Hoán Mệnh Nữ, Xà Giá Nương - Chương 9: Vốn Dĩ Không Có Bệnh

Cập nhật lúc: 14/01/2026 18:12

Lúc tôi đưa Lý Phương Phương về nhà, trong nhà chỉ có một mình em trai cô ấy là Lý Lập Hoa.

Lý Lập Hoa thấp hơn tôi một chút, cậu bé mới học lớp bảy, tuổi còn nhỏ nhưng người lại chững chạc.

Thấy tôi đứng ở cửa, Lý Lập Hoa vội vàng chạy chậm ra đón.

"Chị Nhiễm, chị em sao thế này?"

Tôi dùng mu bàn tay quệt mồ hôi trên trán: "Một lời khó nói hết, đưa chị Phương vào trong trước đã, bố mẹ em đâu?"

"Mợ em mấy hôm nay sắp sinh, cửa hàng tạp hóa nhà mợ không ai trông, bố mẹ em lên huyện Thanh Thủy giúp rồi, chắc phải một hai tuần nữa mới về."

Tôi khẽ thở phào: "Vào trong rồi nói."

"Vâng."

Đêm qua bị giày vò đủ đường, tôi ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ tròn màu tím trên tường gạch, thế mà đã năm giờ rồi.

Ngoài cửa sổ kính bên cạnh, xa xa nhìn thấy bầu trời gần núi Vô Đầu đã hửng lên màu bụng cá trắng nhàn nhạt.

Nhớ đến hoạt thi trong động Địa Tiên, dạ dày tôi co thắt, suýt chút nữa nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.

Tốc độ di chuyển của hoạt thi không nhanh, giờ trời sắp sáng rồi, hoạt thi liệu có tiếp tục đi ra ngoài không?

Phải nghĩ cách xử lý chuyện này càng sớm càng tốt.

"Chị Nhiễm, khăn mặt chị cần đây."

Tôi nhận lấy khăn nóng Lý Lập Hoa đưa, vừa lau mặt cho Phương Phương, vừa dặn dò: "Hoa Tử, lát nữa chị em chắc sẽ tỉnh lại, em đưa chị em sang nhà mợ, đừng chậm trễ giây phút nào."

"Vâng."

Hoa T.ử thấy vẻ mặt tôi nghiêm trọng nên cũng không hỏi nhiều, tôi vì thế cũng bớt lo lắng đôi chút, đứng dậy nói: "Chị còn việc quan trọng phải làm, về trước đây."

Sân nhà Lý Phương Phương cách nhà tôi chỉ một con đường nhỏ chưa đầy ba mươi mét.

Tôi đứng bên tường rào đất vàng, nhìn cái sân nhỏ cũ nát gần ngay trước mắt, không khỏi suy nghĩ, nơi này còn được coi là nhà của tôi không?

Nghĩ đến bát cháo thịt suýt chút nữa đã chôn vùi đời tôi, tim tôi đau nhói như bị d.a.o cứa.

Tôi còn có thể làm gì đây? Cho dù bà nội thiên vị nhà bác cả như vậy, nhưng bà vẫn là người thân duy nhất của tôi, tôi không thể trơ mắt nhìn bà đi c.h.ế.t.

Hoạt thi muốn xuống núi, tôi phải đi tìm bà đồng Trương từng chôn cất mẹ tôi, xem bà ta có cách nào ngăn cản không.

Tôi cố nén cơn xúc động muốn khóc, c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, trở về phòng mình.

Vừa vào phòng đã ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc, Đào Vân Lợi đang nằm chềnh ềnh trên giường tôi, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng nghiến răng.

Tôi rón rén cởi bộ quần áo vốn thuộc về Đào Vân Lợi ra, thay lại chiếc áo khoác bạc màu và quần bò của mình.

Xách cái cặp sách ở góc lên rồi đi thẳng ra cửa.

Vừa bước ra sân, sau lưng liền truyền đến tiếng hét ch.ói tai.

"Mẹ ơi—— có ma——"

Tiếng hét của Đào Vân Lợi đ.á.n.h thức bác cả và bác gái đang ngủ ở nhà tôi, hai người nhanh ch.óng từ trong phòng bước ra.

"Sao mày lại ở đây?"

Bác gái nhanh chân hơn một bước túm lấy cánh tay tôi, ánh mắt nhìn tôi chuyển từ kinh ngạc sang độc ác.

"Mày trốn ra bằng cách nào?"

"Không liên quan đến bà, buông tôi ra!"

Tôi dùng sức hất mạnh, hất tay bác gái đang túm lấy tôi ra, cúi đầu nhìn xuống, trên cổ tay đã hằn lên một vết tím đỏ.

Thấy bác gái còn định lao tới bắt tôi, tôi nhanh nhẹn rút từ trong túi áo ra một con d.a.o nhỏ dài bằng bàn tay, chĩa về phía bà ta: "Đừng có chạm vào tôi!"

Lưỡi d.a.o lóe lên ánh sáng lạnh lẽo dưới sắc trời tranh tối tranh sáng.

Tôi không nói đùa, chỉ cần bác gái dám động vào tôi thêm cái nào nữa, con d.a.o này nhất định sẽ cắm lên người bà ta.

"Mẹ, mẹ kệ con súc sinh đó đi, đằng nào nó cũng đã vào động Địa Tiên rồi, chắc chắn không sống được lâu đâu."

Đào Vân Lợi kéo bác gái lại, vẻ mặt đắc ý nhìn tôi.

"Đã thế mày cũng sắp c.h.ế.t rồi, tao nói cho mày biết thêm một chuyện nữa."

Chị ta cười hì hì nói: "Thực ra tao chẳng có bệnh tật gì sất, tao nói bị bệnh cần ăn sâm rừng, cũng chỉ là muốn lừa mày và bà già kia thôi, mày đi vào núi đào sâm thì sẽ không thể học hành t.ử tế để thi đại học được nữa."

"Cái gì?"

Tôi sững sờ, không thể tin nổi nhìn Đào Vân Lợi, toàn thân lạnh toát: "Chị... chị nói cái gì? Tại sao chị lại làm như vậy?"

Năm xưa Đào Vân Lợi bị bệnh, nói là cần sâm rừng ở núi Vô Đầu mới chữa được, tôi mới bị ép phải trốn học đi núi Vô Đầu đào sâm.

Tôi vì thế mà trượt đại học, tiền đồ vốn dĩ xán lạn, trở nên xám xịt mù mịt.

Bây giờ Đào Vân Lợi lại nói với tôi chị ta không có bệnh, vậy tiền đồ mà tôi hy sinh tính là gì? Là trò cười sao?

Đào Vân Lợi nheo mắt nhìn tôi, cười cợt nhả: "Đào An Nhiễm, tao ngứa mắt mày."

"Dựa vào đâu mà mày được điểm cao! Còn tao thì đội sổ? Đều là giống nòi nhà họ Đào, tao không đỗ đại học, thì mày cũng đừng hòng đỗ."

Tôi tức đến mức chân tay bủn rủn, suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất.

Nhà Đào Vân Lợi có tiền, cho dù chị ta không đỗ đại học, Đào Đông Phong và Tần Ca cũng có thể cho chị ta đi du học, hoặc cho chị ta vào làm ở công ty gia đình.

Nhưng đối với tôi, thi đại học là con đường duy nhất để thay đổi số phận, con đường duy nhất ấy lại bị Đào Vân Lợi phá hủy một cách dễ dàng như vậy.

Tôi nghiến răng nhìn Đào Vân Lợi: "Các người đúng là không phải con người."

"Tao còn có thể ác độc hơn nữa cơ."

Đào Vân Lợi nói rồi giật lấy con d.a.o gọt hoa quả trong tay tôi, trực tiếp rạch về phía mặt tôi.

"Tao còn ngứa mắt cả cái bản mặt này của mày nữa! Mày có c.h.ế.t cũng phải mang theo cái mặt nát xuống âm phủ!"

Con d.a.o gọt hoa quả c.h.é.m thẳng vào mặt tôi, tôi sợ hãi nhắm nghiền mắt lại.

"Á——"

Tiếng hét t.h.ả.m thiết của Đào Vân Lợi như muốn xuyên thủng màng nhĩ tôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoán Mệnh Nữ, Xà Giá Nương - Chương 9: Chương 9: Vốn Dĩ Không Có Bệnh | MonkeyD