Hoán Mệnh Nữ, Xà Giá Nương - Chương 101: Trấn Phù Dung

Cập nhật lúc: 14/01/2026 18:25

"Vậy cậu định đi đâu? Chồng cậu là người ở đâu? Cậu có muốn đến nhà anh ấy không?"

"Tớ không biết."

Liễu lão thái thái thích Hoàng Ý Mỹ.

Hoàng Ý Mỹ vin vào cớ đến thăm Liễu lão thái thái để thường xuyên qua lại nhà họ Liễu.

Tôi cúi mắt nhìn bàn tay được băng bó kín mít, e rằng nhà họ Liễu cũng không ở được.

"Nếu không có chỗ nào thích hợp, cậu đến trấn Phù Dung đi! Tớ học ở trấn Phù Dung, cậu cứ bảo chồng cậu thuê cho một căn nhà ở đó, như vậy chúng ta sẽ không phải xa nhau."

"Trấn Phù Dung?"

Tôi sững người, chẳng phải Trương T.ử Quân cũng ở trấn Phù Dung sao?

Trước đây Trương T.ử Quân đến thôn Ổ Đầu xử lý xong Hoạt Thi, đã mang tro cốt của Thẩm Vân về trấn Phù Dung để siêu độ, bảo tôi bốn mươi chín ngày sau đến lấy lại tro cốt.

Thế mà tôi cứ mãi nghĩ sau khi lấy lại tro cốt thì làm sao để an trí cho Thẩm Vân.

Không ngờ hôm nay lại biết Thẩm Vân hại tôi đến mức này.

Tôi thở dài một hơi, nói: "Để tôi bàn với Liễu Mặc Bạch xem sao."

"Tiền thuê nhà ở trấn Phù Dung rẻ lắm, chồng cậu đã đưa được tiền sính lễ thì chắc chắn cũng trả nổi tiền thuê nhà."

Lý Phương Phương kéo áo tôi, cười gian: "Cậu quen chồng cậu thế nào vậy, anh ấy còn đẹp trai hơn cả minh tinh trên TV nữa."

Tôi cười mà không trả lời câu hỏi của Lý Phương Phương.

Nếu nói cho cô ấy biết Liễu Mặc Bạch là một con rắn đen, với lá gan của cô ấy, chắc chắn sẽ sợ đến hồn bay phách lạc.

Nhưng chuyển đến trấn Phù Dung đúng là một ý hay.

Lý Phương Phương và Trương T.ử Quân đều là bạn của tôi, tôi đương nhiên hy vọng có thể ở gần họ hơn.

Trò chuyện thêm vài câu với Lý Phương Phương, tôi mới quay về.

Giữa sân nhỏ nhà Bạch gia đặt một chiếc bàn gỗ đàn đen.

Một góc bàn đặt một cuốn cổ thư đang mở, trên bàn bày đầy các loại d.ư.ợ.c thảo.

Liễu Mặc Bạch mặc một chiếc áo len mỏng cổ chui màu xám đậm, quần đen, ngồi sau chiếc bàn gỗ đàn.

Ngón tay thon dài như ngọc cầm một chiếc cân nhỏ màu vàng, đang chăm chú cân từng loại d.ư.ợ.c liệu rồi đặt sang một bên.

Ánh mắt anh dán c.h.ặ.t vào đòn cân, sâu thẳm, vẻ mặt chuyên chú, như thể đang thực hiện một thí nghiệm tinh vi nào đó.

Tôi chưa bao giờ thấy một Liễu Mặc Bạch chuyên tâm đến vậy. Phải nói rằng người đàn ông này khi nghiêm túc thì đẹp trai đến mức phạm quy.

Trong khoảnh khắc, tôi dường như quên hết những chuyện không vui vừa rồi, chỉ đăm đăm nhìn người đàn ông của mình.

"Cô thích đứng phạt ở cửa à? Còn không vào đi."

Liễu Mặc Bạch không ngẩng đầu, thản nhiên nói.

"A? Ồ."

Tỉnh táo lại, tôi ho khan một tiếng rồi bước vào sân.

Liễu Huyễn từ trong bếp đi ra.

Ngoài chiếc áo dài lụa gấm hoa văn cành trúc màu đen thường mặc, Huyễn thúc còn mặc một chiếc tạp dề vải cotton trắng, trên cánh tay đeo một đôi ống tay áo cùng chất liệu với tạp dề.

Nếu không phải khuôn mặt vốn trắng trẻo của ông bị khói hun cho đen một mảng trắng một mảng, tôi còn tưởng ông đã đổi nghề làm đầu bếp rồi.

Liễu Huyễn giơ ống tay áo lên lau mồ hôi trên trán.

"Tiên sinh, theo lời ngài dặn, mẻ d.ư.ợ.c liệu trước tôi đã cho vào nồi nấu được một canh giờ rồi."

Liễu Huyễn dừng lại, quay sang cười gượng với tôi: "Phu nhân cuối cùng cũng về rồi."

Tôi ngơ ngác gật đầu, nhìn Liễu Mặc Bạch rồi lại nhìn Liễu Huyễn.

"Hai người đang làm gì vậy?"

Liễu Huyễn vừa mở miệng định nói thì đã bị Liễu Mặc Bạch cắt ngang.

Liễu Mặc Bạch chỉ vào đống d.ư.ợ.c liệu chất thành núi nhỏ trên bàn, giọng điệu lãnh đạm: "Cái này cũng nấu luôn đi."

"Vâng."

Liễu Huyễn rời đi, lúc này tôi mới hiểu ra phần nào, vội vàng kéo tay áo Liễu Mặc Bạch, gấp gáp nói: "Không có chuyện gì sao lại nghiên cứu d.ư.ợ.c liệu? Anh bị thương à?"

Theo như tôi biết về Liễu Mặc Bạch, anh ta trước nay không hề hứng thú với d.ư.ợ.c liệu.

Bây giờ đột nhiên nghiên cứu d.ư.ợ.c liệu, chắc chắn là bị thương rồi.

Bất chợt cằm tôi lạnh buốt.

Những ngón tay lạnh lẽo nâng cằm tôi lên, Liễu Mặc Bạch đối diện với tôi, khóe mắt hiện lên một nụ cười.

Anh cúi người lại gần tôi, hơi thở nóng rực phả vào mặt tôi, giọng nói trầm thấp mang theo ý trêu chọc: "Hửm? Ai đó đột nhiên lương tâm trỗi dậy, còn biết quan tâm ta à?"

Má tôi hơi nóng lên, biết rõ anh cố tình trêu chọc, tôi vẫn hờn dỗi nói: "Tôi lúc nào mà không quan tâm anh."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.