Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 793: Ta Chỉ Lấy Người Ta Thích

Cập nhật lúc: 25/12/2025 21:24

Tô Tình bước vào với khí thế ngút trời, sau lưng là Tô Vũ, rõ ràng là vì chuyện hôn ước mà đến. Có lẽ Tô T.ử đã kể lại hết, nhưng với tính cách của Tô Tình, sao có thể ngoan ngoãn nghe theo một hôn ước cổ lỗ như vậy tám phần là tới gây chuyện rồi.

“Muội muội, có chuyện gì thì từ từ nói, đừng náo loạn.” Tô Vũ luôn theo sát phía sau khuyên nhủ, nhưng Tô Tình chẳng nghe, tức giận xông thẳng vào tiệm xăm, dáng vẻ như muốn hỏi tội ta. Nhưng lỗi đâu phải ở ta, ta cũng chẳng hề muốn cưới cô ta mà!

“Đường Hạo! Ngươi có ý gì hả?” Tô Tình mang theo Ma Kiếm bên người, chắc định c.h.é.m ta luôn. Trưởng lão Thục Sơn c.h.ế.t rồi, chuyện Ma Kiếm cũng tạm lắng, lại tiện cho cô ta.

“Ý gì là ý gì?” Ta giả bộ chẳng biết gì, hỏi lại.

“Cha ta nói, nhà ngươi với nhà ta có cái vụ đ.á.n.h cược khỉ gió gì đó, thua thì hai chị em ta phải gả cho ngươi, có thật không?” Tô Tình chỉ tay vào mũi ta, hỏi.

Ta gật đầu, chẳng phủ nhận:

“Đúng vậy, thật đó. Hai chị em cô đều là vị hôn thê của ta.”

“Phì! Mặt dày không biết xấu hổ.” Tô Tình suýt phun cả nước bọt vào mặt ta. “Thời đại nào rồi mà còn cái kiểu này, ngươi tưởng hay lắm à, muốn cưới cả hai chị em ta cùng lúc? Ngươi đang nằm mơ giữa ban ngày đấy à?”

“Chuyện này đâu phải do ta, là ông nội ta với cha mẹ các cô đ.á.n.h cược. Nhà các cô đã thua thì nên giữ lời.” Ta đáp.

Lúc này, Tô Vũ bước lên, cau mày hỏi: “Thế sao trước đây anh không hề nói qua?”

“Cái này cũng chẳng trách ta được. Trước kia nhà các cô họ Triệu, cha cô là Triệu Đông Lai, bây giờ tên họ đổi hết, ta làm sao biết. Gần đây mới phát hiện thôi.” Ta nói thật. Chuyện này đúng là oái oăm, tất cả đều do lão cáo già Triệu Đông Lai giở trò.

Lúc đó, A Tinh Lùn cũng chen vào, cười hề hề:

“Nói cho cùng, ông chủ nhỏ còn là người đặt cược trước cả Họa Nguyên, tính ra, cậu chủ đây mới là vị hôn phu chính thức của hai cô.”

“Cái này…” Tô Vũ á khẩu, không biết đáp ra sao. Chuyện quá đỗi bất ngờ, cô ấy nhìn ta một cái, rồi vội tránh ánh mắt, có phần ngượng ngùng.

“Thôi đi, mỗi bên nhường một bước. Dù sao ngươi cũng thích tỷ ta, hai người các ngươi thành thì tốt, đừng lôi ta vào. Ta vẫn thích làm em dâu của ngươi hơn. Với lại, thời nay mà còn dám cưới hai vợ à? Không sợ phạm tội song hôn mà vào tù chắc? Cưới về rồi ngươi làm gì cho đủ sức?” Tô Tình giận đùng đùng nói, rõ ràng trong lòng cho rằng cha mẹ mình đã đem cô ta bán cho ta, mà tính cô ta thế này thì sao chịu nổi.

Muốn dùng một tờ giấy cược để trói Tô Tình không thể nào. Tính cách cô ta quá phản nghịch rồi.

Mà ta thì vốn cũng chẳng có ý định cưới con cọp cái này, nên lời cô ta ta hoàn toàn đồng ý.

“Không được, đã ký cược rồi, thua thì phải thực hiện lời hứa. Nếu không, nhà họ Triệu chẳng phải trở thành kẻ lật lọng sao?” Lúc này mẹ ta nhẹ đặt chén trà xuống, giọng lạnh lẽo quát lên.

Sau khi bà ta mở miệng, Tô Tình và Tô Vũ mới để ý đến. Tô Tình liếc ta, ý như hỏi: “Bà này là ai? Chúng ta đang nói chuyện, sao lại xen vào?”

“À… ngươi tạm coi bà ấy là mẹ ta đi.” Ta nói.

“Cái gì mà tạm coi, cái gì mà ‘như mẹ’? Mẹ là mẹ chứ sao lại nói kiểu đó, tránh ra!” Tô Tình đẩy ta sang bên, dữ dằn đi tới trước mặt mẹ ta.

“Bác à, bác nói vậy không đúng rồi. Thời nay còn ai cho phép đa thê, lại còn cưới cả hai chị em, như thế ra thể thống gì? Cái cược ấy là chuyện cũ, bây giờ đã không còn phù hợp.”

Tô Tình đanh giọng, khí thế không hề kém bà ta.

“Hừm, hai đứa là sinh đôi à? Tính cách khác xa thật đấy. Nhưng… nhìn cũng được đấy, nhất là ngươi, n.g.ự.c to m.ô.n.g nở, chắc chắn có thể sinh cho nhà họ Đường ta một ổ cháu béo tròn trắng trẻo.”

Mẹ ta vừa nói vừa nhìn Tô Tình bằng ánh mắt đầy hứng thú, như vừa tìm được đối tượng vừa ý.

“Một ổ à? Bác nghĩ ta là gì? Thôi đi, đừng đùa nữa được không?”

Tô Tình bực dọc nói, rõ ràng chưa từng nghĩ sẽ gả cho ta chứ đừng nói đến chuyện sinh “một ổ”.

Cái giọng điệu kia, chẳng khác nào coi ta là con lừa kéo cày trong đội sản xuất vậy!

“Bác à, em cháu từ nhỏ đã như vậy, có gì mạo phạm mong bác rộng lòng bỏ qua.” Tô Vũ kéo tay Tô Tình, ra hiệu bảo cô ta đừng nóng nảy quá, lỡ đắc tội với người ta thì không hay, huống hồ còn là bậc trưởng bối.

“Yên tâm đi, con dâu nhà họ Đường ta, ta tất nhiên sẽ bao dung, đều là người một nhà cả, sao lại khách sáo được.” Mẹ ta nói.

Tô Tình hất tay Tô Vũ ra, không để cô ấy kéo nữa, lập tức đáp lại:

“Ai là người một nhà với bà? Ta chưa từng nói sẽ gả. Là cha ta ký cược, thì để ông ấy gả đi! Thứ hôn ước kiểu đó, ngay cả pháp luật bây giờ còn chẳng công nhận. Ta Tô Tình chỉ gả cho người ta thích mà thôi!”

“Ồ? Vậy à?” Mẹ ta đứng lên, giọng lạnh như băng “Hừ, có những chuyện, đâu phải muốn là được. Nếu ngươi không đồng ý, nhà họ Triệu tuyệt đối không được yên. Bản cược ấy không ký chơi đâu. Dùng cái đầu mà nghĩ xem, vì sao cha ngươi phải đổi cả tên lẫn họ, rồi dọn nhà đi nơi khác?”

Tô Tình sững người, cô ta thông minh nên lập tức hiểu ý trong lời mẹ ta.

“Bác à, nếu em ấy không muốn, xin bác đừng ép được không?” Tô Vũ khẩn cầu, giọng mềm hơn nhiều.

Nhưng mẹ ta chỉ lắc đầu, dứt khoát bảo phải cả hai chị em cùng gả, không có chỗ thương lượng. Nói xong bà ta liền bước lên lầu, không buồn nói thêm lời nào.

Trước khi đi, bà ta còn dặn lại một câu, bà đã tính ngày rồi, năm ngày nữa là ngày lành để thành hôn. Nếu năm ngày sau mà chưa cưới, nhà họ Triệu ắt gặp đại họa, toàn gia không được bình an.

Hai chị em họ Tô nghe xong, sắc mặt đều khó coi. Đừng nói là họ, ngay cả ta cũng phải nhíu mày lời này quá độc, dù có cược thật đi nữa thì ép người bằng cách này cũng khiến người ta thấy khó chịu vô cùng.

“Các người yên tâm, ta cưới một người là đủ, ta chỉ cần Tô Vũ.” Ta vội vàng nói rõ lập trường, sợ Tô Vũ hiểu lầm.

“Tại sao? Em gái ta cũng tốt mà!” Tô Vũ cười khẽ một cái.

“Tốt, quá tốt, tốt đến mức ta Đường Hạo cái mạng rách này không chịu nổi!” Ta nói liền một hơi.

Không kịp phòng bị, Tô Tình lập tức giẫm mạnh lên chân ta, đau đến nỗi ta kêu oai oái, nước mắt suýt rơi.

“Ngươi làm cái gì vậy? Điên à?” Ta mắng, con hổ cái này, giờ đến cả khen cũng không cho người ta khen nữa sao?

“Điên cái đầu ngươi! Giọng điệu châm chọc đó ngươi tưởng ta không nghe ra chắc? Ta không cần ngươi chọn, ta không muốn gả, chẳng ai ép được ta!” Tô Tình hừ lạnh, rồi tức tối chạy thẳng lên lầu.

“Muội, muội đi đâu vậy?” Tô Vũ hốt hoảng gọi, sợ cô lại gây chuyện.

“Con chuột c.h.ế.t này nói không tính, rõ ràng mụ già kia mới có quyền quyết định! Ta phải lên nói chuyện với bà ta, nếu không bà ta sẽ giở trò với nhà ta. Trong tay bà ta nhất định có thứ gì đó để uy h.i.ế.p nhà họ Tô!” Tô Tình vừa nói vừa bước nhanh lên tầng hai.

“Rầm!” Cánh cửa hình như bị đá bật tung.

Ta ôm trán, suýt thở dài ngất đi đây đâu phải mẹ ruột ta, đụng vào là xong đời! Mới gặp vài phút mà đã dám đặt biệt danh cho người ta rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 794: Chương 793: Ta Chỉ Lấy Người Ta Thích | MonkeyD