Hoán Mệnh Nữ, Xà Giá Nương - Chương 39: Tập Hợp
Cập nhật lúc: 14/01/2026 18:16
Thôn Ổ Đầu nghèo, chỉ có chưa đến ba mươi hộ gia đình có thể xây nhà gạch.
Nhà thôn trưởng Vương Húc Đông là một trong số đó.
Nhà ông ta thậm chí còn được ốp gạch men màu đỏ son ngay ngắn trên tường, nhìn từ xa lấp lánh.
Đã từng có lúc tôi ngưỡng mộ nhất là nhà thôn trưởng.
Không chỉ bữa nào cũng có thịt ăn, mà còn có ngôi nhà đẹp như vậy để ở.
Khi đó ước mơ của tôi là có thể xây được một ngôi nhà tươm tất, để bà nội có một cuộc sống bữa nào cũng có thịt.
Chỉ tiếc là vật đổi sao dời...
Cửa lớn nhà thôn trưởng không khóa.
"Cốc, cốc, cốc."
Tôi gõ vào cánh cửa inox màu bạc, cao giọng hỏi: "Thôn trưởng, ông có ở đó không?"
Đợi vài phút vẫn không có ai trả lời, tôi liền đi thẳng vào sân.
Rõ ràng là ban ngày, nhưng tất cả các cửa phòng trong nhà thôn trưởng đều đóng.
"Soạt, soạt soạt."
Tiếng động nhỏ phát ra từ phòng bên.
Âm thanh này rất kỳ lạ, giống như đang xé vải, nhưng lại nhỏ hơn tiếng xé vải rất nhiều.
Vợ thôn trưởng đã mất vì u.n.g t.h.ư nhiều năm trước.
Con cái những năm nay cũng đều đi làm ở ngoài, ngay cả Tết cũng không về nhà.
Người trong phòng bên chắc là thôn trưởng.
Tôi đi đến bên ngoài phòng bên, phát hiện cửa phòng bị khóa c.h.ặ.t.
Cửa sổ kính bên cạnh cũng bị một tấm rèm trắng che kín mít.
Qua tấm rèm, lờ mờ có thể thấy một bóng người màu đen, đang cúi người trên bàn, như đang cắt may quần áo.
Theo động tác của tay ông ta, tiếng "soạt soạt" không ngừng phát ra từ trong phòng.
Trước đây chưa từng nghe nói thôn trưởng có sở thích may vá.
Tuy trong lòng cảm thấy kỳ lạ, nhưng tôi không nghĩ nhiều, nhẹ nhàng gõ vào cánh cửa chống trộm màu đen: "Thôn trưởng, ông có ở trong đó không?"
Bóng đen trong phòng khựng lại.
"Ai ở ngoài cửa vậy?"
Giọng thôn trưởng có vẻ cảnh giác, giọng nói cũng không giống ngày thường, như thể có thứ gì đó mắc trong cổ họng, nói không rõ ràng.
"Là cháu, Đào An Nhiễm."
"Ồ, là con bé nhà họ Đào à."
Ông ta như thở phào nhẹ nhõm: "Có chuyện gì thì cứ nói ở ngoài cửa đi."
"Trương T.ử Quân nhờ ông tổ chức mười mấy người đàn ông trẻ khỏe, mang theo cuốc, xẻng dùng để đào đất, trước hoàng hôn tập trung ở gần ruộng hoang bên bờ sông."
"Ồ, biết rồi, cháu về đi."
Tôi ngẩn người: "Vâng."
Rời khỏi sân.
Tôi đi về phía bờ sông.
Nhớ lại cảnh tượng lúc nãy ở nhà thôn trưởng, trong lòng tôi có một cảm giác kỳ lạ không nói nên lời, nhưng lại không nói được là lạ ở đâu, liền không còn bận tâm nữa, cúi đầu tiếp tục đi theo hướng dòng sông.
Sông Thanh Lương chảy từ đầu thôn đến cuối thôn, xuyên suốt cả thôn Ổ Đầu.
Nói ra con sông này cũng rất kỳ lạ.
Đất ở bờ trái sông, trồng rau không có vấn đề gì.
Nhưng bờ phải của nó, dù trồng gì cũng không sống được, ngay cả cỏ dại cũng không mọc nổi.
Lâu dần, mảnh đất không trồng được gì đó, đã trở thành ruộng hoang.
Tôi bước trên nền đất mềm, bên tai là tiếng nước chảy róc rách, tôi làm theo yêu cầu của Trương T.ử Quân, cẩn thận tìm kiếm, cuối cùng dừng lại gần mảnh đất có sương mù đen.
Những người khác vẫn chưa đến, tôi rảnh rỗi không có việc gì làm, liền dựa vào gốc cây khô, cúi mắt quan sát kỹ mảnh đất trước mặt.
Khói đen không ngừng bay lên từ lớp đất vàng mềm, giống như khói hương không ngừng nghỉ.
Kỳ lạ... đất ở mảnh đất này hình như không giống với xung quanh, như thể đã bị ai đó đào lên rồi lấp lại.
Tôi không khỏi lùi lại vài bước, trong lòng đại khái có thể đoán được Hoạt Thi được chôn trong mảnh đất này.
"Là ở đó sao?"
"Kia không phải là sao chổi nhà họ Đào già sao? Nó đến đây làm gì?"
"Lúc thôn trưởng gọi điện cho tôi, hình như có nhắc đến một câu, nói là sao chổi này giúp đại sư truyền lời, bảo chúng ta mang đồ nghề đến đây tập trung."
"Đại sư này có đáng tin không vậy? Lại đi tìm con sao chổi nhỏ này để truyền lời, xui xẻo c.h.ế.t đi được."
"Chứ sao, nếu không phải vì mẹ của con sao chổi nhỏ này, chúng ta có phải ngày ngày lo lắng không?"
"Đúng vậy, nếu không phải mẹ nó, chú tôi đã không c.h.ế.t, tội nghiệp chú tôi chỉ sống chưa đến sáu mươi tuổi, đã bị mẹ của Đào An Nhiễm mổ tim moi gan."
"Chính là con sao chổi nhỏ này đã khắc c.h.ế.t người trong thôn, nó không nên được sinh ra."
Tiếng c.h.ử.i bới của những người đàn ông từ xa vọng lại.
Tôi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nhìn những người trước mặt: "Nếu không phải tôi bảo thôn trưởng thông báo cho mọi người rắc gạo nếp trước cửa, các người đã c.h.ế.t từ lâu rồi."
"Là tôi đã cứu các người, các người dựa vào đâu mà mắng tôi!"
Ngày biết Hoạt Thi sắp vào thôn, tôi không màng nghỉ ngơi, lập tức xuống núi tìm thần bà Trương giúp đỡ, suýt nữa đã c.h.ế.t ở nhà thần bà Trương.
Về đến thôn, tôi không tính toán việc người trong thôn coi tôi là hung thủ g.i.ế.c Ngô Nhị mà bắt lại, còn nói cho họ cách đối phó với Hoạt Thi.
Tôi không mong những người khác trong thôn có thể cảm kích tôi, nhưng ít nhất họ không nên nhắm vào tôi như vậy!
"Mắng mày còn là nhẹ đấy!"
Một người đàn ông đi đầu chỉ vào trán tôi, trợn mắt giận dữ nói: "Nếu không phải mẹ mày, trong thôn chúng ta không thể nào c.h.ế.t nhiều người như vậy!"
Anh ta nói, siết c.h.ặ.t chiếc xẻng sắt trong tay: "Cha nợ con trả, con sao chổi nhỏ, đáng lẽ phải ném mày xuống sông!"
"Đúng! Phải dạy dỗ nó một trận, mấy ngày nay tao ngay cả cửa cũng không dám ra, đều là do nhà con nhỏ c.h.ế.t tiệt này hại."
"Đúng vậy! Đất nhà tao không ai chăm sóc, nếu không ra quả, tao nhất định sẽ tìm nhà họ Đào đòi bồi thường."
Mấy người trước mặt càng nói càng tức giận, như thể mọi bất hạnh của họ đều là do tôi gây ra.
Bỗng nhiên, có người giơ xẻng sắt lên, vung mạnh về phía mặt tôi.
Đố vui không thưởng, thôn trưởng là thứ gì...
