Hoa Văn Quỷ Dị ( Thuật Xăm Sinh Tử) - Chương 846: Ngươi Không Phải Đường Hạo

Cập nhật lúc: 25/12/2025 21:32

Trong đại lao âm u, từng dãy ngục thất dựng thẳng hàng hai bên. Cuối hành lang là đủ loại hình cụ đáng sợ, nhìn thôi đã khiến người ta dựng tóc gáy.

Một gã lùn bị trói chặt trên giá gỗ, toàn thân run rẩy, đồng t.ử giãn to, khiếp sợ nhìn con quỷ trước mặt.

“Đừng sợ, nhanh thôi. Một lát nữa ngươi sẽ được nếm trải sự tra tấn đau đớn nhất.” Điển ngục trưởng cười hì hì, tiếng cười rợn người. A Tinh Lùn nuốt nước bọt, không dám hé lời, tay chân run bần bật vì sợ.

Sức mạnh của điển ngục trưởng không phải thứ A Tinh Lùn có thể phản kháng. Ngoài việc mặc cho hắn tra tấn, A Tinh Lùn không có đường nào khác.

Điển ngục trưởng nhanh chóng vẽ trên người A Tinh Lùn, chỉ chốc lát, một bức chú văn đáng sợ đã hiện lên.

A Tinh Lùn không biết đó là chú văn gì, nhưng hắn hiểu chắc chắn không phải thứ tốt đẹp gì, bởi vì người trước mặt hắn là điển ngục trưởng—kẻ coi tra tấn người là thú vui, ngoài việc hấp thu linh hồn thì chính là hành hạ kẻ khác.

“Xong rồi.” Điển ngục trưởng nói, rút ra một cây kim. “Ta thử xem hiệu quả, có thể chọc thẳng vào linh hồn được không. Nếu được thì vui rồi đây.”

“Đừng… đừng mà… tránh ra… đừng…” A Tinh Lùn liều mạng vùng vẫy, nhưng dây trói càng siết chặt hơn. Mọi sự phản kháng đều vô ích.

Điển ngục trưởng làm ngơ lời van xin, trực tiếp đ.â.m cây kim vào cơ thể A Tinh Lùn.

“Aaaaa!!!”

A Tinh Lùn gào lên một tiếng thê thảm. Thân thể không hề có phản ứng đau đớn nào, nhưng linh hồn thì như bốc khói. Đồng t.ử giãn to, đau đến mồ hôi tuôn như suối, gương mặt vặn vẹo, cực kỳ thê thảm.

“Hahaha… thú vị… thú vị thật. Chú văn này đúng là hữu dụng. Nó thật sự có thể tra tấn linh hồn… ta thích!” Điển ngục trưởng phá lên cười, rồi dùng phương pháp tàn bạo hơn nữa. Tất cả hình cụ đều đem ra dùng trên người A Tinh Lùn.

Lập tức, cả nhà lao tràn ngập tiếng gào thét đau đớn của A Tinh Lùn. Những thứ bị giam khác đều sợ đến run cầm cập, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Nhìn thôi còn thế, huống chi là kẻ đang bị tra tấn.

Thân thể A Tinh Lùn không hề tổn thương, nhưng mặt thì trắng bệch, toàn thân run lẩy bẩy, người như kiệt sức, mồ hôi lạnh ướt sũng, biểu tình vô cùng đau đớn.

“Ha ha, cái kiểu tra tấn khoái hoạt này, đúng là làm người ta hưng phấn. Nhưng mà ngươi cái đồ lùn c.h.ế.t tiệt này, đúng là chẳng chịu đựng nổi gì cả. Cứ thế này, ta sợ ngươi cầm cự không nổi một giờ đâu.” Lúc này tên điển ngục trưởng mới đặt bộ hình cụ trong tay xuống, “Không vội, để dành lại từ từ chơi với ngươi. Còn phải ra ngoài bắt thêm mấy người nữa vào đây. Cái cách hành hạ linh hồn người này, đúng là tuyệt diệu, ta thích.”

Nói xong, điển ngục trưởng lôi thân thể A Tinh Lùn lên, rồi chậm rãi đi về phía nhà giam, quăng hắn vào một trong những căn phòng giam tăm tối không thấy trời trăng.

Cửa phòng giam “ầm” một tiếng đóng lại. Không đến vài giây, trong bóng tối bỗng chốc mở ra vô số con mắt, rồi dần dần tụ lại, đi về phía A Tinh Lùn.

A Tinh Lùn sợ đến tột cùng, cả người yếu ớt co rúm vào góc tường, run giọng lắc đầu bi thảm: “Đừng… đừng… đừng lại đây…”

Nhưng từng đôi mắt điên cuồng ấy, như dã thú, gắt gao nhìn chằm chằm A Tinh Lùn, rồi vây hắn lại.

Người hiền thì bị người chèn ép, kẻ yếu ở đâu cũng như cỏ rác. Nhà tù này cũng không ngoại lệ. Hơn nữa, phần lớn đều là những kẻ hoặc yêu quái đã bị tra tấn đến vặn vẹo tâm lý. Chúng rất cần một nơi để phát tiết, và A Tinh Lùn chính là chỗ để chúng trút giận.

Với thực lực của hắn, trong nhà giam này, hắn chỉ có thể trở thành bao cát bị đ.á.n.h tơi bời.

“Aaaaa…”

Chốc lát sau, từ căn phòng giam ấy truyền ra tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết đến cực độ, chấn động cả tai, đặc biệt bi ai…

Điển ngục trưởng tất nhiên không để ý đến chuyện đó, chỉ nhếch mép cười lạnh.

Đúng lúc này, hắn dường như cảm ứng được gì đó, lập tức nhắm mắt: “Tiệm xăm có người đến? Là ai?”

Đồng thời, một căn phòng trên lầu hai của tiệm xăm bỗng mở cửa sổ. Một người phụ nữ như quỷ mị xuyên qua mà vào.

“Ai?” Đường Hạo giả bỗng mở bừng mắt, quát lớn một tiếng.

“Trừ ta ra, còn ai biết trèo cửa sổ vào đây nữa?” Người phụ nữ nói giọng mập mờ, rồi từng bước đi về phía giường, dường như còn quen thuộc nơi này hơn cả Đường Hạo giả — dù hắn mới đến đây ngày đầu tiên.

Đường Hạo giả ngửi thấy một mùi hương rất thanh thoát. Trong bóng tối, một người phụ nữ dáng vóc yêu kiều uốn éo bước đến, dù không thấy rõ dung mạo, nhưng Đường Hạo giả mơ hồ cảm thấy đây chắc chắn là một đại mỹ nữ. Đường nét đại khái vẫn có thể nhìn ra.

“Chẳng lẽ là… đàn bà của anh trai?” Đường Hạo giả thầm nghĩ, rồi cười đắc ý. Không ngờ đêm đầu tiên đã gặp vận đào hoa như vậy. Nửa đêm có mỹ nữ tìm đến, thì tất nhiên phải xử cho xong rồi!

Không gì ngon bằng bánh chưng, không gì vui bằng chị dâu!

“Ngươi đến rồi à?” Đường Hạo giả nói rồi ôm lấy cô ta. Không ngờ người phụ nữ ấy nghiêng mình né tránh, khiến hắn ôm vào khoảng không.

Đường Hạo giả hơi khó chịu, trong lòng lại nghi hoặc: “Cái gì vậy? Rõ ràng vừa rồi còn chủ động… giờ lại thế này? Chơi trò đuổi bắt sao?”

“Hừ, ngươi không phải Đường Hạo. Rốt cuộc ngươi là ai?” Người phụ nữ đột ngột hừ lạnh.

Đường Hạo giả càng khó hiểu. Hắn và anh trai giống nhau y đúc, trong bóng tối hắn chỉ nói ba chữ mà cô ta đã nhận ra? Không thể nào!

“Trả lời ta, ngươi là ai? Đường Hạo thật sự đi đâu rồi?” cô ta lại ép hỏi.

Đường Hạo giả đi tới, “bốp” một tiếng bật đèn.

Cuối cùng hắn thấy rõ mặt người phụ nữ. Quả thật là đại mỹ nữ, khuôn mặt mê hoặc như hồ ly tinh, thân hình lồi lõm đầy đặn, eo rắn hông vểnh, cực kỳ dụ người.

Người phụ nữ này… mẹ hắn chưa từng nhắc tới, hắn cũng không biết cô ta là ai. Vậy cô ta với anh trai là quan hệ gì? Sao chỉ ba chữ đã nhìn thấu?

“Ta chính là Đường Hạo, ngươi không nhận ra ta sao?” Đường Hạo giả chỉ vào mặt mình, ý bảo cô ta tùy ý phân biệt—dù sao giống hệt, hắn chẳng sợ.

“Hừ, bớt giả ngu. Đường Hạo tuyệt đối không chủ động ôm ta. Ngươi là ai? Nếu thật là Đường Hạo, vậy ngươi biết ta là ai không?” Người phụ nữ lại hỏi.

“Ờ… cái này…” Đường Hạo giả nghẹn họng. Hắn đâu biết cô ta là ai, nói sao bây giờ?

“Ngươi… ngươi là người cũ của ta… nhưng mà… người cũ của ta nhiều quá… nên nhất thời ta không nhớ ra ngươi là ai, xin lỗi, xin lỗi.” Đường Hạo giả cố gắng chống chế.

“Nói bậy! Chính ta còn không biết ngươi là ai, ngươi còn giả làm Đường Hạo cái gì? Tư thế nào của hắn mà không phải ta dạy hắn?!” Người phụ nữ tức giận, búng tay một cái. Một trận âm phong nổi lên, sau lưng Đường Hạo giả xuất hiện một người giấy.

Người giấy mặc giáp, tay cầm đao bạc. Gió âm vừa thổi qua, hắn liền hóa thành người bằng xương bằng thịt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.