Hoán Mệnh Nữ, Xà Giá Nương - Chương 783: Không Vui Lắm
Cập nhật lúc: 18/01/2026 20:26
Hít, tim tôi thắt lại.
Cảm giác này chính xác là sát ý...
Người thông minh như Hoàng Cảnh Hiên, không thể nào không cảm nhận được sát khí của Liễu Mặc Bạch.
Tôi lo lắng muốn c.h.ế.t, nhưng đương sự Hoàng Cảnh Hiên lại tỏ ra như không có chuyện gì, ôn tồn nói: "Thời gian không còn sớm, bọn trẻ chắc đói rồi, tôi đưa San San về ăn chút bánh ngọt lót dạ trước, cô cũng về nhà sớm đi."
Dứt lời, Hoàng Cảnh Hiên dẫn theo người đàn ông trung niên đẩy vali sải bước vào nhà, để lại tôi và Liễu Mặc Bạch đứng ngoài cửa bốn mắt nhìn nhau.
Gió nhẹ dịp Trung thu mang theo chút hơi lạnh.
Ánh nắng kéo dài bóng của tôi và Liễu Mặc Bạch.
Nên nói gì đây?
Tôi nhìn cánh cửa chính của tòa nhà vẫn đang mở, im lặng vài giây, thăm dò nói với người đàn ông đang đầy vẻ lạnh lùng: "Anh có muốn nghe em giải thích không?"
Liễu Mặc Bạch rũ mắt liếc nhìn tôi, màu đỏ rượu trong mắt đã tan đi đôi chút.
Anh hừ lạnh một tiếng, giọng trầm thấp: "Chẳng qua lại lấy mấy lời lẽ đó ra để lừa gạt ta."
Dứt lời, anh xoay người đi vào trong, để lại tôi một mình đứng bên ngoài, nhìn bóng lưng cao lớn ấy biến mất khỏi tầm mắt.
Mỗi lần Liễu Mặc Bạch và Hoàng Cảnh Hiên sắp gây gổ, tôi đều nhắc nhở anh rằng Hoàng Cảnh Hiên đã cứu mạng Cảnh Thần và Niệm San.
Vì thế anh buộc phải khoan dung với Hoàng Cảnh Hiên hơn một chút.
Điều này không chỉ vì lòng biết ơn, mà còn lo lắng về nhân quả và danh tiếng.
Tôi thở dài nặng nề, nhìn cánh cửa trước mặt, trong lòng vô cùng khó xử.
Những ngày tháng sau này e là khó sống đây...
Đang suy nghĩ, bỗng nhiên tiếng chuông điện thoại trong túi áo vang lên.
Tôi lấy điện thoại ra, vội vàng bắt máy: "Chị Trân, xin lỗi, em chưa kịp gọi lại cho chị."
"Kiều Thời Thu có làm khó chị không?"
Màn kịch khổ tâm bố trí đêm qua của Kiều Vũ Vi, khả năng cao sẽ khiến Kiều Thời Thu cho rằng cái c.h.ế.t của Kiều Thời Lăng là do chị Trân gây ra.
Trước đây nghe anh Khiêm nói, Kiều Thời Thu tính tình đa nghi, lòng dạ độc ác, lại còn có thù tất báo.
Hắn mất đi cánh tay phải đắc lực là Kiều Thời Lăng, tuyệt đối sẽ không buông tha cho chị Trân.
Nghĩ đến những điều này, tôi không khỏi lo lắng trong lòng.
"Không có, tối qua chị và Linh Linh đưa đồ của em về Thanh Nhã Uyển xong thì lái xe về nhà luôn."
"Nhưng sau khi em đi tối qua, bọn chị quả thực có thấy vài gương mặt quen thuộc ở Vân thị đi vào nhà ma."
Tôi nhíu mày, ngẩng đầu nhanh ch.óng nhìn quanh, hạ giọng nói: "Chị Trân, sau này chị định thế nào? Kiều Thời Thu chắc chắn đã tính món nợ của Kiều Thời Lăng lên đầu chị rồi."
"Không sao."
Kiều Vân Trân nhàn nhạt nói: "Sau khi cuộc tuyển chọn bắt đầu, chị và anh Khiêm bị nhắm vào là chuyện sớm muộn."
"Ý nghĩa tồn tại của bọn chị, chẳng phải là để bảo vệ em không bị nhắm vào trong giai đoạn đầu sao?"
Bàn tay cầm điện thoại khẽ siết c.h.ặ.t.
Tôi không phải kiểu người có thể an tâm hưởng thụ sự hy sinh của người khác.
Kiều gia dòng chính hy sinh lớn như vậy, chính là để trải đường cho tôi.
Dù anh Khiêm và chị Trân luôn an ủi tôi cứ cố gắng hết sức là được, nhưng tôi vẫn không dám thất bại.
Một áp lực vô hình bao trùm lấy tâm trí tôi, khiến tôi có chút khó thở.
Tôi im lặng vài giây mới nói: "Chị nhất định phải chú ý an toàn, nếu cần giúp đỡ, nhất định phải liên lạc với em ngay lập tức."
Thực ra khi nói ra những lời này, chính tôi cũng cảm thấy rất bất lực.
Nhưng ngoài câu đó ra, tôi lại không biết mình nên nói gì.
Trong lòng càng thêm khó chịu...
"Hừ..."
Kiều Vân Trân cười khẽ.
"Yên tâm đi, chị Trân của em không yếu đuối thế đâu, nhưng gần đây Kiều Thời Thu dường như đang bận đối phó với Kiều Tâm Lam, tạm thời không rảnh để ý đến dòng chính."
"Chị gọi điện cho em là muốn hỏi sáng mai em có rảnh không, vụ án Công viên giải trí Đồng Tâm vẫn chưa kết thúc."
"Linh Linh nói muốn chuyển điểm tích lũy của vụ án này cho em, em phải tham gia vào công việc tiếp theo của vụ án mới được."
Tôi gật đầu: "Gửi thời gian địa điểm cho em, sáng mai em sẽ qua."
"Được."
Kiều Vân Trân cười cười: "Sáng mai gặp."
Cúp điện thoại, tôi thở phào nhẹ nhõm, xoay người vào nhà.
Trong bữa tối.
Liễu Thanh Hoan hiếm khi không nói gì, bưng bát cháo thịt đi vào phòng Hoàng Trục Nguyệt.
Một người hầu trẻ tuổi nhìn bóng lưng Liễu Thanh Hoan, bĩu môi.
"Tên đàn ông này coi như lương tâm trỗi dậy, trước kia toàn bắt nạt Tiểu Nguyệt, làm Tiểu Nguyệt khóc mấy lần."
"Cũng tại Tiểu Nguyệt hiền lành, thế mà lại tin lời cái tên mồm mép đó, lần nào cũng tự tìm nguyên nhân ở bản thân mình."
Dì Cố cầm cái chổi lông gà, nói nhỏ với cô bé kia: "Liễu Thanh Hoan đây là ấu trĩ, bắt nạt cô gái mình thích để gây sự chú ý, cô thì hiểu cái gì?"
"Cô đã từng thấy Liễu Thanh Hoan chăm sóc ai như vậy chưa? Còn tận tâm hơn cả đối với tiểu thiếu gia và tiểu tiểu thư nữa."
Người hầu kia nhún vai.
"Xì, tôi thấy tên đàn ông này không được, tiểu thư Vãn Phong từng nói, đàn ông kỵ nhất là ấu trĩ."
Nói rồi, ánh mắt người hầu lướt qua tôi, vội vàng nói: "Đại tiểu thư về rồi, tôi đi làm việc trước đây."
Đợi người hầu rời đi, dì Cố đi tới.
Bà cười tủm tỉm nói: "Cô bé này là do bà chủ điều từ nhà họ Hồ sang trước khi ra nước ngoài, vẫn còn hơi lạ lẫm và nhút nhát."
Tôi lắc đầu: "Không sao."
"Đại tiểu thư."
Dì Cố do dự một lát rồi mới mở miệng.
"Trước khi bà chủ và ông chủ ra nước ngoài, đã sắp xếp phòng cho Hoàng nhị gia."
"Phòng của nhị gia ở ngay xéo đối diện phòng cô, cạnh phòng tiểu tiểu thư và tiểu thiếu gia."
"Cho nên phòng của Liễu gia được sắp xếp ở tầng ba..."
Giọng dì Cố trầm xuống: "Liễu gia có vẻ không vui lắm."
