Hoán Mệnh Nữ, Xà Giá Nương - Chương 62: Trần Nhị Thẩm

Cập nhật lúc: 14/01/2026 18:19

Đám đông ném cả t.h.i t.h.ể lẫn cáng tre xuống trước cửa nhà Bạch gia.

Chưa đợi tôi phản ứng lại, Trần Nhị thẩm đã "oa" một tiếng khóc òa lên.

Trần Nhị thẩm dáng người hơi mập, đứng trước mặt tôi như một ngọn núi nhỏ.

Bà ta mặc một chiếc áo gile đan bằng sợi gai thô, thắt lưng buộc dải vải trắng, vung tay múa chân, gào khóc với mọi người.

"Mọi người phải làm chủ cho tôi a!"

Đột nhiên, bà ta túm lấy cánh tay tôi, trừng mắt nhìn tôi đầy hung tợn.

"Lão Trần nhà tôi là do con ranh này g.i.ế.c."

"Chiều hôm qua có người nhìn thấy nó lén lút vào nhà trưởng thôn, sau đó t.h.i t.h.ể lão Trần nhà tôi được tìm thấy dưới hầm ngầm."

"Lão Trần là trụ cột của gia đình tôi... Ông ấy c.h.ế.t rồi, mẹ góa con côi chúng tôi biết sống sao đây?"

Cánh tay bị véo đau điếng, dù tôi cố gắng thế nào cũng không hất được tay Trần Nhị thẩm ra.

Tôi gầm lên: "Trần Nhị thúc không phải do tôi g.i.ế.c, không tin bà có thể hỏi Phương Phương."

"Đúng vậy! Cháu và Trần Nhị thúc bị bắt cùng lúc, cháu tận mắt nhìn thấy trưởng thôn g.i.ế.c người!"

"Cái c.h.ế.t của Trần Nhị thúc không liên quan đến Tiểu Nhiễm, Tiểu Nhiễm đến để cứu bọn cháu."

Lý Phương Phương dùng hai tay ra sức gỡ tay Trần Nhị thẩm đang cấu vào tay tôi.

Nhưng cô ấy gầy yếu như vậy, đâu phải đối thủ của Trần Nhị thẩm, ngược lại còn bị bà ta đẩy mạnh một cái.

"A——"

Lý Phương Phương kêu lên một tiếng, lưng đập mạnh vào khung cửa, phát ra tiếng động trầm đục.

"Phương Phương!"

Tôi sốt ruột: "Có chuyện gì thì nhắm vào tôi! Đừng động vào bạn tôi!"

"Trần Nhị thúc thực sự không phải do tôi g.i.ế.c, lúc tôi xuống hầm ngầm, chú ấy đã c.h.ế.t rồi."

"Không tin thì các người có thể báo cảnh sát khám nghiệm t.ử thi."

Trần Nhị thúc đã bị Thi Bì Quỷ lột da từ hai ngày trước, mà tôi hôm qua mới xuống hầm.

Chỉ cần pháp y khám nghiệm là có thể loại bỏ hiềm nghi cho tôi.

Lời vừa dứt, phía sau có dân làng đến xem náo nhiệt hô lên: "Đúng đấy, tìm pháp y khám nghiệm là biết ngay mà..."

Sắc mặt Trần Nhị thẩm ngày càng âm trầm.

Tôi lập tức phản ứng lại, Trần Nhị thẩm căn bản không phải đến đòi công đạo cho chồng.

Bà ta cố tình làm ầm ĩ lên là muốn tống tiền tôi!

Lòng tôi chùng xuống, sợ là không thể nói lý lẽ với đám người này được rồi.

Trần Nhị thẩm nheo mắt, mí mắt sưng húp giật giật liên hồi, hung hăng nói với tôi: "Cho dù không phải do mày ra tay, thì cũng là bị mày khắc c.h.ế.t."

"Mấy ngày nay mọi người cũng thấy rồi, những người có liên quan đến con sao chổi này và mẹ nó đều c.h.ế.t sạch cả rồi."

"Chồng tao bị Đào An Nhiễm con sao chổi này khắc c.h.ế.t, nó phải chịu trách nhiệm!"

Tôi suýt nữa thì bật cười vì tức.

Nhìn xem, chuyện b.ắ.n đại bác cũng không tới, vậy mà bà ta cũng vơ vào được, đúng là không biết xấu hổ.

"Theo cách nói của bà, trong thôn hễ có ai c.h.ế.t thì đều là do tôi khắc c.h.ế.t à?"

"Bà nói tôi khắc c.h.ế.t Trần Nhị thúc, vậy thì phải đưa ra bằng chứng."

"Nếu không tôi sẽ kiện bà tội phỉ báng, để cảnh sát bắt bà lại, nhốt mười ngày nửa tháng, xem bà còn dám nói bậy nữa không."

Có lẽ không ngờ tôi sẽ phản bác, Trần Nhị thẩm sững người, rồi tiếp tục: "Tao không biết, dù sao mày khắc c.h.ế.t người thì phải đền tiền..."

Bà ta dùng tay ra hiệu số tám, nói: "Cái mạng của lão Trần nhà tao, ít nhất cũng đáng giá tám vạn tệ."

Trong lòng tôi lập tức hiểu rõ.

Vòng vo tam quốc nãy giờ, hóa ra Trần Nhị thẩm đến để đòi tiền.

Cũng phải, Thi Bì Quỷ đã c.h.ế.t, Trần Nhị thẩm chỉ có thể tìm đến kẻ xui xẻo không ai chống lưng là tôi để bắt đền.

Nhưng bà ta cũng không nghĩ lại xem, một đứa đến t.h.u.ố.c cảm cũng không nỡ mua như tôi, làm sao có được tám vạn tệ?

Đừng nói tám vạn, ngay cả tám trăm tôi cũng không có.

Tôi cười lạnh một tiếng.

"Tôi không có tiền, bà muốn ăn vạ thì tìm người giàu mà ăn vạ, tìm tôi làm gì?"

Người giàu không dễ ăn vạ, Trần Nhị thẩm chắc mẩm tôi dễ bắt nạt, lại vừa hay mang tiếng "khắc tinh", nên mới trơ trẽn tìm đến tôi.

"Sao mày lại không có tiền?"

Sức lực Trần Nhị thẩm lớn lạ thường.

Bà ta túm lấy áo tôi, lôi xềnh xệch tôi ra khỏi cổng sân, chỉ vào bộ đồ tôi đang mặc: "Tao xem trên tivi rồi, chỉ riêng bộ quần áo trên người mày đã trị giá chín nghìn tệ!"

"Người mua nổi bộ quần áo chín nghìn tệ làm sao có thể không có tiền? Dù sao tao không biết, mày phải đền cho tao tám vạn!"

Chín nghìn?!

Tim tôi thắt lại, bộ đồ thể thao này mà giá chín nghìn ư?

Đây là bộ đồ trông bình thường nhất trong đống quần áo Liễu Mặc Bạch chuẩn bị cho tôi.

Người dân thôn Ổ Đầu quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời, giỏi lắm cũng chỉ kiếm được hai ba vạn, là thôn nghèo nổi tiếng trong vùng.

Vừa nghèo, vừa khép kín...

Bộ quần áo chín nghìn tệ là thứ mà dân làng nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Tôi hít sâu một hơi: "Quần áo của tôi là hàng nhái."

Sau đó, tôi nhìn Trần Nhị thẩm.

"Trần Nhị thúc không phải do tôi hại c.h.ế.t, tôi không có lý do gì phải đền tiền, cũng không có tiền để đền, bà còn làm loạn nữa tôi sẽ báo cảnh sát."

Trần Nhị thẩm trừng mắt nhìn tôi đầy ác độc.

"Mày báo cảnh sát cũng vô dụng, hơn nữa ai nói tao không có bằng chứng, Trương T.ử Quân Trương đại sư người ta đã nói rồi, chính là mày khắc c.h.ế.t lão Trần nhà tao."

Trương T.ử Quân từng giúp thôn Ổ Đầu giải quyết vụ Hoạt Thi, uy tín trong thôn cực cao.

Trần Nhị thẩm lôi Trương T.ử Quân ra, khiến những người ban đầu định nói đỡ cho tôi đều im bặt.

Còn tôi nhìn Trần Nhị thẩm chỉ thấy nực cười.

Bà ta e là không biết tôi và Trương T.ử Quân rất thân, nên mới lôi anh ta ra để ép tôi.

Bên cạnh, Lý Phương Phương lo lắng kéo góc áo tôi, thì thầm: "Cái tên họ Trương kia không phải bạn cậu sao? Sao anh ta lại nói hươu nói vượn thế?"

Tôi cười lạnh thành tiếng.

Kẻ nói hươu nói vượn không phải là Trương T.ử Quân.

"Đã như vậy, tôi cũng muốn hỏi cho ra lẽ Trương đại sư xem, rốt cuộc Trần Nhị thúc có phải do tôi hại c.h.ế.t hay không."

Trần Nhị thẩm liếc xéo tôi, giọng điệu khinh miệt.

"Dựa vào mày mà cũng xứng để Trương đại sư nói chuyện thay sao? Loại khắc tinh như mày, đại sư người ta hận không thể đi đường vòng để tránh."

"Ồ... xem ra Trương đại sư ghét tôi lắm nhỉ."

Tôi ngẩng đầu nhìn về phía sau Trần Nhị thẩm.

Trương T.ử Quân với mái tóc tím rối bù, vẻ mặt âm trầm đang đứng ở cuối đám đông.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoán Mệnh Nữ, Xà Giá Nương - Chương 62: Chương 62: Trần Nhị Thẩm | MonkeyD