Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 636: Diễn

Cập nhật lúc: 25/12/2025 16:27

Đối mặt với nghi ngờ của Tô Vũ, Dương Thiên nói:

“Là Quỷ Kiếm Si Tư Đồ Cận Nam.”

“Là hắn sao? Hắn bị ngươi bắt à?” Ta hơi kinh ngạc. Tư Đồ Cận Nam sau khi theo ta xuống núi đã g.i.ế.c người khắp nơi. Sau đó, lão Thiên Sư quả thật có phái đại sư huynh xuống trấn áp hắn, không ngờ trong túi Càn Khôn lại là hắn.

“Hề hề, con quỷ trong này là món hàng tốt đấy, nếu có thể dùng cho ta, vậy thì càng tuyệt vời.” Quỷ Vương nói, thân ảnh lóe lên, chớp mắt đã cùng Bạch Diện Thư Sinh biến mất.

“Không đuổi theo à?” Ta có chút lo lắng, thực lực của Tư Đồ Cận Nam không tầm thường, nếu rơi vào tay Quỷ Vương, e là sẽ thành họa lớn. Vừa hay Thập oán thiếu một quỷ, Tư Đồ Cận Nam có thể thay thế được.

“Không cần quan tâm bọn chúng, chỉ một con quỷ nhỏ, không đáng để so đo.” Dương Thiên thu kiếm gỗ đào lại, rồi đảo mắt nhìn xung quanh, dường như chẳng hề để Tư Đồ Cận Nam vào mắt.

“Họ Họa này gan to thật, dám dùng sư muội ta làm tế phẩm. Đi!” Trên gương mặt lạnh lùng của Dương Thiên chợt hiện lên một tia giận dữ, giữa hàng mày khẽ nhíu lại.

Tuy đã g.i.ế.c Họa Nguyên, Thằng Chuột cùng phe của Quách sư gia, nhưng trong nhà Họ Họa vẫn còn một Họa lão gia đáng bị trừng phạt, kẻ đó, trời không dung, đất không tha!

Dưới sự đỡ đần của Tô Vũ, ta cùng Dương Thiên đi ra khỏi địa đạo. Dương Thiên nói rằng hắn bị luồng quỷ khí mạnh mẽ của Bạch Diện Thư Sinh hấp dẫn tới, quá cường đại, vừa khéo hắn đi ngang qua liền cảm ứng được. Cũng may là có hắn, nếu không e rằng ta đã c.h.ế.t trong tay Bạch Diện Thư Sinh rồi. Thập Oán xưa nay vốn thâm độc tàn nhẫn, đừng nói đến đạo nghĩa gì, ta trước đây cũng từng bị những con quỷ trong Thập Oán đó ám hại qua.

Ra ngoài rồi, đại sảnh và sân viện vẫn hỗn loạn như nồi canh hỏng. Đồng Tứ lúc này đã bình tĩnh lại, nhưng có vẻ nơi này từng bị hắn dùng Thần Hỏa Kiếm phá tan, nhiều chỗ trong đại sảnh đều đổ nát tả tơi. Hồng Ngũ và Lão Điên cũng đang đ.á.n.h nhau loạn cả lên, nhưng ngọn lửa mà A Tinh Lùn và mọi người ở hậu đường phóng ra đã được dập tắt, nếu không cả nhà Họ Họa đã cháy rụi rồi.

Hồng Ngũ và Lão Điên có vẻ rốt cuộc đã không trụ nổi nữa, bị người ta khiêng ra ngoài. Dù sao bên người đông thế mạnh, hai người bọn họ có thể quậy được đến vậy đã là giỏi lắm rồi.

Hạc Tường bị Đồng Tứ kề kiếm lên cổ, mặt mày đầy bất lực, song họ đều không bị thương gì nghiêm trọng.

“Dừng tay hết cho ta!”

Lúc này, Tô Vũ bước ra, quát lớn một tiếng. Mọi người gần như đồng loạt quay đầu lại nhìn cô ấy, ai nấy đều kinh ngạc chẳng phải đây là tân nương sao? Sao lại chạy ra đây, hơn nữa còn cùng ta đứng chung, toàn thân lại đầy thương tích?

Ai nấy đều bối rối, kể cả lão Thiên Sư. Còn Tô Tình chẳng biết từ đâu chui ra, miệng vẫn dính đầy mỡ, có lẽ vừa rồi tranh thủ đi ăn vụng. Trước đó không thấy đâu, chắc đói quá nên mặc kệ, tính tình của Tô Tình xưa nay vốn như thế.

“Chị, chị sao vậy? Sao lại thành ra thế này? Chị... chẳng phải đang trong phòng tân hôn sao? Còn Họa Nguyên đâu?” Tô Tình lau vết m.á.u ở khóe miệng Tô Vũ, đầy vẻ nghi hoặc.

“Đường Hạo nói đúng, là chúng ta đã trách nhầm hắn. Còn nhà Họ Họa...” Tô Vũ chỉ vào Họa lão gia đang đứng giữa đám đông “...nhà Họ Họa muốn dùng ta làm vật tế để kéo dài mạng sống! Họa Nguyên suýt chút nữa g.i.ế.c ta, may mà Đường Hạo kịp thời đến cứu, ta mới giữ được mạng!”

Lời của Tô Vũ khiến tất cả mọi người chấn động. Mọi người đều sững sờ, không thể tin nổi. Ngày tân hôn mà lại đem cô dâu ra làm vật hiến tế hơn nữa cô dâu còn là đồ đệ yêu quý của lão Thiên Sư, gan của nhà Họ Họa đúng là to bằng trời!

“Mày nói bậy! Rõ ràng là mày và Đường Hạo thông gian, cùng nhau hại c.h.ế.t con trai tao, rồi vu oan cho nhà Họ Họa!” Họa lão gia quả nhiên cáo già, phản ứng cực nhanh, lập tức bịa ra tội danh cho ta và Tô Vũ, nhằm rửa sạch tội lỗi cho nhà mình.

“Hừ, cái nồi này ông trút khéo thật. May mà có đại đệ tử của lão Thiên Sư làm chứng tại hiện trường, bằng không lần này ta lại khó mà biện bạch.” Ta liếc nhìn về phía Dương Thiên.

Mọi người cũng theo ánh mắt ta nhìn sang Dương Thiên, ai nấy đều chờ đợi câu trả lời. Dù là người ngoài đứng xem, lúc này cũng háo hức mong được “ăn dưa” có bằng chứng thật.

“Ừ, trong nhà Họ Họa có địa đạo, dùng trận quỷ để kéo dài mạng sống, định lấy tứ sư muội làm tế phẩm hiến xuống địa ngục, đổi lấy bình an.” Dương Thiên nói thẳng.

Lời của Dương Thiên có sức nặng vô cùng. Ngay lập tức, mọi người đều tin, ánh mắt phẫn nộ đổ dồn về phía Họa lão gia. Bốp! Một tiếng, Hồng Ngũ và lão sư đệ của hắn bị vứt xuống đất, rồi tất cả cùng tiến lại bao vây Họa lão gia.

Lão Thiên Sư ở Trung Hải địa vị cực cao, rất nhiều người âm ty đều là tín đồ của ông. Đắc tội với lão Thiên Sư, dù là nhà Họ Họa cũng chẳng có kết cục tốt đẹp. Chỉ là nhà Họ Họa không ngờ kế hoạch của mình lại thất bại như thế!

Nếu thành công, Tô Vũ đã gả vào nhà Họ Họa, sau này chỉ cần tìm cớ nói cô ấy c.h.ế.t ngoài ý muốn là xong chuyện. Nhưng bọn họ không ngờ, chính sự xuất hiện của ta đã khiến mọi âm mưu sụp đổ.

“Con mẹ nó, một đám ranh con, có biết tôn trọng người già không hả? Không thể đặt ta nhẹ nhàng xuống à?” Hồng Ngũ vừa c.h.ử.i xong thì Lão Điên cũng bị ném theo, rơi ngay lên người ông ta…

Họa lão gia bắt đầu hoảng loạn, thân thể run rẩy, lùi dần về phía sau.

Nhưng ông ta đã bị bao vây, không còn đường lui.

“Phịch!” Họa lão gia bỗng quỳ sụp xuống đất.

“Lão Thiên Sư, chuyện này không liên quan tới ta, đều là thằng con ngu ngốc của ta làm, ta không biết gì cả! Xin ông tha cho ta đi, ta không thể c.h.ế.t, nếu ta c.h.ế.t thì nhà Họ Họa tuyệt hậu mất!” Họa lão gia dập đầu liên tục, giọng run rẩy van xin.

“Ngươi dám nói ngươi không biết?” Lão Thiên Sư nổi giận đùng đùng, gân xanh nổi lên, lửa giận như núi lửa phun trào.

Cưới đồ đệ của mình rồi đem ra tế quỷ đó là nỗi sỉ nhục lớn nhất đời ông ta!

“Ta thật không biết! Là nó tự làm, ta hoàn toàn không hay! Con làm, cha không thể chịu thay! Lão Thiên Sư, ông đừng oan cho ta! Không tin thì gọi nó ra đối chất đi, gọi nó ra!” Họa lão gia nói với vẻ vô tội, khiến ta chỉ muốn hát cho ông ta nghe một câu: ‘Ta nên phối hợp với màn diễn của ngươi, giả vờ không thấy mà thôi.’

“Đừng giả vờ nữa, con trai ngươi c.h.ế.t rồi, ngươi hẳn cũng biết điều đó.” Ta hừ lạnh một tiếng.

Ta và Tô Vũ có thể ra được đây, hắn đương nhiên hiểu Họa Nguyên đã c.h.ế.t. Giờ lại đổ tội lên đầu con trai đã c.h.ế.t quả đúng là cha nào con nấy, mưu kế và thủ đoạn đều giống hệt nhau.

“C.h.ế.t rồi? C.h.ế.t thì tốt! Loại cầm thú ấy, không c.h.ế.t chỉ tốn cơm tốn nước, làm ô uế không khí! Dám làm chuyện tàn độc như thế, nó không xứng làm con ta, càng không xứng làm người nhà Họ Họa!” Họa lão gia lập tức mắng Họa Nguyên thậm tệ, diễn như thật, giọng điệu, nét mặt, đến cả nước mắt đều tự nhiên, đúng là một con cáo già biết diễn kịch.

“Đừng diễn nữa! Ngươi tưởng ngươi là người tốt sao? Mẹ của Họa Nguyên c.h.ế.t thế nào, ngươi còn nhớ chứ?” Tô Vũ chỉ thẳng vào mặt ông ta, vạch trần tội lỗi.

Lời ấy khiến mọi người lại một phen kinh hãi thì ra cha con Họ Họa là một cặp súc sinh đến cùng cực!

Nhà Họ Họa... vẫn còn đáng gọi là người sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 636: Chương 636: Diễn | MonkeyD