Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 76: Lần Theo Đường Mạng Tới Đánh Ngươi
Cập nhật lúc: 24/12/2025 00:21
Việc này làm cho Phan Tiến sợ đến mất hồn, sao có thể có người treo mình trên dây mạng được chứ? Chuyện quái gì vậy?
“Ngươi... ngươi là ai?” – Phan Tiến run rẩy hỏi, trong phòng đột nhiên xuất hiện một người khiến hắn sợ đến nỗi nói năng lắp bắp. Hắn cảm thấy rất kỳ lạ, người này vào bằng cách nào?
Cửa sổ và cửa ra vào đều khóa chặt, dù có là trộm thì hẳn hắn cũng phải biết, huống hồ người này quá đỗi kỳ quái – chẳng chui từ đâu, lại treo trên dây mạng mà vào.
Người đàn ông kia vừa thấy Phan Tiến tiến lại gần thì lập tức nổi cơn thịnh nộ, c.h.ử.i ầm lên: “Đồ ch* c.h.ế.t! Còn dám phun xàm về ta nữa không? Ông đây đã lần theo đường dây mạng đến tìm ngươi rồi đấy, đồ rác rưởi!”
Nói xong liền tát cho Phan Tiến một cái ngã dúi dụi xuống đất. Bàn tay của hắn ta lạnh buốt, đ.á.n.h lên mặt Phan Tiến chẳng khác nào bị mưa đá táp vào.
“Ngươi... ngươi là ai? Sao lại đ.á.n.h người? Ta... ta báo công an bây giờ!” – Phan Tiến lại trở nên rụt rè, hoàn toàn trái ngược với cái kiểu hung hăng trên mạng.
Nếu là ta thì sao? Nửa đêm có kẻ vào nhà đ.á.n.h ta? Hừ! Ta lập tức vào bếp vác d.a.o c.h.é.m hắn ngay!
“Đánh ngươi thì sao? Không phải chính ngươi kêu ta lần theo dây mạng tới đ.á.n.h ngươi à? Suốt đời ta chưa từng nghe yêu cầu nào kỳ quái như vậy. Hôm nay ta đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi – đồ phun xàm! Dám động đến ta hả?”
Người đàn ông càng nói càng giận, lại cho Phan Tiến thêm một cái bạt tai.
Lần này mạnh hơn, Phan Tiến yếu ớt như lá tre bị hất văng ra xa, đập thẳng vào cái máy tính. Chỉ nghe “ầm” một tiếng, máy tính rơi xuống đất, nguồn điện bị ngắt, màn hình tối đen.
Đến khi Phan Tiến sợ hãi bò dậy, mới phát hiện người đàn ông kia đã biến mất từ lúc nào, hắn hoàn toàn không hay biết. Thật kỳ quái.
Phan Tiến cảm thấy chuyện này có gì đó rất tà môn, không dám mở máy tính nữa, chỉ biết chui vào chăn trùm kín đầu cho đến sáng.
Sáng hôm sau, hắn mới dám kiểm tra máy tính, may mà máy không sao, vẫn dùng được bình thường.
Hắn mở máy, tìm lại người đã “phun chiến” với mình tối qua, xem kỹ thông tin tài khoản của hắn ta, thì phát hiện tài khoản đó đã rất lâu không cập nhật gì rồi, lần cập nhật gần nhất là ba năm trước, trong đó có vài tấm ảnh. Và trong ảnh, hắn nhận ra người đàn ông đã bò qua dây mạng tối qua chính là người đó!
Đúng lúc ấy, người kia bất ngờ gửi tin nhắn đến: “Tối qua ta đã lần theo dây mạng tới đ.á.n.h ngươi rồi, lời hứa của ngươi khi nào mới thực hiện?”
Trước đó, Phan Tiến từng mạnh miệng nói: chỉ cần người kia có thể lần theo dây mạng tới đ.á.n.h hắn, thì hắn sẽ ăn mười tấn bánh Oreo.
Nhớ lại chuyện tối qua, hắn lạnh sống lưng, run rẩy, cuối cùng đành im lặng, không dám trả lời tin nhắn nữa.
Nhưng người kia dường như có thể nhìn thấy hắn vậy, lại gửi tin tới: “Sao? Muốn nuốt lời à? Không được đâu! Ngươi chẳng phải rất hống hách sao? Phun người ta thì vô địch thiên hạ, tay cầm bàn phím là coi như làm chủ thiên hạ! Tối nay ta sẽ đích thân đến đút ngươi ăn bánh Oreo, đồ nhóc thối!”
Phan Tiến sợ quá, lập tức chặn người kia, nhưng lạ ở chỗ, đối phương vẫn gửi tin nhắn được. Bất đắc dĩ, Phan Tiến phải đăng xuất tài khoản, tắt máy luôn.
...
Tối đến, để tránh xảy ra chuyện như tối qua, hắn rút luôn dây nguồn máy tính, mới yên tâm đi ngủ.
Nhưng đến nửa đêm, hắn lại tỉnh dậy, phát hiện màn hình điện thoại của mình phát ra ánh sáng xanh lục mờ mờ – vô cùng quỷ dị.
Lúc này hắn mới sực nhớ ra – cái nền tảng kia có một ứng dụng, hắn cũng đã cài trên điện thoại. Hắn vội ngồi bật dậy, cầm điện thoại định xóa ứng dụng đó đi… nhưng đã muộn rồi.
Đột nhiên, một người xuất hiện phía sau hắn – vẫn là người đàn ông tối qua. Sắc mặt hắn ta trắng bệch, môi xanh tím, nhìn Phan Tiến rồi nở một nụ cười quỷ dị...
“Ngươi... ngươi muốn làm gì?” – Phan Tiến sợ hãi co người chui vào trong chăn, nhưng chẳng ích gì. Tên đàn ông kia sức lực rất lớn, chỉ vài cái đã kéo được hắn ra ngoài, sau đó lôi thẳng hắn vào nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh hôi thối nồng nặc, bên trong lại có một đống bánh Oreo, mà rõ ràng Phan Tiến nhớ mình đã xả nước rồi, tại sao lại có thêm một đống thế này? Hắn muốn ấn nút xả nước, nhưng không được – bồn cầu không chảy nước.
Người đàn ông kia lại nở nụ cười khiến người ta rợn gáy, rồi cầm điện thoại của Phan Tiến lên quay video, sau đó ép hắn ăn bằng được đống Oreo ấy.
Phan Tiến ngất đi mấy lần, vì buồn nôn. Đến khi tỉnh lại, hắn ói suốt một ngày – đó đã là sáng hôm sau rồi.
Khi cầm điện thoại lên lướt mạng, hắn mới phát hiện đoạn video mình ăn Oreo đã bị đăng lên mạng, còn thu hút mấy chục triệu lượt xem. Phan Tiến nổi tiếng trong phút chốc, nhưng là theo cách như vậy. Hắn xin nghỉ việc, không dám đến công ty nữa, thậm chí chẳng dám ra đường, vì sợ bị người ta nhận ra.
“Rốt cuộc ngươi là ai? Là người hay là ma?” – Phan Tiến nhắn tin cho tên đàn ông kia.
“Ngươi nghĩ sao, hả đồ nhóc thối? Sao nào, chơi không nổi nữa à? Đồ phun xàm, ngoài đời thì chỉ biết run như cầy sấy.” – Hắn ta trả lời.
Phan Tiến giận lắm! Bất kể hắn là người hay là ma, dám hại ta mất mặt đến mức không còn can đảm sống tiếp, thì ta phải báo thù!
Cầm lấy bàn phím, Phan Tiến lập tức cảm thấy khí thế trở lại, lại một lần nữa đấu võ mồm với tên kia. Trong thế giới mạng, ta vẫn là vua! Cuối cùng, hắn thật sự c.h.ử.i thắng được đối phương.
Tên đàn ông tức lắm, gằn lên: “Tối nay ta lại tới tìm ngươi! Để xem ngươi còn dám mạnh miệng không?”
Phan Tiến lại bắt đầu hoảng, nếu hắn ta đến nữa, mình chẳng phải sẽ lại bị làm nhục sao? Phải nghĩ cách đối phó thôi.
Bình tĩnh lại, hắn nhận ra tên kia chắc chắn là ma, nếu không thì làm sao có thể làm ra mấy chuyện tà dị như vậy được? Máy tính sáng, hắn xuất hiện, còn treo mình trên dây mạng như không có gì. Điện thoại sáng, hắn cũng xuất hiện – chẳng phải ma thì là gì?
Phan Tiến kiểm tra kỹ cửa nẻo trong nhà – hoàn toàn không có dấu vết cạy phá. Nếu là người thì sao vào được?
Xác định đối phương là ma rồi, Phan Tiến nghĩ phải tìm đạo sĩ hoặc hòa thượng đến trừ. Nhưng thứ này thì đa phần là mấy ông lang băm giả dạng. Nhỡ đâu mời nhầm một tên ăn hại thì ta vừa tốn tiền, vừa mất mặt.
Đúng lúc đó, hắn nhớ ra mình từng tham gia một nhóm tên là “Nhóm Hình Xăm Trừ Ma của A Tinh Lùn”, nghe nói hình xăm này rất hiệu nghiệm, có tác dụng trừ tà đuổi quỷ. Phan Tiến lập tức quyết định đi xăm một cái.
Hắn đã điều tra rồi – tuy hình xăm trừ ma không phổ biến nhưng rất có tiếng, mấy người trong nhóm từng làm đều nói hiệu quả.
Nhưng những người từng xăm đó – ngay cả ta cũng không biết có thật hay không, vì ta mới vào nhóm chưa lâu, chưa biết được độ tin cậy.
Sau này ta có hỏi A Tinh Lùn thì hắn bảo đó là khách quen cũ, sau khi nhận phong bì thì giúp quảng bá trong nhóm một chút – dù sao thì họ cũng thật sự có hình xăm trên người, là do ông nội họ xăm cho từ trước.
Nghe xong chuyện của Phan Tiến, ta nhíu mày, nói: “Việc của ngươi có một vấn đề lớn – đó là chưa xác định được đối phương rốt cuộc là thứ gì. Nếu chỉ là ma thì dễ, ta xăm cho ngươi một hình trừ tà là xong. Nhưng nếu là thứ khác thì rắc rối, hình xăm trừ ma chưa chắc có tác dụng.”
“Nếu là người thì càng không cần phải làm. Dù là hình xăm dương khí gì đi nữa thì giá cũng phải trên vạn bạc – lãng phí tiền chẳng hay chút nào. Ta là người làm ăn có lương tâm – nhỡ đâu chỉ là có người trêu chọc ngươi thì sao?”
