Hoán Đổi Linh Hồn Cưới Chồng Người Ta - Chương 7

Cập nhật lúc: 14/08/2026 19:01

Sau khi xuống, cô xoa xoa vết lằn trên cổ: "Chuyện bị nh.ụ.c m.ạ khi mua thịt hồi sáng, Hợp Tác Xã có đưa ra cách giải quyết không? Không đưa ra được thì sáng mai tôi lại đến."

Người tốt không có nghĩa là không làm chuyện "giậu đổ bìm leo", hơn nữa chị bán cá cũng sợ liên lụy đến danh hiệu tiên tiến và tiền thưởng của mình nên bắt đầu phàn nàn với Chủ nhiệm: "Chủ nhiệm Đào, chuyện hôm nay không bưng bít lại được đâu. Đợi tin đồn lan ra, lôi kéo phóng viên lên báo thì ảnh hưởng tệ lắm. Người ta sẽ nói chúng ta hùa nhau bắt nạt một nhà toàn góa phụ, cả thành phố sẽ nhìn chúng ta ra sao?"

Vưu Mãn Đệ ở quầy bán thịt gào lên: "Sao, định đẩy tôi ra làm bia đỡ để yên chuyện à? Lẽ nào tôi không biết treo cổ chắc? Đứa nào dám đuổi việc, tôi sẽ đến cửa nhà đứa đó treo cổ! Không cho tôi sống yên thì tất cả đừng hòng sống yên!"

Lâm Tri dùng dây leo dò xét tư duy của Vưu Mãn Đệ xong liền khẳng định: "Mụ ta sẽ không treo cổ đâu. Mụ ta có một thằng con trai đầy tiền đồ, đang làm thư ký trong tòa nhà Huyện ủy. Mụ ta không dám treo cổ làm liên lụy đến tương lai của con mình. Nhưng tôi thì dám, tôi không có gì vướng bận, già trẻ trong nhà đều không phải ruột thịt, các người không đe dọa được tôi. Không cho tôi sống ổn thỏa, tôi thật sự sẽ khiến tất cả mọi người cùng không ổn thỏa."

Chuyện nhà Vưu Mãn Đệ đồng nghiệp cũng biết đôi chút, hóa ra đối phương đã dò hỏi kỹ điểm yếu mới tìm đến đây. Họ không khỏi nhìn Lâm Tri bằng con mắt khác.

Vưu Mãn Đệ nghĩ là chị bán cá bày mưu cho Lâm Tri: "Chắc chắn là cái đồ tiện nhân nhà mày nói cho nó biết." 

Chị bán cá bước tới vả cho một cái: "Tôi đây không phải hạng dễ bắt nạt nhé. Không dây với ch.ó dữ là vì sợ phiền, nhưng thật sự bị c.ắ.n thì tôi cũng đ.á.n.h trả đấy."

Chủ nhiệm Đào lúc này nhận ra Lâm Tri không dễ đối phó, bắt đầu trì hoãn: "Chuyện này sáng mai chúng tôi họp bàn bạc, mọi người cứ về trước đi."

Kết quả hôm nay đến Hợp Tác Xã đã đạt được mục đích. Lâm Tri nói: "Được thôi, vậy sáng mai tôi lại mang dây thừng đến tiếp. Có ai không sợ chuyện lớn, hay trước đây từng chịu uất ức muốn mượn đao báo thù thì cứ việc báo cho tòa soạn báo. Dù sao cũng chẳng ai biết là do ai trong các người làm. Lần này tôi sẽ khô m.á.u đến cùng, cơ hội nghìn năm có một đấy."

Chủ nhiệm Đào tuy sắp nghỉ hưu nhưng vẫn còn vài năm, lúc này mà bị điều tra kỷ luật hạ bậc thì ảnh hưởng rất lớn đến lương hưu. Ông ta gầm lên cảnh cáo đám công nhân đang đứng xem: "Đừng có mà gây chuyện, tất cả yên phận cho tôi!"

Đã chuẩn bị đối đầu trực diện thì phải làm cho tuyệt đường.

Lâm Tri đến đơn vị của con trai chủ nhiệm Đào, vừa vặn gặp Tiểu Đào tan làm. Nghe Diệp Song Hoa nói, mẹ của Tiểu Đào vì thấy cha anh ta dắt đàn bà về nhà làm chuyện phong lưu mà tức c.h.ế.t, nên Tiểu Đào đã đoạn tuyệt với cha ruột.

Lâm Tri kể lại đầu đuôi câu chuyện, sau đó bày tỏ thái độ: "Cha anh còn bao che cho tình nhân cũ thì tôi sẽ đến đơn vị anh treo cổ."

Tiểu Đào phát điên: "Hoàn cảnh nhà tôi cô biết rồi đấy, tại sao lại tìm tôi? Cô với Vưu Mãn Đệ có gì khác nhau?"

Lâm Tri nói: "Vưu Mãn Đệ nh.ụ.c m.ạ tôi, bà ta không nói đạo lý. Cha anh giúp bà ta còn bảo tôi treo cổ c.h.ế.t đi cho rảnh nợ, đó cũng là không nói đạo lý. Họ có thể làm chuyện vô lý với tôi, tại sao tôi không thể làm với anh? Tôi đã không sống nổi rồi, chẳng quan tâm anh là người tốt hay kẻ xấu đâu. Anh là con trai của ông ta, dù có đoạn tuyệt thì trong lòng ông ta anh vẫn quan trọng hơn tình nhân. Về mà khuyên cha anh đi, để ông ta phân rõ nặng nhẹ."

Tiểu Đào: "..." 

"Trên đời này sao lại có loại tai họa như các người chứ?"

Lâm Tri cười: "Chỉ là đe dọa bảo anh về khuyên cha anh thôi, chuyện nhỏ thế này mà đã không chịu nổi, sau này gặp chuyện lớn hơn, bất công hơn thì anh làm thế nào? Nếu không muốn thì cứ phản kích lại tôi đi, tôi tiếp hết."

Tiểu Đào là người tốt, mà người tốt thì lòng dạ thường mềm mỏng. Chỉ một lát sau anh ta đã bắt đầu đồng cảm với Lâm Tri. Xã hội này toàn nhìn mặt mà bắt hình dong, càng thật thà càng bị bắt nạt. Một góa phụ không nơi nương tựa như cô, làm vậy dường như cũng không sai.

Vì vậy, khi con trai cả của Vưu Mãn Đệ tìm đến Chủ nhiệm Đào: người vừa bị con trai mình đe dọa, giờ đây thái độ đã thay đổi: "Đối phương là một con điên, chuyện này mai họp thảo luận, cứ đúng quy định mà làm."

Con trai cả nhà họ Vưu thấy ông ta định buông xuôi không quản nữa thì lạnh giọng: "Chú Đào, ngày xưa nửa đêm chú trèo tường vào sân nhà tôi, thái độ với chúng tôi đâu có thế này."

Chủ nhiệm Đào thẹn quá hóa giận, phản bác: "Tôi muốn quản nhưng quản nổi không? Tôi có thể không màng bản thân mình, nhưng nó tìm đến đơn vị của Tiểu Đào, tôi không thể chỉ vì các người mà mặc kệ con trai ruột của mình được. Cậu có bản lĩnh thì làm cho con nhỏ góa phụ đó im miệng đi, chuyện này tôi coi như chưa từng xảy ra."

Đã đến mức này, con trai cả nhà họ Vưu biết không trông cậy gì được vào lão già này nữa, bèn về nhà cùng mấy mẹ con bàn bạc cách giải quyết.

Công việc bán thịt ở Hợp Tác Xã là dùng sức mạnh cơ bắp tranh đoạt mà có, lợi lộc rất nhiều. Có một suất lương ổn định, sau khi bớt xén cân điêu thì cứ hai ngày là có một bữa thịt miễn phí.

Vưu lão đại dọc đường đã nghĩ sẵn kế: "Mẹ, tối nay con đến nhà con góa phụ đó xử lý nó luôn, nó sẽ ngoan ngoãn ngay."

Con trai thứ hai nhà họ Vương thì đê tiện tranh phần: "Để con đi cho, xử nó xong xuôi có khi lại được thêm cô vợ. Sau này cưới về nhà, mẹ muốn trút giận thế nào thì trút."

Vưu Mãn Đệ cũng đã có ý này: "Mang theo t.h.u.ố.c khói đó đi. Giờ trong viện chỉ có hai hộ ở, chuốc t.h.u.ố.c mê xong rồi vào. Sáng sớm đường hoàng bước ra, cứ bảo con góa phụ đó chủ động quyến rũ con, nó mà không chịu thì cứ đợi thiên hạ c.h.ử.i bới đi."

...

Lâm Tri từ chỗ Tiểu Đào trở về, Diệp Song Hoa đợi đến sốt ruột: "Sợ c.h.ế.t mẹ rồi, cổ con làm sao thế kia, treo thật à? Mẹ đã bảo là không nên đi mà, nhà mình cô nhi quả phụ, đấu không lại thì đừng đấu nữa."

Cơ thể yếu đuối thì tư duy tự nhiên cũng nhu nhược, Lâm Tri hiểu điều đó, nhưng cô đâu có yếu. Cô đến từ Mạt Thế, ở cái thời đại hòa bình phát triển này, chỉ cần bản thân không làm bậy thì với những người bình thường, cô chẳng bao giờ chịu thiệt.

"Mẹ, con không chịu thiệt chút nào đâu. Con đói rồi, chúng ta nấu cá ăn đi, con sẽ kể từ từ cho mẹ nghe."

Con cá cỡ này, nếu là Lâm Tri thì chỉ cần bỏ mang bỏ mật rồi ném vào nồi nước luộc. Diệp Song Hoa thì lại bỏ xương lọc lấy phiến thịt cá, dạy cô từng bước: đầu tiên xào xương cá, sau đó thêm nước đun sôi, cho cải chua, miến vào, cuối cùng cho thịt cá đã lăn qua bột mì. Lúc bắc chảo ra, Lâm Tri nếm thử trước, ăn mà cảm động, vị ngon không kém gì thịt thú.

Vì bát đồ ăn mỹ vị lớn này, cô sẵn sàng dùng mọi thứ để bảo vệ nó. Nếu mẹ con nhà họ Vưu còn lấn tới, cô sẽ không khách khí.

"Mẹ, ngon không ạ?" Chu Hướng Nam hỏi. 

Lâm Tri chỉ vào mắt mình: "Ngon đến mức mẹ sắp khóc rồi đây này."

Cô và Tiểu Nam mang một bát sang cho mẹ đẻ cậu bé trước rồi mới về, gọi thêm thím hàng xóm Vương Lục Mai. Mọi người thắp đèn dầu, quây quần bên bàn ăn bát canh miến cá cải chua này.

Ba người đàn bà cùng đứa trẻ, ăn món đồ nóng hổi, không phải lo bên ngoài có mãnh thú, cuộc sống này chính là thứ Lâm Tri muốn bảo vệ.

Vương Lục Mai nhớ lại thời trẻ của mình, tâm sự với Lâm Tri: "Lúc thím với mẹ chồng cháu mới góa bụa, cũng từng liều mạng rồi, nhưng chẳng có tác dụng gì đâu. Họ thêu dệt tin đồn về chúng tôi, nửa đêm trèo tường nhà chúng tôi, còn bảo là chúng tôi lẳng lơ câu dẫn. Nếu không vì con cái thì thực sự không kiên trì nổi đến giờ."

Diệp Song Hoa nghe mà buồn lòng, bà và Vương Lục Mai đều từng đòi treo cổ, nhưng cứ về đến nhà là đám người đó lại bày ra đủ thứ chuyện ghê tởm, ép họ cuối cùng chỉ biết thu mình trong nhà nhẫn nhục chịu đựng.

Lâm Tri hiểu, phải có năng lực bảo vệ mọi người thì cô mới dám đối đầu trực diện. Cô nhìn Chu Hướng Nam hứa hẹn: "Con không giống mẹ và mọi người đâu, con có khả năng bảo vệ đại tạp viện này."

Năng lực cụ thể thì mọi người chỉ thấy cô sức dài vai rộng, có thể nhấc bổng phiến đá cối xay, bấy nhiêu đó trong lòng họ đã là vô cùng lợi hại rồi. Năng lực của Lâm Tri còn to lớn hơn thế nhiều, chỉ là hiện tại chưa có đất dụng võ.

Thời đại không có đèn điện, không có giải trí, cũng giống như Mạt Thế, trời tối là mọi người đều đi ngủ sớm trừ khi có việc cần thiết.

Chưa đến mười hai giờ, bên ngoài có tiếng sột soạt. Diệp Song Hoa góa bụa nhiều năm, khi ngủ luôn thấp thỏm, chỉ cần có động tĩnh là tỉnh ngay. Lâm Tri mới về nhà, góa phụ trẻ lại xinh đẹp như thế, khó tránh khỏi bị kẻ xấu dòm ngó. Diệp Song Hoa đã đề phòng sẵn, không dám ngủ say.

Cũng giống như năm xưa bà mới góa bụa, cũng có hạng súc sinh trèo tường rồi còn c.ắ.n ngược một cái, bảo bà góa không chịu nổi cô đơn nên hẹn nó trèo tường vào nhà. Những năm đó thực sự khổ như ngậm hoàng liên vậy, nếu không phải vì nuôi con nhỏ, bà đã cùng liều mạng với bọn chúng rồi.

Dưới gối bà luôn để sẵn một cây kéo, bà sờ lấy kéo rồi gõ vào phòng Lâm Tri đang ngủ, tiếng động nhỏ đến mức Lâm Tri suýt không nghe thấy.

"Tiểu Tri, bên ngoài hình như có tiếng động, con mau tỉnh dậy đi."

Lâm Tri vốn đang tỉnh, nhành dây leo đã bò ra ngoài thăm dò rồi. Cô đứng dậy mở cửa, Diệp Song Hoa đã đổ gục xuống. Khói mê nồng quá. Cô một tay đỡ lấy thân hình đang nghiêng ngả của Diệp Song Hoa, một tay chụp lấy cây kéo đang rơi xuống, đưa bà về phòng và đặt cây kéo lại chỗ cũ, rồi vào xem Chu Hướng Nam, đứa bé cũng đang ngủ mê mệt.

Dây leo đã chạm vào tư duy của gã đàn ông bên ngoài, lúc này toàn là những ý nghĩ dơ bẩn. Hắn đang huyễn hoặc lát nữa sẽ cởi đồ Lâm Tri khi hôn mê như thế nào, rồi cưỡng ép cưới về nhà, làm cho cô m.a.n.g t.h.a.i sinh con để sỉ nhục hành hạ.

Loại đàn ông đầu óc đầy phế thải này ý chí thường không kiên định, việc xâm nhập tư duy rất đơn giản. Lâm Tri đóng một cái "ấn thép" vào tư duy của hắn, khiến hắn phóng đại sự nhu nhược và bất mãn trong lòng đến mức cực hạn.

Trước đây hắn có một người vợ, vì không chịu nổi sự nh.ụ.c m.ạ của hai anh em nên định bỏ trốn nhưng không thành, liều mạng cũng không đ.á.n.h lại. Cuối cùng bị bịt mũi cho c.h.ế.t ngạt rồi ngụy trang thành treo cổ tự t.ử.

Điều này khiến Lâm Tri có chút rùng mình. Cô từ một thế giới có năng lực chiến đấu cực mạnh xuyên đến một thân thể của người có năng lực chiến đấu yếu ớt, nhờ vậy mới có thể đối đầu trực diện. Nếu xuyên đến một xã hội có năng lực chiến đấu còn mạnh hơn cả Mạt Thế thì việc sinh tồn sẽ không dễ dàng như bây giờ. Cho nên, vận khí của cô thật sự rất tốt khi được ban cho một thế giới may mắn như thế này để sống.

Tên con trai thứ hai nhà họ Vưu ngày nào cũng gặp ác mộng thấy vợ thè lưỡi đòi mạng. Lúc này, từ trong chính cơn ác mộng của hắn, Lâm Tri phóng đại nó lên, phá hủy tư duy của hắn, khiến hắn suy sụp rồi phải tìm người trút bầu tâm sự, sám hối để đạt được sự giải thoát.

Sau khi xâm nhập tư duy và đóng ấn thép xong, tên con trai thứ hai nhà họ Vưu rời khỏi đại tạp viện.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoán Đổi Linh Hồn Cưới Chồng Người Ta - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD