Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 751: Chút Sức Ấy Đủ Làm Gì Được Ta?
Cập nhật lúc: 25/12/2025 21:18
Biểu hiện của Hoàng Nguyên khiến mọi người khiếp sợ.
Hai đứa con của Kỳ Lân đã rất mạnh, quả thật khiến hắn phải chịu chút tổn thương nhưng chỉ dừng ở mức “chút tổn thương” mà thôi.
Muốn g.i.ế.c hắn, e rằng vẫn còn xa lắm.
Nếu cứ tiếp tục, cả hai đứa Kỳ Lân chi tử cũng sẽ bị hắn bào mòn mà c.h.ế.t, bởi chỉ có Hoàng Nguyên mới là kẻ có thể liên tục phục hồi, còn người phàm… thì không.
“Nhanh nghĩ cách đi, cứ thế này không ổn đâu!” Lão Trần Mù sốt ruột, không ngừng dùng gậy chống gõ mạnh xuống đất.
Lúc này, Hồng Ngũ và Lão Thiên Sư đột nhiên cùng lúc nói:
“Có cách rồi!”
Mọi người lập tức quay lại nhìn hai người họ. Lão Thiên Sư bước đến chỗ Dương Thiên, còn Hồng Ngũ thì đi về phía ta.
“Thiên nhi, nghe ta nói, tình hình bây giờ nguy cấp, với tư cách là chưởng môn Thiên Sư Môn, ta cho phép con được tùy ý sử dụng các cấm thuật của bản môn.” Lão Thiên Sư nghiêm giọng nói.
“Sư phụ…” Dương Thiên nhíu mày, vẻ mặt có chút lo lắng.
“Không sao, đừng sợ. Con là thân thể Kỳ Lân, những cấm thuật đó không thể phản phệ con được. Bây giờ con chính là bảo vật của Thiên Sư Môn, ta còn căng thẳng hơn ai hết.” Lão Thiên Sư nói rồi bật cười, “Thiên Sư Môn rơi vào tay ta, cuối cùng cũng sắp được phát dương quang đại. Kỳ Lân chi tử, người được trời chọn thật xứng đáng là kỳ tài trăm năm khó gặp của giới âm dương. Các phái Thiên Sư tuy cùng thờ một tổ tiên, nhưng phân chi nhiều vô kể. Với thiên phú của con, sau này ắt sẽ đứng trên đỉnh của Thiên Sư, hiệu lệnh quần hùng, làm rạng danh môn phái!”
“Vâng, sư phụ, con hiểu rồi.” Dương Thiên gật đầu.
“Xì, trời còn chưa tối mà lão rùa Thiên Sư kia đã bắt đầu mơ mộng rồi.” Hồng Ngũ ngồi xổm xuống bên cạnh ta, nói nhỏ.
Ta liếc ông ta một cái: “Ông đến làm gì? Cũng muốn ta phát dương quang đại cái… nhà hỏa táng của ông à?”
“Thằng nhãi thối, mày nói chuyện với sư gia như thế à?” Hồng Ngũ nổi giận, vỗ mạnh lên đầu ta một cái.
“Trước kia ông chẳng phải không nhận ta sao?” Ta trừng mắt nhìn lại, đang đ.á.n.h nhau mà ông còn tới gây chuyện.
Hồng Ngũ thở dài: “Haiz, cơm đã nấu thành cháo, quần cũng kéo lên rồi, ta không nhận thì được gì nữa chứ?”
“Được rồi, đừng lắm lời, có chuyện thì nói nhanh, ta đang bận đây.” Ta bực bội đáp.
“Nghe đây, bây giờ ngươi lập tức mở quỷ hóa đi, ta sẽ để mọi người giúp một tay.” Hồng Ngũ nói.
“Cái này… có đáng tin không? Giúp bằng cách nào?” Ta nghi hoặc nhìn ông ta, nửa tin nửa ngờ.
“Yên tâm, cứ làm theo lời ta. Kết hợp quỷ văn với Quỷ Đạo của Mao Sơn, cộng thêm thể Kỳ Lân của ngươi chẳng phải là vô địch sao?” Hồng Ngũ nói với vẻ đầy tự tin.
Tuy lần trước mở quỷ hóa chẳng có tác dụng mấy, nhưng nghe ông ta nói vậy, ta đành tin thêm một lần.
Ta vội niệm chú kết ấn, một lần nữa thi triển Quỷ Hóa. Lập tức, những luồng âm phong gào thét nổi lên, vô số bóng đen ào ào kéo tới rồi chui vào thân thể ta.
Trong khoảnh khắc, sức mạnh trong ta bùng nổ, pháp lực dâng trào không ngừng. Kết hợp cùng sức mạnh Kỳ Lân, quả thật mạnh hơn nhiều. Nhưng để g.i.ế.c được Hoàng Nguyên thì vẫn chưa đủ. Hơn nữa, quỷ hóa này có phản phệ, ta không biết thân thể mình có chịu nổi không nếu không g.i.ế.c được hắn mà còn bị phản lại, thì xem như xong đời.
Lúc này Hồng Ngũ quay lại hô lớn:
“Mọi người nghe đây! Tất cả âm nhân, hãy dùng mọi cách có thể để triệu hồi càng nhiều quỷ càng tốt, nhanh lên!”
Mọi người nghe mà ngẩn ra. Dù có triệu được bao nhiêu quỷ đi chăng nữa, thì cũng đâu thắng nổi Hoàng Nguyên? Làm vậy chẳng phải vô ích sao?
Nhưng Hồng Ngũ dù sao cũng là bậc tiền bối, nên họ vẫn chọn tin và làm theo.
Ai nấy đều là âm nhân, ít nhiều biết cách triệu quỷ. Hơn nữa, trong đám còn có không ít người nuôi quỷ. Chưa đầy một phút, khắp núi đồi vang vọng tiếng quỷ khóc, gió âm thổi mạnh, cát bụi tung mù, tiếng than khóc, tiếng rên rỉ, tiếng quỷ gào… vang dội khắp nơi.
“Khoan đã… ông không định…”
“Đúng vậy! Chính là định thế đó! Cậu cứ hút đi, hút không nổi thì ta nhét giúp! Thanh Y, lại đây giúp một tay!” Hồng Ngũ vừa nói vừa vẫy tay. Lão điên Thanh Y lập tức hớn hở chạy đến.
Trong nháy mắt, vô số quỷ hồn dưới tác dụng của Quỷ Hóa bị ta hút liên tiếp vào cơ thể. Những hồn lọt ra ngoài hoặc bị ta nhả ra thì bị Hồng Ngũ… “nhét” trở lại bằng cách không thể tả.
Ngay lập tức, ta cảm thấy thân thể mình như sắp nổ tung, toàn thân phồng lên, sức mạnh càng lúc càng lớn, nhưng cảm giác cũng càng khó chịu như thể sẽ vỡ ra bất cứ lúc nào. Quỷ hồn quá nhiều, ta gánh không nổi, sức mạnh càng tăng, cơ thể càng đau đớn, vì điều đó cũng có nghĩa ta phải chịu đựng nhiều hơn.
“Không được, chưa đủ! Còn nữa! Cậu ta là thân thể Kỳ Lân, chịu được! Nếu là người khác thì đã nổ tung rồi!” Hồng Ngũ hét lớn.
Lão điên Thanh Y lập tức đứng bật dậy, quay ra quát to với mọi người:
“Các người làm ăn kiểu gì thế hả? Chút xíu quỷ này đủ cho ai dùng? Để Hoàng Nguyên nhìn thấy lại cười vào mặt ta mất! Mỗi người thêm trăm con nữa, nhanh lên!”
“Ta nhổ vào…”
Đúng lúc ấy, từ đống đất hoang, Quỷ Vương đột nhiên ngồi bật dậy, c.h.ử.i một câu rồi thở hổn hển, m.á.u tươi không ngừng trào ra khỏi miệng.
“Á đù, Quỷ Vương sống lại rồi!” Lão điên hoảng hốt la lên, suýt nữa ngã ngồi xuống đất.
“Hừ, lũ quỷ sai c.h.ế.t tiệt, còn muốn câu hồn ta à? Năm ta sáu tuổi đã chơi trốn tìm với quỷ rồi đấy.” Quỷ Vương lẩm bẩm, rồi cúi xuống nhìn thân thể mình, “May mà thân thể còn cứu được, nếu hồn diệt thân mất thì phiền to rồi.”
Lão điên bán tín bán nghi, nhặt cây cành khô dưới đất chọc thử vài cái để xem Quỷ Vương là sống hay đã hóa xác.
“Đồ điên, ông làm gì đấy? Bệnh hả?” Quỷ Vương tức giận hất phăng cây gậy.
“Đúng, ta bệnh đó!” Lão điên đáp tỉnh queo.
Quỷ Vương: “…………”
“Lười nói với ông, Tiểu Tuyết đâu? Con gái ta đâu rồi?” Quỷ Vương dù bị thương nặng vẫn cố gắng chống người dậy, vừa nói vừa ôm vết thương.
“Ở đây, chủ nhân.” Thư sinh mặt trắng lập tức bế Sơ Tuyết lại. “Chủ nhân, ngài chưa c.h.ế.t, thật tốt quá rồi.”
“Hu hu… con gái ta.” Quỷ Vương nhìn thấy Tiểu Tuyết đầy thương tích, lập tức bật khóc, “Hoàng Nguyên! Hôm nay dù có liều mạng, ta cũng phải khiến ngươi c.h.ế.t không toàn thây!”
Quỷ Vương phẫn nộ, gân xanh nổi khắp trán, khuôn mặt dữ tợn như dã thú.
“Ngươi có thể động đến ta, nhưng không được động đến con gái ta! Hoàng Nguyên! Ta sẽ không tha cho ngươi đâu!” Quỷ Vương gầm lên, giọng đầy phẫn hận.
“Chủ nhân, thân thể ngài hiện giờ không chịu nổi kích động đâu.” Bạch Diện Thư Sinh vội vàng nói.
Quỷ Vương không hề để ý đến lời hắn nói, hắn nhẹ nhàng đặt Sơ Tuyết xuống đất rồi bắt đầu kết ấn làm phép.
“Dù có tổn thọ mười năm, hôm nay ta cũng phải mở Quỷ Môn Quan, giúp thằng nhóc đó g.i.ế.c c.h.ế.t Hoàng Nguyên!” Quỷ Vương gầm lên, ánh mắt ngập tràn hận ý, rõ ràng đã cùng Hoàng Nguyên thề không đội trời chung.
“Chủ nhân, không được đâu! Giờ thân thể ngài quá suy yếu, hơn nữa Quỷ Môn Quan chỉ có thể mở vào ngày rằm tháng bảy ngay cả Diêm Vương cũng không thể can thiệp. Ngài cưỡng ép mở cửa ắt sẽ mất thọ mệnh!” Bạch Diện Thư Sinh vội quỳ xuống, cố gắng khuyên can.
“Câm miệng! Ngươi cũng vào trong người Đường Hạo cho ta!” Quỷ Vương túm lấy hắn, rồi ném mạnh về phía ta. Bạch Diện Thư Sinh không dám phản kháng, đành ngoan ngoãn cùng các oan hồn khác nhập vào thân thể ta.
Lập tức, chiều cao của ta tăng vọt, vượt quá hai mét, sức mạnh trong người như một hố đen vô tận không ngừng tuôn trào. Ta thử nắm chặt nắm đấm, cảm giác chỉ cần một cú thôi cũng có thể nghiền nát cả ngọn núi. Nhưng đồng thời, cảm giác cơ thể căng phồng như sắp nổ tung, cực kỳ khó chịu giống như bị ép phải nhịn mà không thể trút ra được. Nếu buông một hơi thôi, chắc chắn ta sẽ nổ tung, và toàn bộ lũ quỷ trong người sẽ thoát ra ngoài, mọi công sức sẽ tan thành mây khói!
Ta phải cố nhịn, dùng sức mạnh để giải tỏa ra!
“Chưa đủ! Chưa đủ đâu! Còn nữa không?” Hồng Ngũ liên tục thúc giục mọi người.
“Vô nghĩa, tất nhiên là còn! Ta Quỷ Vương còn chưa ra tay mà!” Quỷ Vương gầm lên, hai tay ấn xuống đất, lập tức vô số phù văn lan tỏa khắp nơi, tạo thành một vòng tròn rồi hội tụ lại.
“Một tiếng phù vang- Minh Môn mở!”
Quỷ Vương quát lớn, trên đầu hắn xuất hiện một cánh cửa đen khổng lồ. Cửa phát ra tiếng kẽo kẹt, rồi “ầm” một tiếng mở toang.
“U... u... u...”
Vô số quỷ hồn bò ra từ Quỷ Môn, tiếng khóc than rợn người vang vọng khắp núi, số lượng khủng khiếp, tràn ra như thủy triều.
“Thằng nhóc! Cưỡng ép mở Quỷ Môn là trái với thiên đạo, ta chỉ có thể mở trong một phút, đổi lại mười năm thọ mệnh! Ngươi hút được bao nhiêu thì hút, hãy thay ta g.i.ế.c Hoàng Nguyên! Từ nay về sau, ân oán giữa ta và ngươi xóa sạch!” Quỷ Vương nói.
“Dám động đến con gái ta, ta thề liều mạng với ngươi, Hoàng Nguyên!”
