Hoán Đổi Linh Hồn Cưới Chồng Người Ta - Chương 3

Cập nhật lúc: 14/08/2026 19:00

Khi chiếc xe mất kiểm soát lao xuống khúc cua, ả đàn bà Chị Hai đột nhiên phát hiện cô gái nhỏ kiêu ngạo lúc nãy và người phụ nữ nằm dưới sàn, cùng với hai túi đựng tiền hay đồ đạc đều biến mất rồi. Chỉ còn lại cửa sổ xe mở toang, trong cảm giác mất trọng lượng, chiếc xe lao ra ngoài, lăn mấy vòng rồi bị những hàng cây rậm rạp chặn lại.

Mọi thứ hiện ra rõ ràng như một cuốn phim quay chậm. Ả nhìn thấy nửa đời trước của mình, gia đình nghèo khổ đó đã đổi ả lấy một trăm cân tiểu mạch. Rồi người đàn ông nho nhã tuấn tú đó lại đem ả bán cho người đàn ông hiện tại. Gã đối xử với ả cũng không tệ, trong thời kỳ chiến tranh loạn lạc đó, ít nhất ả cũng được ăn no mặc ấm.

Nhưng gã không chọn đi đường chính đạo. Gã đã g.i.ế.c biết bao nhiêu gia đình giàu có trên đường chạy nạn. Một nhà nọ có cô tiểu thư nhỏ cực kỳ đáng yêu, lúc ả làm bảo mẫu cho cô bé, cô bé còn lén giấu bánh đường để dành cho ả ăn. Đêm đó, cô bé cũng bị người đàn ông này g.i.ế.c c.h.ế.t. Nhìn cái c.h.ế.t của cô bé, lòng ả vậy mà chẳng thấy buồn bao nhiêu, chỉ thấy đám nhà giàu này toàn là giả nhân giả nghĩa, đều đáng c.h.ế.t cả.

"Ầm" một tiếng nổ lớn, khi Lâm Tri đáp đất an toàn thì chiếc xe buýt cũng rơi xuống dưới dốc. Với độ cao này, chắc chắn là tan xác rồi.

Cô thu hồi những sợi dây leo biến dị về. Vừa rồi tiếp xúc với não bộ sắp c.h.ế.t của lũ cướp đó, những ký ức hiện ra toàn là những chuyện ghê tởm, chẳng hề có chút hối cải nào. Vậy thì đường xuống núi cứ thong thả mà đi, còn bao giờ có cứu viện đến thì tùy vào ý trời vậy.

Lâm Tri cõng người phụ nữ ngất xỉu trên lưng, tay xách một túi tiền mua thiết bị, một túi đồ của hành khách, chậm rãi đi xuống núi.

Người phụ nữ bị ngất dần tỉnh lại, theo bản năng siết c.h.ặ.t cổ Lâm Tri: "Tôi liều mạng với các người!"

Lâm Tri dùng dị năng xoa dịu cảm xúc điên loạn của cô ấy: "Chị ơi, em cũng là hành khách giống chị mà. Sau khi chị ngất đi, bọn chúng chia chác không đều nên đ.á.n.h nhau, trong lúc tranh giành xe bị mất lái lao xuống vực. Trước lúc đó, em đã thừa dịp hỗn loạn cõng chị xuống rồi."

Người phụ nữ thoát c.h.ế.t trong gang tấc, vô cùng cảm kích, bật khóc nức nở: "Em gái, em đúng là đại ân nhân của cả nhà chị, chị nhất định ghi nhớ trong lòng."

Lâm Tri khiêm tốn: "Không cần cảm ơn đâu ạ, giờ chúng ta mau xuống núi tìm lại mọi người đi, đồ đạc và tiền bạc em đều mang theo đây cả rồi."

Người phụ nữ nói: "Em gái, em thế này mệt quá, thả chị xuống, chị cố gắng vẫn đi được. Gặp người lạ đừng nói chúng ta đang mang theo nhiều tiền thế này nhé, ai biết được người ta có nảy sinh lòng tham hay không?"

Lâm Tri thì không sợ, nhưng cô muốn hòa nhập vào đây: "Chị nói đúng ạ."

Tại nơi xuống xe lúc trước, mọi người đã đi sạch không còn một ai, ngay cả con của người phụ nữ đó cũng không có ở đây. Cô ấy cuống quýt xoay như chong ch.óng: "Trời đất ơi, đã bao lâu rồi, con tôi đâu?"

Lâm Tri an ủi: "Chắc là mọi người đi tìm người cứu viện rồi, chúng ta đợi ở đây hay đi tìm người giúp?"

Chắc chắn là phải đợi người đến, người phụ nữ không muốn đi lạc nên nói: "Em gái, mình cứ đợi ở đây đi, họ báo án rồi công an sẽ tới thôi."

Lâm Tri tin vào điều đó. Trong hai cái túi này có nhiều tiền như vậy, lúc trả lại, ai báo nhiều báo ít cũng khó nói, tốt nhất là giao cho công an xử lý.

"Vâng, vậy mình đợi ở đây."

Hai túi tiền lớn... Trong lúc chờ đợi, ánh mắt người phụ nữ thỉnh thoảng lại liếc về phía cái túi, sau đó càng lộ liễu nhìn chằm chằm không rời.

Lâm Tri cảm thấy đây chỉ là vật ngoài thân, với người phụ nữ này mà nói, đã từ cõi c.h.ế.t trở về rồi, mạng chẳng quý hơn tiền sao?

Người phụ nữ thấy Lâm Tri còn nhỏ tuổi, lại đơn thuần quá đỗi, lúc chạy trốn mà còn không quên cõng mình ra, lại còn mang theo tiền của mọi người, đúng là lòng dạ tốt lành. Cô ấy nhịn không được l.i.ế.m đôi môi khô khốc: "Em gái, hai túi tiền này... em có suy nghĩ gì không?"

Chuyện này thì có gì mà phải suy nghĩ? Ở cái thời đại mà lương bình quân chỉ có mấy chục đồng như này, nếu nói tiền bạc và đồ đạc rơi xuống vực theo xe, chắc chắn mọi người sẽ xuống tìm. Dù phần lớn không tìm thấy nhưng cũng chẳng đến mức không phát hiện nổi một tờ tiền giấy nào.

Hơn nữa, cái Lâm Tri cần là sinh tồn. Nếu nhân phẩm bị nghi ngờ, nó sẽ ảnh hưởng rất lớn đến môi trường sống sau này của cô. Thêm vào đó, số tiền này đối với cô còn chẳng hấp dẫn bằng một hộp thịt hộp. Cô cứ muốn nếm thử hương vị thịt động vật của thời không này xem sao, mà nãy giờ loay hoay mãi chưa mở được nắp, đã sốt ruột đến bực mình rồi.

Lâm Tri cảm thấy người phụ nữ này không đơn giản. Ở trên xe có thể liều mạng với cướp, vậy mà giờ lại định mạo hiểm nuốt trọn số tiền này.

Thế là Lâm Tri cũng mạo hiểm một chút, dùng dị năng thực vật chạm vào tư duy của người phụ nữ. Phen này thật không tầm thường, sự thôi thúc mãnh liệt trong não bộ người kia tràn đến như sóng cuộn:

[Có năm vạn này rồi, mình còn phải nhịn nhục ai nữa chứ? Mình cũng sẽ làm bà chủ, để đám người ở nhà biết mình không dễ bị bắt nạt.]

[Con bé này chắc thuộc loại tứ chi phát triển, đầu óc đơn giản. Hay là mình ôm tiền chạy luôn cho rồi, khỏi phải chia chác gì hết.]

[Phải dụ nó nói ra lời chia tiền mới được, sau này công an tới, cả một xe đầy hành khách thì biết ai với ai. Món lộc trời ban này mà không lấy thì đúng là bị trời đ.á.n.h.]

“Ôi da, đau đầu quá." Người phụ nữ đột nhiên ôm đầu.

Dò xét quá lâu sẽ khiến đối phương đau đầu muốn nứt ra, một sợi dây leo lặng lẽ rút về. Lâm Tri đỡ lấy người phụ nữ: "Chị ơi, chị bị tên tài xế đập một cái đó chắc là bị chấn thương sọ não rồi. Lát nữa đừng tiếc tiền, nhất định phải đi bệnh viện khám đấy."

Người phụ nữ đảo mắt: "Tiền đâu mà khám, cứ nhịn thôi."

Lâm Tri từng thấy số tiền của chị ta bị cướp thu sạch phải bằng một tháng lương, cô bèn tán thành: "Chị thật đảm đang, vậy thì cứ nhịn đi ạ. Mấy cái đau ốm nhỏ này em cũng toàn nhịn thôi."

Người phụ nữ nói chuyện với Lâm Tri mà có cảm giác bất lực như đ.ấ.m vào bông. Đầu óc con bé này quá đơn giản, kiểu ngu ngơ thiếu muối, nên người phụ nữ đành phải nói thẳng hơn.

Cô ấy nhìn chằm chằm vào hai túi tiền: "Nhưng trong này nhiều tiền quá."

Lâm Tri phụ họa: "Đúng vậy, chị thật sự muốn thì cứ lấy một ít đi, em không nói đâu."

Người phụ nữ suýt c.h.ế.t nghẹn: "Thế em cũng lấy một ít nhé?"

Lâm Tri gật đầu: "Cũng được ạ, nhưng em không biết nói dối đâu. Nếu bị người ta hỏi tiền từ đâu mà có, em không giải thích được thì cuối cùng cũng bị lộ ra thôi, lúc đó lại liên lụy đến chị mất."

Người phụ nữ hoàn toàn bỏ cuộc: "Em gái, em tên gì, người ở đâu?"

Lâm Tri mới xuyên tới thế giới lạ lẫm này, cô quá mạnh nên không thấy sợ hãi, quả thực có chút lơ là cảnh giác. Nhưng lòng người cũng giống như những thứ biến dị ở Mạt Thế, đều phải đề phòng. Càng hiểu rõ, Lâm Tri càng ung dung: "Chị ơi, mẹ em dạy ra ngoài không được nói tên tuổi, gia cảnh cho người lạ. Mẹ em còn bảo lòng tốt dễ bị lừa gạt, em không thể nói được, trừ khi công an đến hỏi."

Khóe miệng người phụ nữ giật giật: "Mẹ em nói đúng lắm, phải nghe lời mẹ. Thế em bao nhiêu tuổi rồi?"

"Hơn hai mươi ạ." Lâm Tri đáp.

Nói cũng như không. Người phụ nữ ôm cái đầu đau nhức nhắm mắt dưỡng thần, không muốn lãng phí thời gian với cô nữa.

Lâm Tri cuối cùng cũng được ăn hộp thịt mà anh sĩ quan cho. Cái vỏ hộp này cô chỉ cần dùng móng tay ấn mạnh một cái là mở được ngay. Không có thìa thì đổ ra, dùng tay bốc ăn trực tiếp. Cắn một miếng, vị ngon mọng nước này nếu ở Mạt Thế có thể đáng giá ba ngày đi làm nhiệm vụ ngoài thành đầy nguy hiểm.

Cảnh sắc thanh bình, đồ ăn thức uống nơi này đều quá xứng đáng. Kẻ nào khiến cô không thể sống nổi ở đây thì chính là kẻ thù cô cần phải chiến đấu.

Người phụ nữ ngửi thấy mùi thịt thơm nồng, ngẩng đầu kinh ngạc: "Đây là thịt hộp quân dụng, sao em lại có?" Chẳng lẽ nhà con bé này có người làm quan to trong quân đội? Nếu vậy, may mà lúc nãy mình chưa thật sự lấy tiền.

Lâm Tri đang ăn dở nên không thể chia sẻ, vả lại cô chưa bao giờ được ăn đồ ngon như này. Còn người phụ nữ bên cạnh, cô ấy lớn lên ở thế giới này đã hạnh phúc lắm rồi, không cần phải chia, cô cũng chẳng muốn chia.

Lâm Tri nói: "Em bị người yêu lừa đến biên giới, được các anh lính cứu. Các anh ấy mua vé xe, còn cho em thịt hộp và tiền, họ là người tốt."

Điểm này khiến người phụ nữ cũng phải nể phục: "Được lính biên phòng cứu mạng, em thật may mắn."

Lâm Tri được thịt hộp vỗ về nên tâm trạng tốt hẳn lên: "Chị ơi, chị được em cứu cũng rất may mắn đấy."

Người phụ nữ nhếch mép nhưng không cười nổi. Cô ấy vẫn muốn tiền hơn. Năm vạn tiền dự án, hơn một nghìn tiền mặt và bao nhiêu trang sức, chỉ có kẻ ngốc mới không động lòng.

"Trời ơi nhìn kìa, họ ở đằng kia!"

Lâm Tri và người phụ nữ đã đợi ở nơi xuống xe khá lâu. Trong lúc chờ, cô còn vào rừng bắt được một con thỏ, dùng diêm của người phụ nữ nhóm lửa nướng thịt. Thịt thỏ nguyên chất không dầu không muối nướng ra hơi tanh, người phụ nữ chỉ ăn một cái đùi rồi thôi, bảo không có vị nên không ngon. Số còn lại được Lâm Tri ăn sạch. Tuy không ngon bằng thịt hộp nhưng so với thứ thịt biến dị hôi thối ở Mạt Thế chỉ ăn để giữ mạng thì đây đã là mỹ vị rồi.

Nửa con thỏ nướng vào bụng, thể lực của cô phục hồi đầy bình. Đường núi quanh co, thấy người đến, nghe tiếng nhưng thực tế phải mất mấy phút sau họ mới tới nơi. Lâm Tri dập tắt đống lửa, hái nắm lá cây lau tay rồi chào hỏi anh sĩ quan bước xuống từ xe quân sự: "Sao lại là các anh tới vậy? Chuyện này chẳng phải công an quản lý sao?"

Vốn dĩ là phải báo công an, nhưng đám hành khách xuống núi chia nhau đi tìm người, gặp đúng lúc có xe quân sự đi qua nên chặn lại kể rõ tình hình. Trên xe còn có con tin, mạng của người dân đang ngàn cân treo sợi tóc nên họ lập tức tới ngay.

Chu Thành Phong hỏi qua chuyến xe, biết đúng là chuyến mà vị hôn thê nhỏ của mình ngồi, suốt quãng đường anh như c.h.ế.t lặng trong lòng. Giờ thấy người vẫn bình an, lại ngửi thấy mùi thịt thoang thoảng, nhìn vỏ hộp thịt dưới đất và vết dầu mỡ bên khóe miệng cô, ma xui quỷ khiến thế nào mà anh lại đưa chiếc khăn tay trong túi cho cô: "Cô lau miệng đi đã."

Lâm Tri có quan niệm thẩm mỹ cũng biết thế nào là xấu hổ nên cô không nhận: "Dùng bẩn rồi sao trả được? Để tôi đi tìm nước rửa."

Người phụ nữ kéo Lâm Tri lại, giật lấy khăn tay của anh sĩ quan lau đại cho cô: "Em gái, đừng có ngốc nữa. Chúng ta mau dẫn họ đến chỗ xe rơi đi."

...

Lần thứ hai Lâm Tri ngồi lên xe quân sự, lần này tâm thế đã khác. Tay mân mê chiếc khăn tay kẻ sọc dính vết dầu, cô nghĩ thầm nếu ở Mạt Thế thì đây coi như vật đính ước rồi. Thật đấy, Mạt Thế là như vậy, ăn miếng thịt, uống hớp nước là phải bỏ sức ra mà trả, còn nhận khăn tay là chuyện rất mập mờ. Tiếp sau đó sẽ là ngầm hiểu đôi bên cùng tự nguyện đi ngủ với nhau.

Lâm Tri chưa bao giờ nhận khăn tay của ai, cũng chưa tặng ai, vì ở Mạt Thế mà m.a.n.g t.h.a.i thì rất bất lợi, cô không làm chuyện ngốc nghếch đó. Cô chống cằm nhìn bóng mình trên cửa kính, cơ thể này thật xinh đẹp. Trước đây trông hơi khắc khổ, giờ tâm sinh tướng, lông mày giãn ra nhìn vô cùng dễ chịu.

Chu Thành Phong nhìn vị hôn thê qua gương chiếu hậu, biểu cảm thoải mái hưởng thụ của cô chẳng giống người "lòng đã c.h.ế.t" chút nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoán Đổi Linh Hồn Cưới Chồng Người Ta - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD