạnh pháp thuật còn liên quan đến pháp lực của người tu. Sách không nói pháp lực là dạng gì, có lẽ giống nội lực trong tiểu thuyết võ hiệp?
Sách có chỉ cách tăng pháp lực. Có vài phương pháp: thứ nhất luyện thở, tức là thuật thở tụ khí, lấy đan điền làm chủ, khí vận tứ chi, thông kinh lạc, dùng khí tải phù để tăng pháp lực.
Thứ hai là tu tâm: kiểu tu tâm theo đạo, thiện lương, nhịn rượu nhịn sắc, thậm chí bỏ ăn. Ta c.h.ử.i thầm: bỏ ăn à? Tu cái kiểu đó là tu tiên chứ không phải ta! Không ăn đâu nổi hai ngày đã đói tèo. Còn nhịn rượu nhịn sắc thì bỏ đi, làm vua còn thích mấy thú đó chứ ai đi từ bỏ? Thế thì sao mà theo cái ma pháp này được.
Vì vậy ta bỏ qua khoản thứ hai, thứ đó không phải người phàm phu tục tử như ta làm được.
Thứ ba là chăm luyện pháp thuật: dùng nhiều thì mạnh, như tập thể lực vậy, đ.á.n.h bao cát một nghìn lần thì tay sẽ khỏe. Khoản này còn được, chỉ cần siêng là được. Còn hai cách kia mơ hồ khó hành. Ta có hỏi Tô Tình trên WeChat, cô ta nói: phương pháp nào cũng được miễn hợp với bản thân; có người không có thiên phú luyện cả đời cũng vô ích. Nhiều cách tăng pháp lực là công thức cổ không hợp thời nay.
Lời Tô Tình có lý, nên ta quyết định bắt đầu từ cách thứ ba: chăm luyện pháp thuật. Dĩ nhiên để tăng pháp lực trước hết phải luyện được pháp thuật.
“Thiên Sư Thuật Toàn” ghi rất nhiều pháp, chi tiết lắm, thủ quyết kèm chú ngữ, có hàng chục pháp. Nếu ta học hết thì... oách.
Lật sách thấy cả Ngũ Lôi Chú của Tô Tình cũng có trong đó. Sách ghi: pháp này là một trong pháp của Ngũ Lôi Đạo Giáo, Mão Sơn phái và Thiên Sư phái đều dùng, tuy nhiên mỗi phái cải biến khác nhau.
Ngũ Lôi Chú cực kỳ mãnh liệt: dùng chú ngữ dẫn pháp gọi lôi, thủ quyết dẫn dòng, có thể diệt yêu ma quỷ quái, là pháp cực dương cực cương. Đại thành thì thấy tay có lôi, năm ngón dẫn điện, phù lục lơ lửng trên da, uy lực vô biên!
C.h.ế.t tiệt, oách thật! Nhưng ta vô học, chỉ biết “c.h.ế.t tiệt” là đủ. So với Quỷ Văn, ta thấy pháp này dữ dằn hơn. Hồn Văn tuy ghê nhưng khi thực chiến pháp thuật vẫn tiện dụng hơn.
Theo mô tả, Tô Tình chẳng phát huy hết Ngũ Lôi Chú, chắc cô ta chưa luyện tới. Cô ta chỉ là thiên sư ba tiền - tư cách thấp, lười, ham chơi, ít tu luyện nên không thể mạnh được.
Thế là ta hăm hở muốn học Ngũ Lôi Chú, nếu đạt đại thành, ta cũng khoe được vài chiêu lúc diệt quỷ.
Rốt cuộc... ta học tới tối vẫn chưa khởi sắc. Thuần thục thì không, đọc chú quên thủ quyết, làm thủ quyết lại quên chú. Mấy tờ phù vàng gấp nát cũng không rõ có tác dụng không, tìm trong phòng A Tinh lùn thấy mấy tờ, hắn nói đó là phù do ông nội để lại, muốn dùng thì lấy thử. Kết quả... chả cái nào hoạt động. Ta như đồ ngốc múa may một ngày, tay mỏi không nhấc nổi, miệng đọc chú gần như khô lỏm.
Cuối cùng một lần ta phát động được, nhưng chẳng có gì xảy ra, đừng nói sấm sét, ngay cả phù vàng cũng không động đậy. Ta đành bỏ cuộc.
Cũng phải thôi, vừa vào đã muốn học chiêu lớn, ai đời. Nếu dễ thì thiên hạ đã toàn sư cao thủ rồi.
Sau đó ta lật tiếp, định học mấy pháp nhỏ trước, chứ Ngũ Lôi Chú kiểu này chắc phải mấy năm mới tạm.
Ta tìm thấy một pháp tên là “Khai Thiên Nhãn”. Thiên nhãn, tức Âm Dương Nhãn, là “con mắt thứ ba”, mở mắt này thì thấy được những thứ người thường không thấy, ví dụ như hồn ma!
Được, cái này hay. Chỉ cần mở được Âm Dương Nhãn, ta sẽ nhìn thấy ma quỷ. Không phải con ma nào cũng mạnh như mấy con trên núi Chung Nam, nên không cần lúc nào cũng trốn. Ở thành đô này, nhiều con ma giấu kỹ lắm, mắt thường chẳng nhìn thấy, chỉ đôi khi thấy một luồng âm khí hay gió lạnh rờn rợn. Nhưng thế thì còn lâu, ta phải biết tụi nó ở đâu chứ.
Sách ghi mở Âm Dương Nhãn có khá nhiều cách. Có cách nhỏ giọt nước mắt bò trên mắt, hoặc dùng lá bưởi phủ lên mí mắt, nhưng những cách đó không ổn định, hơn nữa còn phải là thân phận trinh bạch thì mới ra hiệu quả, không thì vô dụng.
Tất nhiên còn có kiểu mở nhãn một cách bị động: có người số sinh ra đã mở Âm Dương Nhãn, từ bé nhìn thấy những thứ người thường không được thấy. Cũng có người vì trải qua chuyện “đụng ma” mà vô tình mở mắt, chuyện này phải gặp duyên số. Ta đụng ma đụng đến hóc mũi rồi mà chưa thấy mắt mở lần nào. Nhưng kiểu mở nhãn bị động không hay: lúc nào cũng thấy ma, thấy đủ thứ quái vật, không muốn nhìn cũng không được; ngày này qua tháng khác, lâu ngày không bị hãi c.h.ế.t thì cũng bị phiền c.h.ế.t.
Đây là chuyện phụ, trọng tâm sách nói về cách dùng pháp thuật để tạm thời mở Âm Dương Nhãn.
Cách mở Âm Dương Nhãn không phức tạp lắm, còn là pháp thuật cơ bản của Thiên Sư; chỉ cần kiên trì luyện, khoảng hơn một tháng là học được.
Ha ha, ta suýt nhổ máu, hơn một tháng? Ta học pháp hơn một tháng thì xác c.h.ế.t đã lạnh ngắt rồi.
Nóng vội thì ăn không ngon được, dù thấy hơi lâu, ta vẫn kiên nhẫn đọc tiếp.
Sách ghi bước làm như thế này: trước tiên lấy hai ngón tay vẽ phù lên mí mắt, rồi niệm chú; tiếp đó đặt phù vàng lên mí, làm thủ quyết, hai ngón tay quét ngang giữa hai mày, như vậy Âm Dương Nhãn sẽ mở.
Đơn giản vậy à? Ta thử qua trước gương: hai ngón tay quẹt lên mí, rồi đặt tờ phù vàng lên. Nhưng chẳng thấy gì xảy ra; ta cũng không biết Âm Dương Nhãn có mở hay không, vì tiệm xăm chắc chắn không có ma.
Chỉ thấy không có gì thay đổi, chắc là thất bại. Lần đầu dùng pháp thì không thể bật thành ngay được!
Đúng lúc đó bỗng có tiếng gõ cửa. Ta mở cửa ra xem thì không thấy ai, nhưng dưới cửa có tiếng gọi: “Chủ nhân, Thẩm Văn Viện đến rồi!”
Ta cúi xuống, mới biết là Tiểu Hồ Ly. Thấy lạ, ta hỏi sao cô ta tự nhiên lại biến về hình dáng hồ ly?
Tiểu Hồ Ly nói không có chuyện đó, nó vốn luôn là hình dạng người, nó không hiểu sao phải biến về hồ ly.
Ta cau mày, thế sao lúc này trong mắt ta rõ ràng là thấy một con hồ ly? Không lẽ mắt ta nhìn lộn?
Chớp mắt một cái, bỗng chốc Tiểu Hồ Ly lại đứng trước mặt ta ở dạng người: vẫn còn tai và đuôi hồ ly, nhưng nhìn chẳng khác người.
Ơ kìa, chuyện gì đang xảy ra? Ta vò đầu bứt tai không hiểu, nhưng chợt trong đầu lóe lên một ý nghĩ.
Chẳng lẽ... ta mở được rồi? Lúc nãy ta khởi mở Thiên Nhãn, nhìn thấy bản thể thật của Tiểu Hồ Ly, nhưng pháp lực còn yếu nên không giữ được lâu?
Ta mừng hết lớn, đóng sầm cửa lại, rồi tiếp tục lặp lại các bước mở Thiên Nhãn.
Tiểu Hồ Ly nghe thấy lạ, nó gõ cửa liên tiếp nói: “Chủ nhân lại lên phòng làm gì? Thẩm Văn Viện đến rồi! xuống nhanh đi, tôi đi trước đây.”
“Ê, đừng đi! Cho ta nhìn thử thần thông của mình thêm lần nữa được không?” Ta lặp lại thủ pháp rồi mở cửa, chạy xuống, nhưng Tiểu Hồ Ly đã đi mất rồi.
Ta sốt ruột chạy theo xuống, nhưng thật thất vọng: Tiểu Hồ Ly vẫn là dạng người, ta nhìn không thấu bản thể thật của cô, lần này lại thất bại.
Có vẻ pháp lực và độ thuần thục của ta quá yếu, không những không giữ được lâu mà ngay cả lần thành công cũng phải phần lớn dựa vào may mắn. Dù vậy ta cũng hài lòng: lần đầu tiên thành công phần nào chứng tỏ ta có thiên phú. Cứ siêng luyện, sau này nhất định nắm chắc được.
Khoan đã, Thẩm Văn Viện đến tìm ta ư? cô ta tới để xăm Quỷ Văn sao?
