Hoán Mệnh Nữ, Xà Giá Nương - Chương 296: Cô Ta Chỉ Là Một Đứa Trẻ

Cập nhật lúc: 16/01/2026 05:21

Đa số hậu bối của các thế gia phong thủy, từ khi còn rất nhỏ đã rèn luyện gân cốt.

Chỉ có rèn luyện cơ thể tốt theo phương pháp đặc biệt, mới có thể tạo điều kiện cho việc thi triển thuật pháp trong tương lai.

Mã Viêm Phượng là hậu nhân của Mã gia, đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Sau khi cởi bỏ áo khoác bảo vệ, lộ ra làn da màu lúa mạch, cơ bắp rắn chắc phơi bày trong không khí.

Chỉ là những cơ bắp vốn dĩ cân đối đó, lại vì từng khuôn mặt với thần thái khác nhau mà trở nên vặn vẹo.

Tôi đứng cách Mã Viêm Phượng chưa đến ba bước chân.

Ở vị trí của tôi có thể nhìn rõ trên da thịt nửa thân trước của Mã Viêm Phượng, lồi lõm như phù điêu, hiện lên từng khuôn mặt người với độ tuổi, giới tính, thần thái khác nhau.

Là Quỷ Xương!

Quỷ ăn quỷ, kẻ bị ăn thịt kia, sẽ biến thành Quỷ Xương.

Quỷ Xương cộng sinh với con quỷ đã ăn thịt nó, chịu sự nô dịch sai khiến của con quỷ đó, nhưng chỉ cần con quỷ đã ăn thịt nó hồn phi phách tán, Quỷ Xương cũng sẽ không còn tồn tại nữa.

Tôi kinh hãi nhìn Mã Viêm Phượng trước mặt.

Đây không phải lần đầu tiên tôi nhìn thấy Quỷ Xương, Đào Đông Lai chính là Quỷ Xương.

Đêm đó Đào Đông Lai bị Liễu Mặc Bạch c.h.é.m c.h.ế.t, cảnh tượng đầu người lăn lóc đầy đất, vẫn sống động tồn tại trong ký ức của tôi.

Tôi chỉ không ngờ, Mã Viêm Phượng lại cũng trở thành như vậy...

Những tiếng bàn tán không rõ ràng truyền đến từ hướng Mã Viêm Phượng.

Những âm thanh này có nam có nữ, có già có trẻ, hẳn là do những Quỷ Xương bị Mã Viêm Phượng nuốt chửng phát ra.

"Ưm... lại có người đến à? Lần này sao lại là một đứa trẻ?"

"Nó chỉ là một đứa trẻ, có đến mức khiến nó rơi vào kết cục như chúng ta không? Mã Viêm Phượng, ông có nói lý lẽ không vậy?"

"Phì, trẻ con cái ch.ó gì, lúc trước nếu không phải thằng nhãi con nhà anh họ tôi đẩy tôi từ trên lầu xuống, tôi làm sao một xác hai mạng biến thành lệ quỷ."

"Giờ lại biến thành Quỷ Xương... hu hu hu, tôi khổ quá mà, tôi chẳng qua chỉ muốn ra ngoài báo thù, tôi có lỗi gì?"

"Thôi đi, lão Mã, đám người chúng ta quả thực c.h.ế.t cũng đáng đời, gặp phải ông coi như chúng tôi xui xẻo, ông tha cho đứa bé này đi, trước khi c.h.ế.t tôi từng thấy đứa bé này trên tin tức, tội nghiệp lắm."

"Lão Hứa, có chuyện gì à? Kể nghe xem nào?"

"Mẹ đứa bé này trước kia là nhà thiết kế đồ chơi, nổi tiếng lắm, sau này lấy chồng giàu, ở nhà giúp chồng dạy con."

"Lão Hứa" kể chuyện thở dài u ám, tiếp tục nói: "Lúc đứa bé này học lớp một, bố nó ngoại tình, dùng chút thủ đoạn ép mẹ nó dẫn con gái ra đi với hai bàn tay trắng."

"Mẹ con nó chuyển đi chưa được bao lâu, đứa bé liền mắc bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn để chữa trị."

"Mẹ nó vì làm bà nội trợ toàn thời gian nhiều năm, bị chủ cũ từ chối nên không tìm được công việc thích hợp, lại không hạ mình đi vay tiền hoặc cầu xin quyên góp, cuối cùng mắc bệnh tâm thần."

"Thi thể đứa bé này là do hàng xóm phát hiện, mẹ nó coi nó như đồ chơi, moi hết nội tạng trong bụng, nhét bông gòn vào rồi khâu lại."

"Bà ta nói làm như vậy, con bà ta sẽ giống như đồ chơi, mãi mãi ở bên cạnh bà ta."

Mã Viêm Phượng dừng động tác, ngước mắt nhìn tôi: "Cô bé, cô nói xem? Có nên tha cho nó không?"

Nghe vậy, trong mắt bé gái thỏ lướt qua một tia giảo hoạt, sau đó đáng thương nhìn tôi: "Chị ơi, em chỉ muốn đùa với chị thôi, sau này không dám nữa."

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch treo vài giọt lệ m.á.u đỏ tươi, trông vừa đáng sợ vừa đáng thương.

Những Quỷ Xương kia cũng nhao nhao lên tiếng.

"Cô là người lớn, đừng chấp nhặt với trẻ con, cô xin lão Mã một câu, tha cho đứa nhỏ này đi."

"Đúng vậy, đúng vậy, trẻ con không biết gì, nó đã t.h.ả.m lắm rồi, cô đừng ép nó c.h.ế.t thêm lần nữa."

"Chứ còn gì nữa, người lớn so đo với trẻ con làm gì?"

Cổ truyền đến cảm giác đau âm ỉ, tôi nhìn "đứa trẻ" trước mặt.

Nếu tôi không phải người đích thân trải nghiệm, e rằng cũng sẽ cảm thấy những Quỷ Xương kia nói đúng.

Tôi cười lạnh một tiếng nói: "Các người từng ở trong tòa nhà này, hẳn phải biết quy tắc của tòa nhà số 15, ở đây không có trẻ con, chỉ có lệ quỷ c.ắ.n nuốt lẫn nhau."

Tôi nhìn sang Mã Viêm Phượng: "Anh sẽ xem xét ý kiến của tôi chứ?"

Mã Viêm Phượng gật đầu một cái: "Ông đây nói một là một, người nó muốn g.i.ế.c là cô, chuyện này cô quyết định."

Tôi lạnh lùng nhìn bé gái đầy vẻ hận thù nhưng lại giả vờ đáng thương trước mặt.

Lần gặp trước, nó nói có người khác đến tòa nhà số 15, từng "chơi" cùng nó.

Rõ ràng còn có người khác từng gặp độc thủ của bé gái.

"Con bé này quả thực t.h.ả.m, nhưng nó không thể vì mình t.h.ả.m mà đi hại người vô tội, bị anh bắt được, xem ra tôi không phải là nạn nhân đầu tiên rồi."

Tôi nhìn Mã Viêm Phượng, c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt nói: "Đừng để nó tiếp tục hại người nữa."

Có thể sống sót trong tòa nhà số 15, đâu phải loại thiện lương gì...

Tôi nhìn Mã Viêm Phượng với ánh mắt phức tạp.

Nếu Mã Viêm Phượng không biết thuật pháp, e rằng cũng sẽ rơi vào kết cục bị những lệ quỷ khác c.ắ.n nuốt.

Mã Viêm Phượng gật đầu với tôi: "Không nhìn ra, cô cũng là người hiểu chuyện đấy."

Nói xong, anh ta quay sang bé gái thỏ đang run lẩy bẩy bên cạnh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.