Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 453: Bị Sập Bẫy
Cập nhật lúc: 25/12/2025 13:40
Chiêu này của Châu Nguyệt Đình cực kỳ mạnh mẽ lưỡi d.a.o trực tiếp c.h.é.m đôi mặt nạ, nửa còn lại bị hắc quang đ.á.n.h tan, hóa thành hư vô. Phần lực còn lại của bùa đen nổ tí tách như pháo, đ.á.n.h bay A Tinh Lùn đập vào tường mới chịu dừng lại.
Ngã xuống đất, A Tinh Lùn ngất xỉu. Nửa chiếc mặt nạ còn lại bỗng bay lên, lượn về phía trước nó định trốn!
“Đừng hòng chạy!” Châu Nguyệt Đình lập tức đuổi theo, còn Quách Nhất Đạt và Tiểu Hồ Ly thì vội chạy tới đỡ A Tinh Lùn.
Hắn tuy đầu chảy m.á.u nhưng không bị thương nặng, chắc không sao.
“Cô bé này ra tay nặng thật đấy, suýt nữa g.i.ế.c luôn A Tinh lùn rồi.” Quách Nhất Đạt than thở.
Đúng vậy, vừa rồi chiêu đó hoàn toàn không hề kiêng dè, ta muốn cản cũng không kịp cô ta chỉ muốn nhất kích tất sát! May mà A Tinh Lùn không sao, mặt nạ cũng đã vỡ một nửa.
“Thôi, cô ta cũng chỉ vì nôn nóng trừ yêu thôi. Các người trông A Tinh Lùn, ta đi giúp cô ta.” Ta nói xong liền đuổi theo, bởi nửa chiếc mặt nạ kia dù hỏng nhưng vẫn nguy hiểm.
Chạy chưa được mấy bước, ta đã thấy Châu Nguyệt Đình. cô ta đang giao đấu với nửa chiếc mặt nạ kia… không đúng sao mặt nạ lại dính lên mặt cô ta rồi!?
Chỉ thấy nửa khuôn mặt của Châu Nguyệt Đình đã bị chiếc mặt nạ hề dán chặt, nửa còn lại lộ vẻ đau đớn. cô ta cố sức gỡ ra, nhưng càng gỡ càng dính chặt hơn.
“Ha ha ha… ngươi vẫn còn quá ngây thơ. Chính vì thấy ngươi mạnh hơn bọn họ, ta mới dụ ngươi ra đây để ta bám lên ngươi.” Chiếc mặt nạ hề cười nói.
“Hèn hạ!” Châu Nguyệt Đình nghiến răng mắng. cô ta vẫn còn giữ được giọng mình, chứng tỏ chưa bị khống chế hoàn toàn, nhưng đau đớn khiến cô ta liên tục rên khẽ, như thể có thứ gì đó đang xâm nhập vào thân thể.
Châu Nguyệt Đình rõ ràng đã trúng kế của chiếc mặt nạ. Nói cho cùng, cô ta vẫn thiếu kinh nghiệm giờ ta mới hiểu tại sao cô ta lại thua Quỷ Bà!
Lúc này Châu Nguyệt Đình thấy ta, lập tức hét lên:
“Mau! Chém nửa khuôn mặt ta đi! Nhanh, ta chịu không nổi nữa rồi!”
Ta: “………”
Ta đứng c.h.ế.t trân, không biết làm gì bảo ta c.h.é.m nửa khuôn mặt một người phụ nữ ư? Đó chẳng phải là điên rồi sao? Với phụ nữ, gương mặt quan trọng đến mức nào, ai mà chẳng biết!
“Đừng do dự nữa, mau! Nếu ta bị nó khống chế, tất cả mọi người đều phải c.h.ế.t!” Châu Nguyệt Đình gào lên.
Đúng thật, A Tinh Lùn thì quá yếu, mặt nạ bám vào hắn không đáng sợ. Nhưng nếu hợp thể với Châu Nguyệt Đình, thì chúng ta tiêu đời!
Thấy ta vẫn đứng yên, Châu Nguyệt Đình lập tức hiểu cô ta không thể trông mong gì vào ta nữa.
“Ta ngoài báo thù ra, chẳng còn quan tâm gì khác. Ta không thể c.h.ế.t ở đây, chưa g.i.ế.c sư tỷ, ta thề không ngừng!” Châu Nguyệt Đình nói xong, rút ra một lá bùa đen, búng tay một cái, môi khẽ động vài chữ lá bùa lập tức biến thành một thanh d.a.o đen.
“Gương mặt với ta, có cũng được, không cũng chẳng sao!” cô ta hét lớn, vung d.a.o định c.h.é.m thẳng vào nửa khuôn mặt bị dính mặt nạ.
“Không được!” Ta xoay người tung một cú đá thật mạnh vào khuỷu tay cô ta. Cánh tay bị lệch hướng, con d.a.o rơi xuống đất, kêu “keng” một tiếng rồi hóa lại thành bùa đen.
“Lòng nhân của đàn bà! Chính lòng nhân đó sẽ hại ngươi, hại cả người khác, ngươi có biết không!” Châu Nguyệt Đình gào thét, rồi đầu cô ta bắt đầu vặn vẹo quái dị nửa khuôn mặt đau đớn kia giờ đã cứng đờ, không còn biểu cảm. Cơ thể cô ta đang cứng lại, rồi dần dần thả lỏng như thể đã bị mặt nạ hoàn toàn khống chế.
Lẽ nào ngay cả một vu sư mạnh như Châu Nguyệt Đình cũng không thể chống lại chiếc mặt nạ đó sao?
“Ha… hy sinh nửa khuôn mặt, cuối cùng cũng chiếm được thân thể này. Cơ thể và sức mạnh này tốt hơn thằng lùn kia nhiều.” Giọng của mặt nạ hề vọng ra từ miệng Châu Nguyệt Đình.
Nghe thế, ta mới hiểu hóa ra tất cả chỉ là một ván bẫy! Nó cố ý “hy sinh” nửa mặt, để dụ Châu Nguyệt Đình vào tròng.
cô ta quả thật quá nôn nóng, quá ngây thơ, thiếu kinh nghiệm trừ tà. So với sự lão luyện và xảo quyệt của Quỷ Bà, cô ta còn kém xa.
“Thử xem sức mạnh của thân thể này nào… trước hết, lấy ngươi khai đao!”
Vừa dứt lời, mặt nạ đã điều khiển thân thể Châu Nguyệt Đình tung cước về phía ta. Ta vội giơ tay đỡ, nhưng sức mạnh quá khủng khiếp ta không biết đó là sức của Châu Nguyệt Đình hay do hợp thể với mặt nạ, chỉ biết lực ấy mạnh hơn ta gấp nhiều lần. Ta bị đá bay, trượt dài hơn một mét mới dừng lại.
“Ha, quả nhiên tốt hơn thằng lùn kia nhiều.” Giọng của mặt nạ vang ra hoàn toàn từ miệng Châu Nguyệt Đình, rồi nó giơ tay vuốt qua nửa khuôn mặt còn lại lập tức một luồng sáng bảy sắc quỷ dị hiện lên, chậm rãi khôi phục lại chiếc mặt nạ hoàn chỉnh.
Mặt nạ chú hề phục hồi lại, từ nửa chiếc biến thành một chiếc đầy đủ, nguyên vẹn như cũ, che kín cả nửa mặt còn lại của Châu Nguyệt Đình.
Thế thì gay rồi ta nào ngờ chiếc mặt nạ chú hề còn có thể phục hồi, lại hoàn toàn khống chế được Châu Nguyệt Đình. Nhưng ta không hối hận vì đã ngăn cô ta tự làm hại mình lúc nãy, dù sao đi nữa, ta sẽ cứu mọi người, không bao giờ để Châu Nguyệt Đình tự thân tổn thương.
Mặt nạ chú hề khúc khích cười, tiếng cười vừa quái dị vừa ẩn chứa nỗi khủng khiếp cùng sát ý vô tận, hiện tại mục tiêu nó muốn g.i.ế.c trước nhất là ta!
Vút ta chỉ nghe một tiếng đùng rồi một cước quyền đã xuất hiện đập thẳng vào n.g.ự.c ta, ta còn chưa kịp phản ứng đã bị tấn công mạnh.
Nhanh quá!
Ta bị đ.á.n.h bay cả sức mạnh lẫn tốc độ đều không phải người bình thường có được, đó là sức mạnh siêu phàm sau khi Châu Nguyệt Đình hợp thể với mặt nạ.
Ầm… lưng ta đập vào tường mới bật ra, ta ho ra một miếng máu, n.g.ự.c đau đến nghẹn thở.
Mặt nạ chú hề rút một tờ bùa đen, búng ngón, pạch tiếng tép vang, bùa hoá thành một đám lửa đen, xuất hiện trong lòng bàn tay Châu Nguyệt Đình.
Cái gì? Nó không chỉ nhập vào người Châu Nguyệt Đình mà còn có thể dùng phép thuật nữa? Kinh thật.
“Mau biến thành hồn ma trong kết giới đi! Vừa hay đem các ngươi làm vật liệu sửa chữa vết nứt của ta!” mặt nạ chú hề trầm trầm nói, nó ép lực đám lửa đen dữ dội hơn.
Nếu ta không chú ý, sẽ không thấy là chiếc mặt nạ vừa được phục hồi thực ra chưa hoàn toàn lành lặn vẫn còn những vết nứt li ti. Có nghĩa là năng lực của nó chưa hoàn mỹ, muốn phục hồi nguyên vẹn còn cần hấp thụ thứ gì đó, nói cách khác, chiếc mặt nạ vẫn đang trong trạng thái bị thương.
“C.h.ế.t đi!”
Ngọn lửa đen trong lòng bàn tay Châu Nguyệt Đình như muốn nuốt chửng ta, phun ra thành lưỡi lửa rồi đổ ập xuống trán ta, ta còn nghe tiếng rít lách cách của ngọn lửa, thật rùng rợn.
“Tam thập lục thiên cương kĩ, Hỏa!”
Ta liền xuất chiêu hỏa chú trong tam thập lục thiên cương, một hơi thốt ra hỏa của ta bộc phát. Nhưng ngọn lửa của nó là hắc hỏa, đen quái, còn hỏa của ta là âm hỏa, thiêu rụi âm ma tà quỷ.
Phụt…
Hai ngọn lửa chạm nhau rồi giao chiến, sau đó hoà vào, nhân lúc đó ta liền vùng dậy thoát thân. Quả nhiên pháp lực ta yếu hơn, hắc hỏa áp chế rồi nuốt mất ngọn lửa ta, rồi ầm hắc hỏa đập vào bức tường nơi ta tựa lúc nãy, thiêu một cái lỗ to, cực kỳ đáng sợ.
Phép thuật lửa này khác với âm hỏa cái gì cũng cháy được, lực rất mạnh. May mà ta chạy kịp.
Thoát ra, ta rút đao đồng tiền, c.h.é.m một nhát vào mặt nạ, mặt nạ lập tức né tránh nó hẳn biết sức của đao đồng tiền, có thể cảm nhận được sức thánh.
Chém vài chiêu, mặt nạ né linh hoạt, rồi đá trả vào tay ta, tay ta rùng lên, đao đồng tiền văng ra, cắm ngược xuống đất.
“Hê hê, kiếm rơi rồi…” giọng mặt nạ nhọn hoắt, giống hệt chú hề kinh dị trong phim.
Ta vội nhặt kiếm, nhưng nó không để ta làm được vậy lập tức lao bổ tới, một quyền đ.á.n.h vào lưng ta.
“Bị lừa!” ta nhe răng cười xảo, nhặt kiếm chính là mánh để dụ nó tới, vì nó vội ngăn ta nhặt kiếm, khuôn mặt nó đã hiện ra hoàn toàn ở phía hông cơ hội rồi.
“Tam thập lục thiên cương kĩ, Chú!”
Ta kết ấn chữ Chú bằng năm ngón rồi c.h.é.m về phía mặt nạ.
