Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 642: Đài Phát Thanh Nửa Đêm
Cập nhật lúc: 25/12/2025 16:28
Biến cố bất ngờ khiến ta và Tô Tình đều sững sờ, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Hài cốt tổ tiên nhà họ Họa đã bị cướp, chuyện chỉ đành dừng lại ở đây.
Còn kẻ lấy đi những hài cốt ấy, ta đoán chính là tổ chức mà hai người Nhật Bản kia nhắc đến rất có thể chính là Tổ chức Hắc Kính. Kẻ áo đen muốn đoạt lấy đôi tay quỷ của nhà họ Họa? Mục đích của hắn, ta vẫn chưa rõ.
Sau khi xuống núi, ta và Tô Tình chia đường. Ta quay về tiệm xăm, còn cô ta thì chắc nên về nhà hôm nay xảy ra chuyện lớn như vậy, người cần được an ủi nhất hẳn là Tô Vũ, thế mà Tô Tình vẫn chưa về gặp chị mình.
“Nhớ đấy! Thi rớt là c.h.ế.t với ta!” Tô Tình nắm chặt nắm đấm, giơ lên trước mặt ta hăm dọa, rồi bắt xe đi mất.
cô ta cứ nhất định bắt ta đi thi cùng, chắc hẳn bài thi này chẳng yên ổn gì, chắc toàn việc nặng nhọc nếu không, cô ta đâu cần gọi ta đi. Dù sao thì, trước khi đến ngày thi, ta còn muốn ghé qua Thiên Sư Môn một chuyến. Ta đã nói rồi, muốn gặp tên gọi là “Kỳ Lân Chi Tử” ấy xem hắn rốt cuộc là hạng người gì.
Nhìn khí chất đó, nếu không ngồi bóc lịch mấy năm thì cũng chẳng ra được vẻ ấy hệt như một gã du côn. Trời chọn chi tử mà lại có bộ dạng thế này, ông trời đúng là mù thật.
Ta gọi xe về nghỉ ngơi một đêm. Sáng hôm sau, đang định lên Thiên Sư Môn thì lại có khách đến.
Khách tới là trời các việc khác đành gác lại. A Tinh Lùn mời khách vào, pha trà rót nước. Dạo này tiệm ít việc, nên hắn sốt ruột lắm, vì hắn ăn phần trăm theo doanh thu. Khách ít thì túi hắn cũng teo, nên dạo này hắn siêng năng lạ thường.
Vị khách này là một nữ phát thanh viên radio, tên là Tuyên Tuyên.
Trong giới truyền thông có ba định luật bất biến:
Chương trình ca nhạc không có hát thật, phỏng vấn không có lời thật, đài phát thanh không có mỹ nữ.
Nhưng Tuyên Tuyên là ngoại lệ cô ta xinh đẹp thật sự. Một thân váy bó n.g.ự.c đầy gợi cảm, giày cao gót, mùi nước hoa quyến rũ nồng nàn. Ta cứ tưởng là một ngươinh tinh hạng mười tám nào đó, ai ngờ lại là phát thanh viên radio.
Giờ làm radio không dễ sống. Thời đại Internet, video ngắn, nền tảng giải trí mọc lên như nấm, ngoại trừ mấy ông lái taxi, giờ còn mấy ai nghe đài đâu. Hồi nhỏ ta còn ôm cái máy cassette nghe mỗi tối thứ đó là niềm yêu thích của ông nội. Cái máy ấy vẫn còn để ở quê, không biết giờ còn chạy được không.
“Người đẹp, cô muốn làm hình xăm âm linh, vì lý do gì vậy?” ta hỏi.
Ngành phát thanh vốn rất khắt khe, bình thường họ không cho phép nhân viên tùy tiện xăm mình.
Nghe đến đây, sắc mặt Tuyên Tuyên lập tức thay đổi trắng bệch, lộ rõ vẻ sợ hãi.
cô ta nói rằng đã làm ở đài được hai năm, mọi thứ đều bình thường. Nhưng một tuần trước, cô ta bắt đầu nhận được những cuộc gọi kỳ lạ… những cuộc gọi đó… dường như không phải do người gọi đến.
Khi nói đến chữ “người”, cô ta cố ý dừng lại một chút như thể đang ám chỉ với ta rằng… đó là ma gọi tới.
Ta và A Tinh Lùn nhìn nhau, không cắt lời cô ta, nhưng quả thật trong lòng thấy hiếu kỳ.
Ma mà cũng biết gọi điện đến đài phát thanh à?
Nó định làm gì?
Gọi để xin bài hát sao?
C.h.ế.t rồi vẫn muốn nghe bài “Nếu tôi là DJ, em có yêu tôi không?” chắc?
Tuyên Tuyên kể tiếp rằng, cuộc gọi kỳ lạ đầu tiên là từ một người đàn ông- một cuộc cầu cứu.
Điều đó khiến Tuyên Tuyên rất ngạc nhiên. Cầu cứu thì phải gọi 110 chứ, sao lại gọi đến đài phát thanh của cô? Nhưng nghĩ lại, vì đây là kênh radio công cộng, hơn nữa cô vốn có tấm lòng giúp người, nên Tuyên Tuyên vẫn quyết định lắng nghe và giúp đỡ.
Người đàn ông ấy nói rằng hắn bị lạc đường, cứ lang thang mãi trên một con phố phủ đầy sương mù, không nhìn thấy đường về nhà, cũng chẳng thấy lối ra.
Tuyên Tuyên lấy làm lạ đã có điện thoại gọi đến đài thì chắc chắn điện thoại vẫn hoạt động, thế sao không mở bản đồ định vị để tìm đường?
Nhưng người đàn ông lại nói, điện thoại của hắn hầu như không còn chức năng nào hoạt động, mọi số khác đều gọi không được, kể cả 110.
Tuyên Tuyên càng thêm nghi ngờ, liền hỏi: “Thế sao anh vẫn gọi được đến đài của tôi?”
Người đàn ông đáp, hắn cũng không biết. Trong danh bạ chỉ còn một số duy nhất toàn là mười hai con số 0, hắn tò mò bấm thử, không ngờ lại kết nối được đến đài của cô ta.
Tuyên Tuyên vốn dẫn chương trình đài phát thanh nửa đêm, chuyên về các chuyện ma quái và truyền thuyết đô thị, nên cô biết rõ rằng có một truyền thuyết nói về số điện thoại mười hai số 0 này đó là số gọi xuống địa ngục. Người ta bảo ai gọi được thì sẽ nghe thấy tiếng vong hồn từ cõi âm, dù chẳng ai thực sự gọi thông được.
Nghe đến đây, Tuyên Tuyên có phần bực mình. Cô không biết người đàn ông kia đang trêu đùa, say rượu, hay thần kinh có vấn đề nữa.
Cô định cúp máy, nhưng người đàn ông lại van nài t.h.ả.m thiết, nói rằng hắn đã đi rất lâu rồi, xung quanh chỉ có sương mù dày đặc, chẳng thấy bóng người, không thể thoát ra được, hắn sợ lắm.
Tuyên Tuyên động lòng trắc ẩn, liền hỏi hắn có biết con phố đó ở đâu không.
Người đàn ông nói hắn không biết hiện tại, nhưng biết địa chỉ lúc ban đầu xuất hiện, rồi kể lại rất chi tiết cho cô nghe.
Tuyên Tuyên do dự một lát, cuối cùng gọi báo cảnh sát. Nhưng kết quả khiến cô sững sờ cảnh sát không tìm thấy người sống nào đang lạc đường, mà lại phát hiện một t.h.i t.h.ể ngay dưới chân tòa nhà bên con phố ấy.
Người c.h.ế.t là nam, khoảng hơn ba mươi tuổi.
Điều tra ra, hắn tên Vương Tây An, vì ngoại tình với vợ người khác, bị chồng cô ta bất ngờ bắt gặp, hoảng quá nên trèo ra cửa sổ trốn, nào ngờ rơi từ tầng mười hai xuống, c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Tuyên Tuyên thấy lạ lắm, nhưng không nói rõ được là lạ chỗ nào. Người đàn ông đó cũng không bao giờ gọi lại nữa, còn việc hắn có tìm được đường ra hay không, cô cũng không biết.
Chỉ đến khi cuộc gọi kỳ lạ thứ hai đến, mọi chuyện mới dần trở nên đáng sợ hơn.
Lại là nửa đêm, cũng là lúc chương trình phát sóng trực tiếp. Lần này, là một người phụ nữ gọi đến.
Người phụ nữ ấy nói rất cụ thể không chỉ nói tên mình, mà còn nói rõ địa chỉ. Cô ta gọi tới là để c.h.ử.i rủa gã chồng khốn nạn: bản thân đang m.a.n.g t.h.a.i tám tháng, mà chồng lại bỏ đi với người khác, để cô một mình trơ trọi. Giờ cái thai đã lớn, không thể phá, thật là bi thương!
Người phụ nữ mắng c.h.ử.i suốt nửa tiếng đồng hồ, Tuyên Tuyên sợ cô ta làm chuyện dại dột, nên luôn Miệng an ủi. Cuối cùng, người phụ nữ khẽ nói một câu:
“Đến giờ rồi.”Rồi cúp máy.
Tuyên Tuyên cũng chẳng nghĩ gì nhiều chương trình radio vốn là nơi để người ta trút bầu tâm sự, c.h.ử.i xong khóc xong rồi tắt máy cũng bình thường.
Nhưng ngày hôm sau, khi đọc bản tin, cô sững người cùng tên ấy, cùng địa chỉ ấy, người phụ nữ ấy đã c.h.ế.t từ trước đó một tuần.
Thi thể được phát hiện trong phòng trọ, vì mùi hôi bốc lên. Cô ta đang m.a.n.g t.h.a.i tám tháng, t/ự t/ử vì chồng ngoại tình bỏ đi.
Tuyên Tuyên choáng váng, đầu ong ong. Người phụ nữ đêm qua gọi điện… chẳng phải chính là cô ta sao? Nhưng cô ta đã c.h.ế.t một tuần trước rồi vậy ai gọi điện đến?
Kết hợp với chuyện lần trước, Tuyên Tuyên bắt đầu cảm thấy có gì đó cực kỳ bất thường.
Quả nhiên, sau đó, cô liên tục nhận được nhiều cuộc gọi tương tự. Những người gọi đến, hoặc đã c.h.ế.t từ lâu, hoặc vừa mới c.h.ế.t không bao lâu.
Đến đây, Tuyên Tuyên đã hiểu cô gặp phải ma rồi!
Những cuộc gọi ấy, là điện thoại của linh hồn!
Tuyên Tuyên nói, cô đã đọc vô số truyện ma, đặc biệt là những câu chuyện về đài phát thanh nửa đêm, nào ngờ giờ lại rơi vào chính bản thân mình.
Cô đã thử nhiều cách đổi ca trực, nghỉ việc, thậm chí mời đạo sĩ đến trừ tà. Nhưng chẳng có cách nào hiệu quả.
Ca nửa đêm thì chẳng ai muốn làm, cô không đổi được còn nghỉ việc thì không cam lòng, vì chỉ cần chịu thêm một năm nữa là có thể lên chức.
Còn đạo sĩ kia thì nói vô năng vi lực, vì số lượng vong linh gọi đến quá nhiều, ông ta không thể cắt đứt hết, cũng chẳng thể “g.i.ế.c sạch ma” được.
Cùng đường, Tuyên Tuyên mới tìm đến ta, muốn nhờ hình xăm âm linh (quỷ văn) để trấn tà, nếu vẫn không được thì đành bỏ nghề.
Ta liền hỏi:
“Những cuộc gọi đó ngoài việc gọi đến, còn có làm gì khác không? Ví dụ như hù dọa, hay làm cô bị thương?”
Tuyên Tuyên đáp:
“Không có. Cùng lắm chỉ có một kẻ say rượu gọi đến trêu chọc thôi. Sau này mới biết, gã đó say rượu lái xe rồi bị tông c.h.ế.t. Cũng không phải người sống gọi.”
Nếu chỉ như thế, thì chuyện này cũng không quá nghiêm trọng. Có thể do nguyên nhân nào đó mà đường dây điện thoại bị lệch tần, vô tình nối với những “tần số của linh hồn”. Những vong linh ấy gọi đến chẳng phải để hại người, chỉ là muốn nói điều gì chưa kịp nói khi còn sống, muốn giải tỏa oán khí, rồi mới chịu đi đầu thai.
Ta hỏi:
“Đêm nay có thể dẫn ta đến đài phát thanh xem thử không?”
Thật ra chuyện này người thường khó mà xử lý, chỉ có quỷ văn của ta mới có tác dụng. Nếu không cắt đứt được kết nối giữa đài và những linh hồn kia, thì chỉ cần còn có người c.h.ế.t, điện thoại quỷ vẫn sẽ tiếp tục vang lên mãi.
Tuyên Tuyên gật đầu:
“Không thành vấn đề. Dù anh là người ngoài, nhưng lúc nửa đêm ở đài gần như chẳng ai ở đó cả. Trước đây tôi còn từng dẫn cả đạo sĩ vào, cũng chẳng ai quản.”
“Vậy thì tốt,” ta nói, “tối nay ta sẽ đến xem tình hình cụ thể, sau đó sẽ xăm cho cô loại quỷ văn phù hợp. Giá khoảng vài vạn, chắc cô chấp nhận được chứ?”
Làm trong đài phát thanh, chắc không đến nỗi thiếu chút tiền này. Thật ra nếu mời người âm khác, giá cũng tầm đó, chẳng khác gì ta.
Tuyên Tuyên gật đầu nói không thành vấn đề, chỉ cần ta giải quyết được chuyện này thì tiền dễ bàn. Cô ấy để lại địa chỉ rồi rời đi.
“Loại mỹ nữ như thế mà chịu ở lại làm trong đài phát thanh, thật hiếm thấy.” A Tinh Lùn nhìn theo bóng lưng gợi cảm của Tuyên Tuyên mà nói.
A Tinh Lùn nói cũng chẳng sai, người làm phát thanh không cần lộ mặt, quan trọng là giọng nói. Có khuôn mặt đẹp, dáng chuẩn, ai lại chọn ngồi trong phòng thu cơ chứ?
Ta nhìn địa chỉ, quả thật không giả chính là trụ sở đài phát thanh nổi tiếng nhất ở thành phố Trung Hải, cách chỗ ta khoảng bốn mươi phút đường, không xa lắm.
Đúng lúc này, điện thoại WeChat “ting” một tiếng, là tin nhắn của Tô Tình gửi đến.
“Đường Hạo. ngươi sắp gặp phụ huynh rồi đó! Mau chỉnh trang lại đi, nắm bắt cơ hội nhé! Ước chừng… ba mẹ và chị ta sẽ đến trong khoảng hai mươi phút nữa.”
Ta nhíu mày Tô Vũ định đưa cha mẹ đến gặp ta sao? Cái tình huống gì đây?
